Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 351

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:14:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Minh Lê : "Trong căn nhà thứ mà ông ."

khẽ nheo mắt: "Phải , xem ông chủ Dư am hiểu về gia tộc của . cũng hội kiến ông một phen."

Lúc , tại nhà thôn trưởng, Trịnh Tiểu Đông đang lóc kể khổ với Trịnh Quý Đức: "Ba, ba trút giận cho con! Cái thằng đàn ông mà Nguyên Quân Dao dẫn về dám đ.á.n.h con, còn ép con với mấy đứa em quỳ xuống mặt nó. Đây là địa bàn của nhà họ Trịnh , mà một thằng ngoài dám lộng hành như thế, rõ ràng là coi ba gì mà!"

Trịnh Quý Đức nhíu mày hỏi: "Thế còn ông chủ Dư là hạng thế nào?"

Trịnh Tiểu Đông chột , đáp: "Ông chủ Dư đến từ tỉnh Tây Sơn, đây thầu mỏ than, giàu nứt đố đổ vách. Ông trúng căn nhà của nhà họ Tả, bảo đó là vùng đất phong thủy bảo địa nên vung tiền mua ."

"Ông giá bao nhiêu?"

Trịnh Tiểu Đông ngập ngừng một lát : "Mười vạn."

Trịnh Quý Đức thừa hiểu tính nết thằng con , lão nheo mắt chằm chằm khiến Trịnh Tiểu Đông thấy mặt nóng bừng, mới chịu khai thật: "Hai mươi vạn ạ."

"Hừ, ngay thằng ranh con nhà thành thật mà." Trịnh Quý Đức hừ lạnh một tiếng. Trịnh Tiểu Đông vội vàng nịnh nọt: "Ba, ba tay giúp con vụ , con chia... chia cho ba năm vạn."

"Thằng ngu!" Trịnh Quý Đức mắng. "Anh động não suy nghĩ ? Một căn nhà nát như tương thế , cho cũng chẳng ai thèm lấy, tại ông chủ Dư đó chịu bỏ tiền mua?"

"Cái ..." Trịnh Tiểu Đông gãi đầu, "Chẳng lẽ trong nhà đó báu vật gì?"

Trịnh Quý Đức im lặng, lão tiến gần cửa sổ ngoài trời, trầm ngâm: "Anh tại năm đó thúc tổ của chịu gả con gái cho một kẻ ngoại lai ?"

Vị thúc tổ mà lão nhắc tới chính là thôn trưởng đời .

"Chẳng lẽ nhà họ Tả giàu lắm ạ?" Trịnh Tiểu Đông hỏi.

Trịnh Quý Đức : "Bởi vì cha của Tả Minh Diễm là Tả Thiên Hồng dùng một viên thần d.ư.ợ.c cứu sống thúc tổ của . Thúc tổ thấy ông thường nên mới gả con gái cho. Hồi còn nhỏ, ông nội kể rằng trong tay Tả Thiên Hồng chắc chắn bảo vật."

Trịnh Tiểu Đông kinh ngạc: "Nói , ông chủ Dư đến đây là vì món bảo vật của nhà họ Tả?"

Vẻ mặt Trịnh Quý Đức trở nên nghiêm trọng: "Tả Thiên Hồng sống ở làng cả đời, tuy thấy lộ bản lĩnh gì nhưng cung cách hành xử đúng là giống nông dân, trái giống từ các gia tộc lớn đời, trong tay chừng đồ cổ bảo vật gì đó giá trị lắm."

Trịnh Tiểu Đông đập đùi cái đét: "Suýt chút nữa lão già họ Dư lừa ! Có hai mươi vạn mà đòi mua đứt căn nhà, trong đó giấu đồ trị giá mấy triệu, thậm chí mấy chục triệu chừng!"

Gã ghé sát Trịnh Quý Đức, sốt sắng: "Ba, ba xem bao giờ thì tay?"

Trịnh Quý Đức liếc gã một cái: "Anh gì?"

"Con Nguyên Quân Dao chắc chắn chịu bán nhà , chi bằng chúng cho tới bến, đem bọn chúng..." Gã động tác cứa cổ, "Dẫu bọn chúng cũng từ ngoài về, cứ với dân làng là bọn chúng về thành phố , chẳng ai nghi ngờ chúng ."

Trịnh Quý Đức cau mày: "Thế còn thằng đàn ông cùng nó, lai lịch thế nào ?"

"Cái thằng trai bao đó á?" Nhắc đến Đường Minh Lê là Trịnh Tiểu Đông nghiến răng nghiến lợi, "Chỉ là một thằng vệ sĩ chút võ mèo cào thôi, cần lo ba."

Trịnh Quý Đức còn đang do dự: "Hay là đợi bọn chúng nhà tìm báu vật ?"

"Ba ơi, bọn chúng sớm về muộn về, về đúng lúc ? Chắc chắn là về lấy báu vật ! Đợi bọn chúng thì báu vật cũng bay mất!" Trịnh Tiểu Đông tiền mờ mắt, chẳng màng gì nữa, cuống cuồng : "Xưởng thủ công mỹ nghệ của nhà sắp phá sản đến nơi , nếu món tiền là xoay sở ngay!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-351.html.]

Trịnh Quý Đức cân nhắc lâu, cuối cùng nghiến răng dậm chân một cái: "Giàu nghèo , liều thì ăn nhiều! Năm đó nếu nhờ ông nội quyết đoán g.i.ế.c đó để hũ vàng đầu tiên thì nhà ngày hôm nay! Tiểu Đông, gọi mấy đứa tin cẩn nhất, mang theo s.ú.n.g săn, đêm nay chúng sang nhà họ Tả."

Trịnh Tiểu Đông mừng rỡ mặt, gã mở hầm ngầm lấy hai khẩu s.ú.n.g săn, nở một nụ đắc thắng. Để tao xem mày võ nghệ cao cường đến , liệu né nổi đạn s.ú.n.g săn !

________________________________________

Đêm đó, chúng nghỉ nhà bà ngoại. dọn dẹp hai căn phòng, chăn nệm vẫn còn nguyên, lúc bọc trong túi nilon nên hề bám bẩn. Đường Minh Lê ngủ ở phòng của em trai — Thẩm An Nghị, ngay sát vách phòng .

Ban chiều lên núi hái khá nhiều linh thực. Lần quan sát kỹ, phát hiện nhiều trân phẩm từ thời thượng cổ. Có một loại linh thực tên là Hồng Nhan Hoa, thời cổ đại tuy quá quý hiếm nhưng là thành phần trong nhiều loại đan d.ư.ợ.c cao cấp, một cân hoa thể đổi lấy một viên đan d.ư.ợ.c tứ phẩm. Giờ đây, Hồng Nhan Hoa chỉ như một loài hoa dại vô danh, mọc đầy khắp núi đồi.

Lúc xuống núi, thu hoạch đầy một gùi linh thực. Còn Đường Minh Lê thì ao cá câu hai con cá lớn nặng tới năm cân, khiến chủ ao cá há hốc mồm, cứ bám lấy để tầm sư học đạo kỹ thuật câu cá.

Buổi tối, mua một con gà của dân làng, món gà nướng, cá xào kiểu nhà nông, cá cay tỏi thơm và thêm một nồi canh đầu cá nấu đậu phụ. Món nào cũng cho linh thực gia vị, đặc biệt là món canh đầu cá, hầm đầu cá với mười mấy loại linh thực suốt hơn ba tiếng đồng hồ. Khi bưng , cả sân nhà tỏa hương thơm nồng nàn quyến rũ, nếu căn nhà ở vị trí hẻo lánh thì chắc chắn thu hút cả làng kéo tới .

Đôi mắt Đường Minh Lê sáng rực, đ.á.n.h chén một bữa no nê, ăn sạch sành sanh mười cân cá và một con gà năm cân. Ăn xong, xung phong rửa bát. Trong sân nhà một cái giếng, múc nước từ lên, ánh trăng thanh, xổm bên giếng rửa bát.

tựa cửa, lặng lẽ ngắm ánh trăng. Làn da màu đồng khỏe khoắn của dường như phủ một lớp lưu quang nhàn nhạt, khiến lòng cảm thấy bình yên lạ kỳ. Nếu cuộc sống cứ mãi phẳng lặng như thế thì bao.

Anh chợt ngẩng đầu lên, bốn mắt , nở một nụ nhẹ: "Em đang gì thế?"

"Nhìn rửa bát khéo quá." Mặt nóng lên, cũng may trời tối nên rõ.

"Anh còn nhiều việc lắm." Anh . nhịn trêu chọc: "Thế sửa ống nước ?"

Anh ngẩn : "Cái ... bao giờ."

"Có thử ?" bảo, "Mười mấy năm thôn Trịnh Gia nước máy , nhưng ống nước nhà em hỏng, dùng ."

Anh rửa xong bát, xắn tay áo lên bảo: "Không việc gì mà , hôm nay quyết tâm thử thách sửa ống nước xem ."

Anh bếp, chằm chằm ống nước một hồi lâu với vẻ mặt đờ đẫn. nhịn , đưa cho một cuốn sách: "Hay là... xem sách hướng dẫn nhé?"

Cuốn sách tìm trong thư phòng của bà ngoại, là sách cũ từ mười mấy năm , trang giấy ố vàng và quăn mép, chuyên dạy cách sửa ống nước.

Anh bật đèn sợi đốt, bắt đầu lật sách xem. Thấy chăm chú như , lùi ngoài để phiền. Hơn nửa tiếng , bưng một tách linh bếp thì thấy tháo rời hết các đoạn ống nước , xem sách lắp đặt với vẻ mặt vô cùng tập trung. Không hiểu , khoảnh khắc thấy cực kỳ quyến rũ.

"Anh uống chút ." ôn tồn , "Đừng để mệt quá."

Anh đón lấy chén uống cạn một : "Quân Dao, tìm chỗ hỏng , em đừng vội, nhanh thôi là sửa xong, tối nay em thể tắm rửa thoải mái."

: "Không vội , nếu tắm em thể một cái đầm nước núi, hồi nhỏ em thường tranh thủ lúc đêm khuya vắng vẻ đó tắm."

Đôi mắt Đường Minh Lê sáng lên một cái, tiếp tục vùi đầu đống ống nước.

Vừa nhắc đến đầm nước núi, cũng thấy bồn chồn trong nên cầm theo đồ dùng vệ sinh lên núi. Cái đầm nhỏ đó ở vị trí hẻo lánh, nước vẫn trong vắt như năm nào. Đây là bí mật nhỏ của riêng , ai trong thôn cả, đó là một tình cờ lạc núi mà tìm thấy.

Phong cảnh nơi đây , sơn thủy hữu tình. cởi bỏ quần áo, để lộ hình trắng ngần oánh nhuận, chậm rãi bước xuống làn nước mát. Nước ở đây vẫn như năm xưa, hề lạnh mà ấm nóng, nóng thêm chút nữa là thành suối nước nóng .

 

 

Loading...