Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 354

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:14:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem , đây chính là ông chủ Dư .

khẽ nheo mắt, kịch sắp bắt đầu.

Lúc , Đường Minh Lê đang bên giếng rửa bát đũa bữa trưa. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, xắn tay áo lên cao. Ông chủ Dư dẫn tiến , chỉ thể thấy bóng lưng của .

Tên tay sai định tiến lên quát tháo thì ông chủ Dư giơ tay ngăn . Gã chằm chằm Đường Minh Lê từ xuống , chiều suy tư.

Đường Minh Lê vẫn thong dong rửa bát, đến đầu cũng chẳng thèm ngoảnh .

Ông chủ Dư tiến lên hai bước, chắp tay : "Vị bằng hữu , tại hạ là Dư Chí Dũng, danh tính của các hạ là..."

Đường Minh Lê lau sạch chiếc bát cuối cùng, xách giỏ đựng bát trong nhà, buông một câu lạnh nhạt: "Ngươi xứng danh hiệu của ."

Trong mắt ông chủ Dư hiện lên vài phần giận dữ: "Bằng hữu, lấy lễ đối đãi, nhưng thái độ của xem thỏa đáng cho lắm nhỉ?"

Lời còn dứt, hai tên tay sai bên cạnh gã đột ngột lao lên, rút thanh d.a.o quắm Nepal bên hông, c.h.é.m thẳng về phía đầu Đường Minh Lê.

Đường Minh Lê vẫn chậm rãi bước , nhưng từ trong cơ thể đột nhiên bộc phát một luồng sức mạnh khủng khiếp, hất văng hai tên tay sai xa.

Bọn chúng ngã nhào ngay mặt ông chủ Dư. Gã giật kinh hãi khi phát hiện xương sườn của hai tên đều chấn nát.

Lại là một cao thủ?

Sắc mặt gã đổi đột ngột, đôi mắt híp đầy nguy hiểm.

Dù là kẻ tàn nhẫn nhưng gã hề ngu ngốc. Nếu ở một nơi khác mà gặp nhân vật lợi hại thế , gã chắc chắn sẽ rút lui ngay lập tức. Thế nhưng, trong căn nhà thứ gã hằng mong . Gã dò hỏi bao nhiêu năm trời mới tìm tung tích của nó.

Gã nhất định .

Gã khẽ gật đầu với những phía . Hai tên thuộc hạ bước , nhưng hai tên là võ giả, tu vi đạt tới Ám Kình trung kỳ.

Hai tên đó còn kịp động thủ, Đường Minh Lê mạnh tay đóng sầm cửa phòng . Một luồng năng lượng ập tới, đ.á.n.h văng hai võ giả ngã lăn đất.

Ông chủ Dư kinh ngạc đến mức thốt nên lời. Hai tên võ giả nén đau bò dậy, thúc giục: "Ông chủ Dư, thôi, ngay lập tức! Thực lực của chắc chắn cấp Đan Kình!"

"Cái gì?" Cơ mặt ông chủ Dư giật nảy, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Võ giả Đan Kình là tồn tại như thế nào? Ngay cả trong các đại gia tộc hàng đầu, võ giả Đan Kình đều là những bậc tôn quý cung phụng hết mức!

Gã lập tức dập tắt ý đồ đen tối, một nữa chắp tay, nhưng thái độ cung kính hơn hẳn. Gã gập thật sâu, hô lớn: "Tiền bối, tại hạ đắc tội, xin tiền bối hải hàm đại xá. Đây là chút lễ mọn tạ , xin tiền bối nhận cho."

Dứt lời, gã cung kính hành lễ bảo đám tay sai: "Mau !"

"Đứng ."

Bước chân gã khựng . Gã run rẩy xoay , về phía .

đang giữa sân, ngước mắt gã: "Ông chủ Dư, đừng vội chứ. Ở uống chén ."

Ông chủ Dư cúi đầu khúm núm: "Không dám, dám. Hôm nay tại hạ mạo phạm tiền bối, tại hạ sẵn sàng trả bất cứ giá nào để cầu xin tiền bối tha thứ."

tới bên giếng xuống, gã hỏi: "Ông chủ Dư, chỉ một câu hỏi: Ông thứ gì của nhà họ Tả chúng ?"

Lớp mỡ ông chủ Dư run bần bật, điếu xì gà tay rơi xuống đất. Gã gượng đáp: "Cô nương, thực sự chỉ căn nhà thôi. Ở đây sơn thủy hữu tình, tọa Bắc hướng Nam, đồng bằng, lưng tựa núi lớn, trong nhà giếng nước, quả là vùng đất phong thủy bảo địa giúp gia chủ đại phú đại quý. Hèn chi cô nương và vị tiền bối đều là rồng phượng trong loài ."

Gã tâng bốc một vố, nhưng chẳng mảy may nể mặt: "Đừng lảng sang chuyện khác. Khai thật , đừng để tay. Bằng , lúc đó ông sẽ lành lặn mà chuyện với ."

Giọng thản nhiên nhưng lời cực kỳ đáng sợ. Đôi chân gã run lẩy bẩy, gã nghiến răng : "Tiền bối, xin thật lòng. Thực ... thực là vì một cuốn bí tịch."

bật : "Hóa ông đến đây vì bí tịch tu đạo của nhà họ Tả. Thú vị đấy, ông nhà họ Tả bí tịch?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-354.html.]

Ông chủ Dư kể: "Mười mấy năm , trong một ngẫu hứng, cứu một gã ăn mày sắp c.h.ế.t rét. Để báo đáp, lão kể cho một bí mật. Lão cha lão là một tu đạo giả, từng bạn họ Tả, tên là Tả Thiên Hồng. Tả Thiên Hồng cũng là tu đạo giả, nhưng thiên phú đủ nên mãi đột phá Nhị phẩm. Tuy nhiên, công pháp của ông vô cùng tinh diệu, tu vi Nhất phẩm đỉnh phong thể đối kháng với Nhị phẩm. Tiếc là đó Tả Thiên Hồng mất yêu, nản lòng thoái chí bỏ mất, ai ông ."

khẽ gật đầu: "Ông vì mấy lời điên khùng của một lão ăn mày mà tìm kiếm suốt mười năm ?" Ánh mắt đanh : "Ông coi là con ngốc chắc?"

bất ngờ tay. Đám đó chỉ cảm thấy một luồng gió lướt qua, xông giữa đám tay sai, một chiêu hạ gục một tên, đ.á.n.h tất cả rạp đất.

Ông chủ Dư lùi hai bước, mặt cắt còn giọt m.á.u. Gã rút khẩu s.ú.n.g từ thắt lưng , chĩa thẳng đầu , run rẩy : "Cô... cô đừng qua đây! Đây là khẩu Desert Eagle, một phát thể b.ắ.n nổ đầu cô đấy!"

từng bước chậm rãi tiến về phía gã. Bàn tay cầm s.ú.n.g của gã run đến mức giữ nổi. đưa tay định đoạt khẩu s.ú.n.g, đúng lúc , tình thế đột biến.

Ánh mắt ông chủ Dư đổi , trở nên sắc lẹm vô cùng. Gã bất ngờ vứt s.ú.n.g , tay xuất hiện một chiếc kim châm màu vàng, đ.â.m mạnh về phía n.g.ự.c .

Tốc độ của gã cực nhanh, chiếc kim châm mang theo một luồng linh khí, trong nháy mắt áp sát tim .

Gã là một tu đạo giả Nhị phẩm!

Thế nhưng, là Tứ phẩm đường đường chính chính!

Gã nhanh, còn nhanh hơn. Hai tay chắp , kẹp c.h.ặ.t chiếc kim châm. Gã lập tức cảm thấy món pháp khí đó như kẹt giữa hai tấm thép khổng lồ, thể đ.â.m , cũng chẳng thể rút .

Sắc mặt gã biến đổi.

lạnh gã: "Ông định đóng kịch yếu thế để lơ là, thừa cơ phản sát ? Hừ, tính toán đấy, nhưng ông quên mất một điều: Trước sức mạnh tuyệt đối, âm mưu quỷ kế đều chỉ là trò trẻ con."

Dứt lời, giáng một chưởng đan điền của gã, trực tiếp đ.á.n.h nát nó. Đôi mắt gã trợn ngược, cảm nhận sức mạnh như dòng nước trôi sạch sành sanh. Gã nhũn chân, quỳ sụp xuống mặt .

Đường Minh Lê bước tới, liếc gã một cái : "Tên đúng là hạng lăn lộn giới hắc đạo, miệng lưỡi lời dối trá."

nhếch môi: "Yên tâm, tự cách khiến lão thật."

Nói đoạn, lấy một viên đan d.ư.ợ.c: "Đây là Thổ Chân Đan tứ phẩm, thể khiến kẻ Tam phẩm sự thật."

bóp cằm gã, nhét viên t.h.u.ố.c miệng. Đôi mắt ông chủ Dư lập tức đờ đẫn, ánh trở nên trống rỗng .

hỏi: "Rốt cuộc ông về bí tịch của nhà họ Tả?"

Ông chủ Dư mở miệng nữa, giọng trở nên máy móc. Lần , gã mới thực sự khai sự thật.

Chẳng lão ăn mày nào cả. Cụ cố của ông chủ Dư tên là Dư Tường, chính là bạn của cụ ngoại — Tả Thiên Hồng. Hai kết nghĩa, quan hệ .

Năm đó cụ ngoại yêu em gái của Dư Tường. Khi đến nhà họ Dư cầu , cha của Dư Tường yêu cầu lấy bí tịch nhà họ Tả sính lễ.

Đây là một yêu cầu cực kỳ vô lễ. Cụ ngoại tuy yêu cô gái nhà họ Dư nhưng thể tùy tiện đem bí tịch tặng khác, đành gạt lệ chia tay.

Chỉ vài ngày , cha họ Dư hứa gả cô gái cho một gia tộc khác. Cô gái chịu lấy chồng, chạy đến mặt Tả Thiên Hồng đòi bỏ trốn cùng ông, nếu cô sẽ tự sát ngay kiệu hoa.

Dư Tường hứa sẽ giúp họ chạy trốn. Thế nhưng đêm đào tẩu, khi Tả Thiên Hồng đến điểm hẹn, thứ ông chờ là đám gia đinh nhà họ Dư.

Nhà họ Dư vốn thèm khát công pháp nhà họ Tả, vì đoạt lấy mà từ bất cứ thủ đoạn nào. Và cay đắng , cô gái nhà họ Dư hóa cũng là đồng lõa.

Tả Thiên Hồng mối tình đầu lừa gạt, đau đớn đến tột cùng. Đêm đó ông đại khai sát giới, phá một đường m.á.u để thoát biệt tích phương xa. Cuối cùng ông đến thôn Trịnh Gia, cưới vợ sinh con và sống ẩn dật tại đây.

Có lẽ vì lòng như tro tàn, ông bao giờ rời khỏi thôn Trịnh Gia trong suốt phần đời còn .

Họ Dư là một đại gia tộc ở vùng Tây Bắc, chi nhánh của Dư Tường chỉ là một nhánh nhỏ. Họ luôn thăng tiến nên mới nảy lòng tham với bí tịch nhà họ Tả. Ông chủ Dư thiên phú cũng cao, nên luôn tìm hậu duệ của Tả Thiên Hồng để cướp đoạt bí tịch.

Hóa , đây chính là kẻ thù truyền kiếp của nhà họ Tả chúng .

 

 

Loading...