Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 357

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:14:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

làn khói đặc đang bốc lên nghi ngút, nếu trúng b.o.m, c.h.ế.t cũng sẽ trọng thương.

Tu đạo giả Tứ phẩm suy cho cùng vẫn thể chống đạn pháo, huống chi thứ gã ném l.ự.u đ.ạ.n thông thường mà là Pháp khí cổ xưa mang tên Phách Lịch Tử. Phách Lịch T.ử tương tự như l.ự.u đ.ạ.n hiện đại nhưng khác biệt ở chỗ sức công phá cực mạnh, chuyên dùng để g.i.ế.c tu đạo giả.

"Thật ngờ La Nghĩa cả thuật Súc Địa Thành Thốn." , " cứ ngỡ thuật thất truyền từ lâu chứ."

"Nếu gã chút bản lĩnh, thể lăn lộn ở thành phố Sơn Thành lâu như ?" Đường Minh Lê đáp.

nheo mắt, khóe môi hiện lên một nụ quỷ dị: "Bất kể gã trốn đến cũng thoát khỏi lòng bàn tay ."

Tại một căn biệt thự nhỏ cách đó bảy trăm mét, đất trong bồn hoa bỗng nhiên đùn lên, một bóng chật vật bò từ lòng đất. Chính là La Nghĩa.

Gã lau lớp bùn đất mặt, gạt đống lá khô tóc, ánh mắt hằn lên tia độc địa: "Con khốn đáng c.h.ế.t, cứ đợi đấy, tao nhất định cho mày..."

Lời còn dứt, sắc mặt gã chợt biến đổi ngã nhào xuống đất. Khắp gã ngứa ngáy điên cuồng, cảm giác như hàng vạn con kiến đang bò râm ran trong huyết quản. Gã vạch áo , sức cào cấu , nhưng cái ngứa đó phát từ bên trong cơ thể, dù cào đến rách da nát thịt cũng hết ngứa.

Cuối cùng gã chịu nổi nữa, lăn lộn liên hồi mặt đất kinh động đến chủ nhân căn biệt thự. Người đó mở cửa thấy một kẻ đầy m.á.u thì mặt cắt còn giọt m.á.u, lập tức gọi điện báo cảnh sát.

Chẳng bao lâu cảnh sát đến bắt gã đưa bệnh viện, nhưng bác sĩ cũng chẳng gã mắc bệnh gì. Tiêm t.h.u.ố.c an thần cũng vô dụng, họ đành trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay gã để gã tự cào cấu bản .

cơn ngứa hành hạ suốt bảy ngày trong bệnh viện, đó cơ thể mới dần thuyên giảm. khi hết ngứa thì cơn đau bắt đầu kéo đến, một cơn đau rõ nguyên nhân, từng thớ thịt từng đốt xương đều đau đớn khôn cùng, tiêm t.h.u.ố.c giảm đau cũng chẳng ăn thua.

Gã đau đớn thêm bảy ngày ròng rã nữa. Chỉ trong vòng nửa tháng, từ một gã béo , gã gầy rộc , cân nặng đầy năm mươi ký. Sau đó, cơ thể gã bắt đầu thối rữa, bao nhiêu t.h.u.ố.c kháng sinh cũng chẳng tác dụng, căn phòng bệnh tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc khiến buồn nôn. Đến mấy ngày cuối cùng, thịt gã rụng xuống từng mảng, gã còn sức để thét gào, chỉ thể rên rỉ khe khẽ.

Lại qua bảy ngày nữa, gã mới chính thức trút thở cuối cùng. Lúc c.h.ế.t, mặt gã thoáng hiện lên nụ giải thoát. Cuối cùng cũng c.h.ế.t .

Thế nhưng gã hề rằng, khi xuống địa phủ, còn những hình phạt khủng khiếp hơn đang chờ đợi gã.

"Em hạ độc ?" Đường Minh Lê nhấp ngụm linh pha hỏi.

gật đầu: "Thất Hoa Độc, màu mùi. Ngay lúc bước khỏi bếp phóng độc . Ba nhà họ Cao cũng trúng độc, nhưng định g.i.ế.c họ, định để họ ngứa bảy ngày mới cho t.h.u.ố.c giải, ngờ La Nghĩa tàn độc đến mức trực tiếp cho nổ c.h.ế.t tất cả bọn họ."

Đường Minh Lê mỉm : "Xem cần lo lắng cho sự an của em nữa , chỉ em hành khác chứ khác hành em."

gồng nhẹ cơ bắp tay: "Tất nhiên ."

"Bước tiếp theo, em định Tây Bắc đúng ?" Anh thản nhiên , "Tìm nhà họ Dư tính sổ."

Nói đoạn, lấy một xấp hồ sơ dày cộm đưa cho : "Đây là tư liệu về nhà họ Dư ở Tây Bắc, em xem qua ."

Lòng cảm thấy ấm áp lạ kỳ. Đường Minh Lê luôn thấu hiểu lòng như , chuyện gì cũng thể nghĩ đến chuẩn sẵn sàng cho .

lật xem hồ sơ. Nhà họ Dư quả thực là một đại gia tộc tu đạo ở Tây Bắc. Bây giờ linh căn ngày càng ít, tu đạo giả cũng thưa dần, gia tộc cũng bắt đầu chuyển sang kinh doanh, trướng một công ty lớn với giá trị thị trường hàng chục tỷ tệ. Tất nhiên, trong gia tộc họ vẫn tôn sùng tu đạo giả nhất.

Kẻ mạnh nhất của họ là một tu đạo giả Tứ phẩm trung cấp. Chính nhờ lão tọa trấn mà nhà họ Dư mới thể vững ở Tây Bắc, các gia tộc hổ đói khác nuốt chửng. Dưới trướng vị Tứ phẩm là lũ Nhất phẩm, Nhị phẩm lèo tèo vài mống, căn bản đáng ngại.

trầm ngâm một lát lấy giấy b.út , một bức chiến thư theo lối cổ. bảo Đường Minh Lê: "Năm đó Dư Tường tay với cụ ngoại chính là do nhà họ Dư chỉ thị. tuy thể g.i.ế.c sạch cả tộc họ, nhưng thể đ.á.n.h gãy xương sống của gia tộc ."

Chỉ cần vị tu đạo giả Tứ phẩm c.h.ế.t , nhà họ Dư ở Tây Bắc tự nhiên sẽ tan đàn xẻ nghé, chẳng cần động tay thêm.

Đường Minh Lê uống cạn chén , mỉm bảo: "Anh cùng em."

uyển chuyển từ chối: "Minh Lê, chuyện cần , một thể lo mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-357.html.]

"Vừa Tây Bắc du lịch một chuyến cho khuây khỏa, đột phá bình cảnh, tu vi tiến thêm một bước thì ."

Nghe cũng chẳng từ chối thế nào, trong lòng thầm kinh ngạc. Kể từ khi trục xuất ma vật, tốc độ tu luyện của Đường Minh Lê dường như nhanh hơn nhiều.

Sáng sớm hôm , chúng đáp máy bay đến vùng đại Tây Bắc, nhanh tới thành phố Ninh Đông. Bản doanh của nhà họ Dư chính là ở đây.

Hai ngày vặn là lễ hội chùa địa phương của Ninh Đông. Rất nhiều Ninh Đông ăn xa đều trở về, phố đông nườm nượp, mỗi ngày đều diễu hành. Các diễn viên mặc trang phục sặc sỡ, hóa thành các vị thần tiên trong truyền thuyết, xe hoa rầm rộ qua phố xá.

Quê cũng từng lễ hội như thế , nhưng nhiều năm tổ chức. Nhìn cảnh , chút hoài niệm. Những ký ức vui vẻ nhất thời thơ ấu chính là bà ngoại dắt lên phố xem diễu hành lễ hội.

Chuyện cũ như khói mây.

xuyên qua đám đông dày đặc, đến một tòa đại phủ ở ngoại ô thành phố. Tòa phủ lịch sử hàng trăm năm, dân địa phương gọi là "Dư Gia Đại Viện", thậm chí tên địa danh ở đây cũng đặt theo tòa nhà .

Lúc , Dư Gia Đại Viện treo đầy l.ồ.ng đèn đỏ rực, khí vô cùng náo nhiệt. lấy từ trong túi bức chiến thư, đây là loại giấy t.ử sa đặc chế của , tỏa hương thơm thoang thoảng.

lặng lẽ lẻn trong sân nhà họ Dư, bên trong chăng đèn kết hoa, ai nấy đều bận rộn đón lễ hội. mái ngói, vung tay một cái, bức chiến thư phá gió lao v.út , cắm phập thanh xà ngang bằng gỗ ngay chính sảnh, phát một tiếng "pực" giòn giã.

Người đang cầm khăn lau đồ đạc trong chính sảnh giật nảy . Thấy một tờ giấy cắm c.h.ặ.t xà ngang, gã mặt cắt còn giọt m.á.u, lao khỏi đại sảnh hét lớn: "Mau đến đây! Không xong !"

Rất nhanh đó, những nhân vật quan trọng của nhà họ Dư đều tập trung tại chính sảnh. Gia chủ nhà họ Dư là một cụ già ngoài sáu mươi tuổi, mặc bộ đồ Trung Sơn màu xám, ngẩng đầu bức chiến thư với vẻ mặt lạnh lùng.

"Gia chủ..." Có định lên tiếng nhưng lão giơ tay ngăn .

Lão nhún chân một cái, đột ngột nhảy vọt lên xà nhà, nắm lấy tờ giấy cứng định gỡ xuống, nhưng phát hiện căn bản thể lay chuyển nó. Sắc mặt lão đổi, dù dồn hết sức lực cũng thể lấy , cuối cùng đành dùng d.a.o đục gỗ mới lấy bức thư xuống.

Lão cầm bức chiến thư, kỹ một hồi, sắc mặt càng thêm khó coi.

"Gia chủ, đây là cái gì ?" Có hỏi.

Dư gia chủ trầm giọng: "Thứ đóng thẳng lên cửa nhà thì còn là thứ lành gì nữa? Đây là Chiến thư!"

Mọi kinh hãi, đưa mắt .

"Gia chủ, là ai hạ chiến thư? Hạ cho ai?"

Dư gia chủ ném bức chiến thư cho đó. Người nọ xem qua vài dòng, trong mắt lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ: "To gan thật, dám thách đấu với Thất Thúc Công của chúng ."

Mọi truyền tay bức chiến thư, xôn xao bàn tán: "Gia chủ, kẻ thật trời cao đất dày là gì, cô Thất Thúc Công là tu sĩ Tứ phẩm ? Xem nào, tên là gì đây? Nguyên Quân Dao? Ồ, còn là phụ nữ?"

"Ha ha ha, đàn bà mà cũng dám đến thách đấu, đúng là tự lượng sức . Gia chủ, theo thấy thì cứ mặc kệ cô ."

" đấy gia chủ, nếu ai đến thách đấu Thất Thúc Công cũng mặt ứng chiến thì Thất Thúc Công chẳng còn thời gian tu luyện nữa, suốt ngày chỉ lo đối phó với lũ điên nổi danh thôi."

"Mấy kẻ chỉ dựa Thất Thúc Công để nổi tiếng thôi. Nếu Thất Thúc Công ứng chiến, thắng thì cũng chỉ là thắng một kẻ tiểu bối, chẳng vẻ vang gì, còn thua... mà đương nhiên là thể thua ."

"Tất cả câm miệng hết cho !" Dư gia chủ gầm lên một tiếng khiến lặng ngắt, kinh ngạc lão.

Ánh mắt lão quét qua khuôn mặt từng , trầm giọng : "Phải chăng ông trời diệt nhà họ Dư ? Bao nhiêu như một ai phụ nữ hạ chiến thư là một cao thủ ?"

 

 

Loading...