Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 353
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:14:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Á! Có ma! Có ma!" Đám theo lão đều kinh hoàng gào thét, đầu chạy trối c.h.ế.t. Trịnh Quý Đức cuống cuồng: "Đừng chạy, tụi bây đừng chạy!"
Lão đầu , hung ác chỉ tay mặt , quát: "Nguyên Quân Dao, thôn Trịnh Gia chúng ơn lớn với nhà họ Tả các . Năm đó nếu thúc công thu nhận tổ tiên nhà cô, ông sớm c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi ở ngoài , giờ cô dám lấy oán báo ơn. G.i.ế.c con trai còn đủ, giờ còn g.i.ế.c cả !"
"Phải, thúc công của lão đúng là ơn với nhà họ Tả, nhưng đó là thúc công lão, lão." từng bước tiến về phía lão, ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o: "Còn lão và cha của lão, huyết hải thâm thù với ."
Ánh mắt lão lộ vẻ đảo điên, lão nuốt nước bọt cái ực, gào lên: "Những năm qua nhà vẫn luôn chiếu cố nhà cô đấy thây! Các họ Trịnh, vốn dĩ chia đất trong thôn, vẫn chia cho đó ?"
"Đó là vì bà ngoại nhét cho vợ lão một chiếc vòng ngọc!" lạnh giọng: "Mấy cái ân oán nhỏ nhặt đó bỏ qua , cần nhắc . chỉ hỏi lão một câu, mụn mặt rốt cuộc là thế nào?"
Lão rùng một cái, lùi hai bước: "Cô tự sinh bệnh, liên quan gì đến ?"
lạnh, từng bước ép sát: "Năm đó cha lão g.i.ế.c một họ hàng từ phương xa về, chôn móng căn nhà mới của lão, chuyện đó ?"
Sắc mặt lão trắng bệch, nghiến răng : "Cô đừng ngậm m.á.u phun , tuyệt đối chuyện đó!"
tiếp tục: "Lão g.i.ế.c , đem xác chôn gầm nhà , gan của các cũng lớn thật đấy. Sau đó nhà lão quỷ ám, vợ lão liên tiếp sinh mấy cái xác thai, đó là quả báo của các ! Vậy mà các tìm một tên đại sư ch.ó má nào đó, đem lời nguyền chuyển sang !"
Trịnh Quý Đức mặt trắng như tờ giấy nhưng c.h.ế.t cũng nhận, gào lên: "Sao cô tin mấy thứ mê tín dị đoan đó? Tuyệt đối chuyện đó !"
"Vậy ?" nheo mắt, tiến thêm một bước, giọng lạnh thấu xương: "Nếu lão khai tên của vị đại sư năm đó, thể để lão c.h.ế.t thây. Bằng , sẽ cho lão ngũ mã phanh thây!"
Trịnh Quý Đức bất ngờ nhấc s.ú.n.g lên, b.ắ.n thẳng một phát mặt . Thân hình nhanh thoắt cái né phát đạn, chỉ khẽ động tay, lão liền nhấc bổng lên, treo lơ lửng giữa trung, càng lúc càng cao. Lão sợ hãi khua tay múa chân như đang tập bơi nhưng thể nhúc nhích nổi.
"Lão đếm đến mười ." gằn từng chữ: "Sau mười giây, nếu lão vẫn , tứ chi của lão sẽ xé xác đấy."
"Cô... cô là tu đạo giả?" Lão gào lên: "Cô dám tùy tiện g.i.ế.c ? Bộ phận đặc biệt sẽ tha cho cô !"
lạnh: "Nơi thâm sơn cùng cốc , ai là g.i.ế.c? Một."
nhanh chậm bắt đầu đếm . Mặt lão xám như tro tàn, hét lớn: " , hết! Chỉ cần cô tha cho một mạng, bảo gì cũng !"
"Nói!" quát lớn.
Lão vội vàng đáp: "Vị đại sư đó tên là La Nghĩa, lúc đó ở khu Đông Thành, thành phố Sơn Thành. Giờ ông dọn thì , chuyện năm đó bao giờ gặp ông nữa. hết , Nguyên Quân Dao, cô nể tình chúng là họ hàng mà tha cho ."
lạnh lùng liếc lão một cái: "Yên tâm, nhất định sẽ giữ lời hứa."
Dứt lời, vung tay một cái. Lão phát một tiếng thét xé tai, từ trời rơi xuống, nện mạnh đống đá lởm chởm, kết thúc một đời tội ác.
" sẽ để lão c.h.ế.t thây, ." lạnh lùng cái xác, lấy Hóa Thi Thủy nhỏ lên lão và hai cái xác còn , biến tất cả thành một vũng m.á.u loãng.
lúc , Đường Minh Lê chậm rãi bước tới, : "Những kẻ chạy trốn đều giải quyết xong."
gật đầu, nở một nụ với : "Kẻ đáng g.i.ế.c đều g.i.ế.c, chúng về thôi."
________________________________________
Trở về nhà bà ngoại thêm một ngày, cả cái thôn như lật tung lên. Thôn trưởng và con trai dẫn theo một đám thanh niên núi mà một ai trở . Những mất tích đều là trụ cột trong gia đình, là bảo bối của cha họ. Dân làng tổ chức đội ngũ lên núi tìm nhưng tự nhiên là chẳng thấy gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-353.html.]
Lần chúng sạch sẽ, đến một giọt m.á.u cũng để .
Vợ Trịnh Quý Đức chuyện liên quan đến , nhưng vì bọn họ núi là để g.i.ế.c nên mụ dám thẳng với dân làng, chỉ dám bóng gió ám chỉ rằng và Đường Minh Lê hai ngày nay cứ quanh quẩn trong núi, chẳng chuyện mờ ám gì.
Có mấy bà vợ đang lúc cuồng loạn vì mất chồng mất con, xông đến cửa nhà c.h.ử.i rủa ầm ĩ, bảo chính chúng hại c.h.ế.t nhà họ, bắt chúng đền mạng.
bình thản phản bác: mất tích hơn mười , ai nấy đều là đàn ông sức dài vai rộng, chúng chỉ hai , hai đ.á.n.h mười mấy ?
Nói đoạn, rút điện thoại bảo nếu họ tin, sẽ báo cảnh sát ngay lập tức để cảnh sát về điều tra. Đám ít nhiều đều từng theo nhà thôn trưởng chuyện thất đức nên đương nhiên dám để cảnh sát can thiệp. Lập tức giảng hòa, bảo đều là hiểu lầm lôi mấy mụ đàn bà .
Vợ Quý Đức lúc còn lườm một cái đầy thù hận. Biểu cảm đó như : Cứ đợi đấy, tao nhất định sẽ vạch trần mày.
khinh bỉ thèm chấp, chỉ là một lũ hề nhảy nhót mà thôi. Trái , cái ông chủ Dư mới khiến chút hứng thú.
________________________________________
Sau khi náo loạn tìm kiếm trong thôn vài ngày, hai chiếc xe việt dã chạy đến đầu thôn. Từ xe bước xuống một đám đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khắp toát sát khí, bên hông dường như còn dắt theo d.a.o găm.
Bọn chúng xuống xe, mở cửa ghế , một gã đàn ông béo mặc comple bảnh bao bước xuống. Gã đeo kính râm, ngón trỏ và ngón giữa kẹp một điếu xì gà Havana, toát khí thế của một tay đại ca thực thụ khiến thôi thấy sợ.
Bọn chúng ngang nhiên thôn. Đám dân làng ngày thường hống hách là thế giờ thấy bọn đều né như né tà, còn vội xách con nhà, trốn cửa sổ trộm.
Đoàn đến nhà thôn trưởng, một tên đại hán bên cạnh gã béo quát lớn: "Trịnh Tiểu Đông, đây!"
Không tiếng trả lời. Gã béo sa sầm mặt, đưa mắt hiệu cho thuộc hạ. Đám tay sai lập tức tiến lên đập cửa rầm rầm, rung chuyển cả cửa kính.
Vợ Quý Đức vốn đang trốn trong nhà dám , giờ , nếu cửa nhà đập nát mất. Mụ run lẩy bẩy bước cửa, nuốt nước bọt hỏi: "Các... các ông tìm Tiểu Đông ạ? Nó... nó mất tích ."
Gã béo biến sắc, tên tay sai quát: "Trịnh Tiểu Đông nhận của ông chủ Dư chúng tao năm vạn tiền đặt cọc!" Nói đoạn, túm lấy cổ áo vợ Quý Đức, hung tợn bảo: "Bà là nó ? Nó cầm tiền việc còn bỏ trốn, bà trả !"
Vợ Quý Đức sợ đến nhũn cả chân, gào lên: "Khoan , khoan ! Chồng và con đều mất tích , cả mấy đàn ông trong làng cũng mất tích theo, Tiểu Đông nhà lừa tiền các ông ."
"Tao quan tâm!" Tên tay sai gầm lên: "Phải trả tiền, bằng !"
Hắn giơ nắm đ.ấ.m to như cái bát ăn cơm định đ.á.n.h. Vợ Quý Đức vốn cực kỳ keo kiệt, bắt mụ nôn năm vạn chẳng khác nào cắt thịt mụ.
"Đừng đ.á.n.h, đừng đ.á.n.h!" Mụ sợ hãi xua tay: "Ông chủ Dư, Tiểu Đông nhà chắc chắn là con nhỏ nhà họ Tả g.i.ế.c , nó vì việc cho ông nên mới gặp chuyện mà."
Tên tay sai thèm , nắm đ.ấ.m cứ thế giáng xuống. lúc , ông chủ Dư giơ tay bảo: "Dừng !"
Tên tay sai khựng , buông mụ . Ông chủ Dư vẫy tay hiệu cho mụ gần hỏi: "Bà , bọn chúng đều con nhỏ nhà họ Tả g.i.ế.c?"
Vợ Quý Đức quệt nước mắt than vãn: "Ông chủ Dư, Tiểu Đông nhà thật lòng thật việc cho ông. Hai hôm nó dẫn khuyên con nhỏ đó bán nhà cho ông, kết quả là thấy về. Cha nó dẫn tìm cũng về . Chắc chắn là hại , ông chủ Dư, ông đòi công bằng cho chúng nha."
Nói xong mụ bắt đầu gào t.h.ả.m thiết. Ông chủ Dư rít một t.h.u.ố.c bảo: "Đi, chúng hội kiến con nhỏ nhà họ Tả một phen."
đang dọn dẹp trong nhà thì bỗng thấy tiếng bước chân hỗn loạn. Mở cửa sổ , thấy một đám đang hầm hố kéo đến, dẫn đầu là một gã đàn ông béo ịch.