Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 376
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:14:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quang Minh hổ danh là Ma quân, chỉ trong nháy mắt phá tan xiềng xích của . lao đến cửa, nhưng con quái vật đầu trâu vung rìu chặn ngay mặt.
lúc đó, một bàn tay bất ngờ đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c quái vật đầu trâu, một cú đá bồi lưng hất văng nó . Người đó chộp lấy cổ tay , kéo mạnh ngoài.
"Doãn Thịnh Nghiêu?"
bàng hoàng, ở đây?
Tốc độ của cực nhanh. Vừa lao khỏi đại môn, siết c.h.ặ.t eo , nhún nhảy vọt lên. Chỉ vài tung , chúng thoát khỏi phạm vi ngôi chùa. Phía lưng, ma khí cuồn cuộn tỏa , tiếng Quang Minh gầm rống vang vọng: "Thứ , nhất định ! Ngươi cứ trốn , dù trốn đến chân trời góc bể, cũng sẽ tìm ngươi!"
Làn khói đen nhảy múa bầu trời một lát đột ngột thu , thứ trở về trạng thái bình thường như từng chuyện gì xảy . Những qua đường còn đang ngơ ngác xem chuyện lạ, bỗng chốc lộ vẻ đờ đẫn quỷ dị, ngay lập tức trở bình thường, ai việc nấy như thể ký ức xóa sạch.
Chạy một mạch từ phía Đông sang phía Tây thành phố, chúng mới dừng bước. thoát khỏi vòng tay , ngạc nhiên đ.á.n.h giá từ xuống : "Doãn Thịnh Nghiêu... ... dường như chút khác biệt."
Ánh mắt Doãn Thịnh Nghiêu lạnh lẽo . Trên tỏa một luồng khí tức cổ xưa lạ lùng. nhíu mày quan sát hồi lâu thốt lên: "Anh... nhận truyền thừa của đại năng cổ đại ?"
Anh giải phóng linh khí khiến kinh hãi. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tu vi của cư nhiên thăng tiến lên ngũ phẩm đỉnh phong. Doãn Thịnh Nghiêu vốn là đạo võ song tu, chỉ tu vi đạo pháp tăng vọt mà võ đạo cũng đạt tới Đan Kình đỉnh phong.
Đây đơn thuần là truyền thừa bình thường, vị đại năng cổ đại chắc hẳn truyền một phần công lực cho , đây quả thực là một đại cơ duyên.
Lúc xuất khiếu linh hồn là do khi tiếp nhận pháp lực của đại năng, cơ thể chịu nổi dẫn đến suýt chút nữa sụp đổ mà thành.
Doãn Thịnh Nghiêu tóm lấy cánh tay : "Nguyên Quân Dao, cuối cùng cũng bắt em ."
nuốt nước bọt, định vùng nhưng tay như kìm sắt khóa c.h.ặ.t lấy , thể nhúc nhích.
"Buông ." nhíu mày, "Anh đau đấy."
"Em cũng đau ?" Doãn Thịnh Nghiêu nghiến răng, "Em đau đến mấy cũng bằng nỗi đau trong lòng ! Tại em đối xử với như ? Tại dung túng cho Đường Minh Lê đến g.i.ế.c ?"
đầy bi thương: "Doãn Thịnh Nghiêu, chúng vốn khả năng. Một đàn ông ưu tú như , cứ cố chấp với một đứa con gái như gì?"
Anh tiến tới một bước, bóp c.h.ặ.t cằm : "Nguyên Quân Dao, , đời em chỉ thể thuộc về . Bất cứ kẻ nào cướp em , tuyệt đối sẽ tha thứ."
Nhìn mắt , thấy sự kiên định đến cực đoan. Có lẽ khi nhận truyền thừa, tính cách của ảnh hưởng bởi vị đại năng mà trở nên đổi .
"Thịnh Nghiêu, và Minh Lê vốn dĩ đều cuộc sống riêng, lẽ hai còn thể trở thành bạn bè, chính hại các tàn sát lẫn ." khẽ thở dài, "Họ đúng, chính là mầm họa. Nếu , các nhất định sẽ sống hơn."
Doãn Thịnh Nghiêu lạnh giọng: "Em đang nhảm cái gì thế?"
đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt , sâu đôi mắt lấy hết can đảm hôn lên môi .
Khi bốn cánh môi chạm , dường như sững sờ, thể tin chủ động hôn , nhất thời hình.
Đột nhiên, trừng lớn mắt, hung hăng đẩy ngã xuống đất, đó nôn sạch bộ nước Vong Tình Xuyên ngoài, phẫn nộ quát: "Đây chính là thứ em cho Đường Minh Lê uống ? Để quên mất em?"
Nước mắt lã chã rơi gò má, gào lên: "Doãn Thịnh Nghiêu, tại hiểu chứ? là tai tinh, là hại các thành thế , suýt chút nữa là mất mạng ! Chỉ cần quên , các mới thể sống một cuộc đời bình thường!"
"Cuộc đời của cần em sắp đặt." Anh tóm c.h.ặ.t lấy hai vai , "Chỉ cần em bên cạnh, đó mới là cuộc sống ."
Anh kéo dậy bế thốc lên: "Lần , sẽ buông tay nữa."
________________________________________
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-376.html.]
Anh đưa trở về căn biệt thự đang ở, ném xuống giường. kinh hoàng : "Anh định gì?"
Anh bắt lấy tay , từ trong túi áo lấy một chiếc hộp nhung, mở bên trong là một chiếc nhẫn kiểu dáng cổ xưa. Đó là một chiếc nhẫn đá quý, phần vòng nhẫn từ chất liệu lạ lùng giống kim loại thường, bên khảm một viên đá màu xanh lam to bằng ngón tay út, ẩn chứa linh khí bàng bạc.
định rụt tay , nhưng giữ khư khư, cứng rắn đeo chiếc nhẫn ngón áp út tay trái của .
"Từ hôm nay, em là vị hôn thê của ." Anh ngẩng đầu, đôi mắt nâu sẫm đắm đuối.
nghiến răng : "Doãn Thịnh Nghiêu, thực sự nghĩ yêu là ?" túm lấy cổ áo , trong lúc quẫn bách thốt bí mật lớn nhất: "Anh chẳng qua là vì uống m.á.u của , nên mới nảy sinh thứ tình cảm nên đối với thôi!"
Vừa dứt lời hối hận ngay lập tức. Đây là bí mật lớn nhất đời , thể buột miệng cơ chứ?
Doãn Thịnh Nghiêu sững , trân trân, dường như sực nhớ điều gì đó, chìm ký ức xa xăm.
Năm đó, sáu tuổi, vì kẻ thù tấn công mà trọng thương, đan điền đ.á.n.h vỡ. Sau dù chữa khỏi nhưng thiên phú tu luyện bẩm sinh biến mất, trở thành một phế nhân. Khoảng thời gian đó là những ngày đen tối nhất đời , trong Dược Vương Cốc đều xì xào lưng gọi là phế vật.
Cậu bé sớm hiểu chuyện là tức giận bỏ nhà , ông nội đưa về. Ông nội xoa đầu bảo đừng sợ, ông sẽ tìm t.h.u.ố.c chữa khỏi bệnh cho . Lần đó, ông nội biền biệt một tháng, khi về mang theo một lọ t.h.u.ố.c nhỏ, bảo uống thiên phú sẽ phục hồi. Anh nôn nóng uống cạn sạch, chỉ cảm thấy trong miệng nồng nặc mùi m.á.u.
Anh hỏi ông nội đó m.á.u dị thú , ông chỉ đáp, dẫn rừng sâu dạy võ thuật, đạo pháp và cả thuật luyện d.ư.ợ.c. Thiên phú của những phục hồi mà còn mạnh mẽ hơn xưa, tu luyện tiến triển thần tốc.
Anh với vẻ thể tin nổi, im lặng hồi lâu mới chậm rãi mở lời: "Hóa ... đó là m.á.u của em ?"
c.ắ.n môi, im lặng đáp.
Anh tiếp tục: "Uống m.á.u của em, mới phục hồi thiên phú tu luyện, đồng thời cũng sẽ nảy sinh tình cảm khác thường với em, đúng ?"
hít một thật sâu, vẫn giữ im lặng.
Giọng càng trầm xuống: "Vậy nên, năm đó em cố ý cho uống m.á.u là để một ngày thể thao túng ?"
định giải thích, nhưng tiếp: "Rốt cuộc em cho bao nhiêu uống m.á.u ? Chẳng lẽ... Đường Minh Lê cũng uống m.á.u của em?"
im bặt. Ngọn lửa giận trong mắt càng bùng cháy dữ dội, túm lấy vai , nhấn mạnh tường.
"Thật ngờ, em là hạng đàn bà tâm cơ đến thế." Anh nghiến răng, gằn từng chữ: "Em toan tính cái gì? Muốn lợi dụng chúng để thống nhất Hoa Hạ ? Dã tâm của em lớn thật đấy."
siết c.h.ặ.t nắm tay. Đã , nếu hiểu lầm, thì cứ để hiểu lầm luôn . Có như , mới tuyệt vọng mà buông bỏ .
thẳng mắt , lạnh lùng : " , Doãn Thịnh Nghiêu, chính là thao túng các nên mới cố ý cho các uống m.á.u. Bà ngoại , kẻ nào uống m.á.u , kẻ đó chính là nô lệ của ."
Hai chữ "nô lệ" như mũi kim đ.â.m thấu l.ồ.ng n.g.ự.c Doãn Thịnh Nghiêu. Trong cơn thịnh nộ tột độ, tung một cú đ.ấ.m về phía .
Uỳnh!
Một tiếng nổ lớn, nắm đ.ấ.m đ.â.m xuyên bức tường ngay sát cạnh . Anh đầy căm hận: "Nguyên Quân Dao, hóa chúng đều chỉ là những quân cờ trong tay em. Bảo lòng em sắt đá đến , dù gì cũng thể lay chuyển , hóa , em vốn dĩ hề trái tim!"
Anh buông , lưng dứt khoát bỏ . Lần , hề ngoảnh đầu , còn một chút luyến lưu nào.
ngã quỵ xuống sàn, nước mắt tuôn trào như suối, lăn dài theo khuôn mặt thấm xuống sàn nhà như những đóa hoa yêu dị.
Đừng , Nguyên Quân Dao, mày là đúng. Không mày, họ sẽ sống hơn.