Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 363

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:14:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng mấy chốc, mưa tầm tã trút xuống. Trận mưa lớn đến mức tưởng như trời thủng một lỗ , tiếng mưa rơi ào ào bên ngoài cửa sổ, những hạt mưa to bằng ngón tay cái đập kính phát những tiếng bộp bộp liên hồi.

Vào những đêm phong ba bão táp thế , thường sẽ xảy những chuyện vô cùng quỷ dị.

Bất chợt, cảm giác thứ gì đó đang đến gần. đột ngột mở mắt, về phía tấm rèm cửa đang lay động. Cửa sổ mở từ lúc nào , gió lớn thổi bạt tấm rèm lên, những tia chớp trắng xóa rạch qua, chiếu sáng căn phòng bằng một thứ ánh sáng ch.ói mắt.

"Ai?" gắt giọng hỏi, bàn tay thận trọng chạm chuôi thanh Thôn Hồn Kiếm đặt ngay bên cạnh.

Không tiếng trả lời, gằn giọng hơn: "Bất kể là ai, lập tức cút ngoài cho !"

Đột nhiên, một bóng xuất hiện bên bệ cửa sổ. Thôn Hồn Kiếm rút khỏi bao, đang định tay thì phát hiện dáng hình đó trông quen thuộc.

"Doãn Thịnh Nghiêu?" thốt lên, "Là ?"

Gió thổi tung rèm cửa, ánh chớp chiếu rọi gương mặt , đúng là Doãn Thịnh Nghiêu . Anh lặng lẽ , trong ánh mắt mang theo một chút quyến luyến và bi thương.

Lòng dấy lên một dự cảm bất lành, bật dậy: "Doãn Thịnh Nghiêu, thế? Có thương ?"

sải bước nhanh đến mặt , cảm thấy điều gì đó . Ngay khoảnh khắc đưa tay chạm , cư nhiên biến mất.

kinh hãi đến mức thốt nên lời. Chẳng lẽ... xuất hiện là Doãn Thịnh Nghiêu, mà là hồn phách của ? Anh... c.h.ế.t ?

diễn tả tâm trạng lúc thế nào, l.ồ.ng n.g.ự.c như thứ gì đó chèn ép, khó chịu vô cùng, nước mắt cứ thế trào thể kiểm soát.

Nguyên Quân Dao, bình tĩnh, mày nhất định bình tĩnh .

Vừa quỷ khí, điều chứng tỏ quỷ, chẳng lẽ là Sinh hồn? Sinh hồn là hồn phách rời khỏi nhục khi con vẫn còn sống, nó quỷ nên mang theo quỷ khí. Doãn Thịnh Nghiêu chắc là c.h.ế.t, nhưng đang gặp nguy hiểm.

Bỗng nhiên, thấy vật gì đó mặt đất. Ngay tại vị trí Doãn Thịnh Nghiêu , phát hiện một vũng nước nhỏ, giữa vũng nước là một viên đá màu đen.

nhặt viên đá lên, cảm giác lạnh buốt thấu xương. Nhìn kỹ thì bên trong là một màu đen thuần túy, dù soi ánh đèn cũng thể xuyên qua. đây là chất liệu gì, giống đá pha lê bình thường, nên đành gọi điện cho Đường Minh Lê.

"Minh Lê, qua đây một lát ?" . Đầu dây bên vang lên giọng đầy ám : "Quân Dao, đêm dài lắm mộng ngủ , em qua ngủ cùng ?"

đầy vạch đen đầu: "Minh Lê, đừng đùa nữa, chỗ một viên đá lạ từng thấy bao giờ, hỏi xem nó là gì ."

"Được, qua ngay." Lời còn dứt, vén rèm cửa sổ xuất hiện mặt , tay vẫn còn cầm điện thoại.

cạn lời: "Đại ca, cửa chính ?"

Anh , chỉ tay về phía bức tường ngăn cách: "Nhà với nhà em chỉ cách một bức tường, lối cho nhanh."

cảm thấy đau đầu thật sự.

"Cái gì ? Đưa xem nào." Đường Minh Lê chìa tay .

đưa viên đá đen cho , chăm chú hồi lâu lộ vẻ chấn động: "Đây là... Không Gian Thạch?" Đường Minh Lê kinh hô, "Không ngờ thời đại vẫn còn Không Gian Thạch."

cũng vô cùng kinh ngạc. Hóa đây chính là Không Gian Thạch. Trước đây khi tán gẫu với tiền bối Âm Trường Sinh, ông với rằng Không Gian Thạch là vật liệu quan trọng để luyện chế Không gian pháp khí. Ví dụ như Càn Khôn Hồ Lô của chính là luyện từ loại Không Gian Thạch cấp thấp nhất.

Thế nhưng loại đá từ thời thượng cổ cực kỳ hiếm hoi. từng nhờ Hồ Thanh Ngư ngóng giúp, nhưng hơn một trăm năm nay hề Không Gian Thạch xuất thế. Lần gần nhất nó xuất hiện là ở kinh thành cuối thời nhà Thanh, một vị Quốc công bỏ tiền khổng lồ để mua về dâng lên hoàng đế. Sau khi liên quân tám nước đ.á.n.h kinh thành, cướp bóc hoàng cung thì viên đá đó cũng mất tích luôn.

"Viên Không Gian Thạch em tìm thấy ở ?" Đường Minh Lê hỏi.

ngượng ngùng kể sự việc . Vừa thấy tên Doãn Thịnh Nghiêu, sắc mặt Đường Minh Lê lập tức tối sầm . hối hận quá, lúc nãy não nề mà gọi qua đây cơ chứ, hai họ vốn dĩ bao giờ hợp .

Anh nở một nụ khinh khỉnh: "Trước khi c.h.ế.t mà vẫn còn nhớ gửi cho em một viên Không Gian Thạch, xem cũng chút tác dụng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-363.html.]

lườm một cái, cầm lấy viên đá thì bỗng ngửi thấy một mùi mục rữa. sững , đưa lên mũi ngửi kỹ . Mùi vị quen thuộc, dường như gặp ở đó .

Bất chợt nhớ , cái mùi chẳng là mùi ở Dị thế giới ? Cái thế giới mà tới khi chuyến tàu điện nhẹ tuyến 18, nơi giống hệt thành phố Sơn Thành nhưng một bóng , vĩnh viễn bao phủ trong bóng tối. Nơi đó đầy rẫy những dị thú hung hãn đáng sợ. Dị thế giới tồn tại nhiều năm, mỗi năm ở Sơn Thành đều ít mất tích, chẳng bao nhiêu kẻ trở thành thức ăn cho dị thú.

Chẳng lẽ... Doãn Thịnh Nghiêu đang ở trong thế giới đó?

lập tức gọi điện cho Tiểu Lâm. Đầu dây bên vang lên giọng uể oải, tỉnh ngủ: "Alo, đại tỷ, chị bây giờ là mấy giờ ?"

" việc gấp." lo lắng hỏi, "Tiểu Lâm, việc khai phá Dị thế giới của các đến ?"

Tiểu Lâm ngáp một cái: "Chẳng cả. Trước đó mấy , phát hiện càng sâu trong thành phố, dị thú bên trong càng mạnh. Chúng tổn thất mấy cao thủ, vài tình nguyện viên cũng thiệt mạng, mất tích mấy . Giờ chúng chỉ dám hoạt động quanh khu vực ga tàu thôi."

" hiểu ." định cúp máy thì Tiểu Lâm đột nhiên : "Nguyên nữ sĩ, chị định Dị thế giới đấy chứ? khuyên chị đừng , gần đây tình hình bên trong quỷ dị lắm."

nhíu mày: "Quỷ dị thế nào?"

Tiểu Lâm : "Dị thế giới đó đang đổi, thành phố bắt đầu hoang phế với tốc độ cực nhanh, giờ trông như trải qua thời tận thế, biến thành một đống đổ nát ."

Chân mày xoắn thành hình chữ xuyên. Chẳng lẽ sự hoang phế của Dị thế giới liên quan đến Doãn Thịnh Nghiêu?

"Dị thú bên trong cũng trở nên hung bạo hơn, những con ở gần ga tàu dấu hiệu tiến hóa, đám ch.ó biến dị, sâu bọ khổng lồ đều mạnh hơn nhiều." Tiểu Lâm , "Không ai chuyện gì đang xảy bên trong cả. Nguyên nữ sĩ, nơi đó giờ cực kỳ nguy hiểm, khuyên chị đừng . Chúng phong tỏa tuyến 18, cho bất cứ ai xâm nhập."

"Cảm ơn nhắc nhở, nhưng nhất định ." kiên định , "Tiểu Lâm, giúp sắp xếp một chút ."

Tiểu Lâm khó xử, nhưng nghĩ một hồi cũng gật đầu đồng ý: "Được , sắp xếp ngay."

Sắc mặt Đường Minh Lê âm trầm như nước, hỏi: "Quân Dao... em bất chấp cả tính mạng để cứu ?"

, đáp: "Doãn Thịnh Nghiêu từng sẵn sàng c.h.ế.t vì . Giờ sắp c.h.ế.t đến nơi mà vẫn quên gửi cho một viên Không Gian Thạch, nếu mặc kệ thì còn là con nữa ?"

Đường Minh Lê im lặng. nở một nụ ôn hòa với : "Yên tâm , đây đầu mạo hiểm, nào mà chẳng trở về bình an? Đừng quên, là cô nàng 'hồng vận' mà."

Nói xong, thu dọn đồ đạc, lúc rời vỗ vai một cái: "Minh Lê, thuộc hệ 'gián', mạng lớn lắm, c.h.ế.t ."

Đường Minh Lê thêm gì nữa, chỉ đưa mắt tiễn rời , trong ánh mắt ẩn chứa những điều tên đang cuộn trào.

thẳng đến ga Bán Nguyệt của tuyến 18. Lúc trong ga đèn đuốc sáng trưng nhưng trọng binh canh giữ. Tiểu Lâm đợi ở cửa, nghiêm nghị : "Nguyên nữ sĩ, chị nghĩ kỹ nhé, Dị thế giới hiện nay vô cùng nguy hiểm, đó là chín c.h.ế.t một sống đấy."

nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: " buộc ."

Tiểu Lâm cuống lên: "Rốt cuộc chuyện gì quan trọng mà chị ngay cả mạng cũng cần thế ?"

im lặng hồi lâu mới đáp: "Bạn đang ở bên trong, cứu ."

Tiểu Lâm kinh ngạc: "Anh từ lúc nào? Nơi phong tỏa nửa tháng nay ."

" cũng , nhưng mười phần thì đến chín phần đang ở bên trong." .

Tiểu Lâm cạn lời: "Đại tỷ, chị đùa ? Ngay cả việc ở bên trong chị còn chắc chắn mà định mạo hiểm?"

bầu trời đêm đen kịt ngoài ga tàu, đôi mắt trong veo phản chiếu hình ảnh bộ thành phố.

"Không, trực giác mách bảo , nhất định ở trong đó." đầu , chân thành : "Tiểu Lâm, trăm sự nhờ ."

 

 

Loading...