Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 383
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quang Minh Ma Quân vung tay thêm nữa, Ngưu Cửu văng tít ngoài, tạo thành một đường rãnh dài mặt đất. Sau đó, tóm lấy cánh tay , vác lên vai bay vụt về phía thần tọa.
Tầm mắt bỗng chốc hoa lên, bằng cách nào đưa đến một tẩm điện. Hai thiếu nữ dung mạo xinh lập tức nghênh đón, phủ phục đất với vẻ vô cùng thành kính.
"Bái kiến Ma Quân." Cả hai đồng thanh.
Hai cô gái ma vật mà là nhân loại, họ thần phục Ma Quân và trở thành ma nô.
Quang Minh Ma Quân ném cho họ, lệnh: "Đưa cô xuống tắm rửa sạch sẽ, đó đưa lên giường của bản tọa."
Đến lúc mới phát hiện, phía giường của Quang Minh Ma Quân một gian phòng. Bên trong là một bể tắm lớn như hồ bơi, lúc đầy ắp nước nóng. Hơi nước bốc lên nghi lãng khiến cả phòng tắm trở nên mờ ảo, phảng phất một bầu khí đầy ám .
"Tuân lệnh." Hai họ kéo định đưa phòng tắm. dùng sức hất , ngẩng đầu Quang Minh Ma Quân: "Ngươi rốt cuộc gì?"
Quang Minh Ma Quân như : "Sao, cô gì ?"
nổi giận: "Đừng hòng!"
Khóe môi nhếch lên, tay vươn , thấy bay bổng rơi gọn lòng . Hắn ôm lấy , khẽ vuốt ve mái tóc như đang cưng nựng thú cưng: "Ta đổi ý . Cô thơm như , vốn chẳng cần tắm rửa gì, giờ hưởng dụng ngay."
"Dừng tay!" dùng sức đẩy , lùi hai bước. Thôn Hồn Kiếm xuất hiện trong tay, chỉ thẳng mặt : "Không chạm !"
Hắn nghiêng giường, một tay chống đầu, khóe môi mang theo nụ nhạt như như : "Cô định dùng cái đồ chơi để g.i.ế.c ? Thật là đáng yêu."
nghiến răng, xoay tay gác kiếm lên cổ : " sẽ để ngươi chạm ."
Hắn nhướn mày: "Cô , ở mặt , c.h.ế.t chính là sự nhân từ lớn nhất ?"
Hắn nghiêng đầu hai thiếu nữ : "Ta thích ăn thịt con mồi khi chúng còn sống. Ta sẽ dùng ma lực để duy trì sự sống của họ, ăn đến khi chỉ còn cái đầu mà họ vẫn tỉnh táo. Mỗi lúc như , bọn họ đều van xin hãy g.i.ế.c họ ."
Hai thiếu nữ rạp đất, run rẩy kịch liệt.
Tay cũng run lên một nhịp, giận dữ quát: "Ngươi đúng là... đồ cầm thú!"
Hắn , đột ngột vung tay. Đầu của một thiếu nữ cư nhiên vặn đứt từ xa, cầm nó trong tay như đang nghịch một món đồ chơi. siết c.h.ặ.t Thôn Hồn Kiếm, sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Tốt nhất là cô nên ngoan ngoãn lời bản tọa." Hắn với giọng âm hiểm, "Nếu , bản tọa cũng sẽ cho cô nếm thử mùi vị đó."
Nguyên Quân Dao, bình tĩnh, nhất định bình tĩnh.
Không thể dùng cứng chọi cứng, nghĩ cách định , đó mới tính kế lâu dài.
nhớ bà ngoại từng , bất cứ ai uống m.á.u của chúng đều sẽ nảy sinh thiện cảm, căn bản sẽ hại chúng . Theo lý mà , chỉ cần tự nguyện, sẽ dùng vũ lực với . vấn đề là, thứ uống là m.á.u của tổ tiên , liệu điều hiệu lực với thì vẫn là một dấu hỏi lớn. Tuy nhiên, thể thử dùng "biện pháp mềm".
hít một thật sâu, thu kiếm đối diện : "Quang Minh Ma Quân, , ông rốt cuộc trúng ở điểm nào? Chỉ vì thơm ?"
Hắn đ.á.n.h giá : "Bản tọa thích cô, cần gì lý do ?"
Được , ma vật đúng là ma vật, luôn tùy hứng như , hễ thích là đoạt cho bằng .
" mà... thích ông." .
Thiếu nữ còn kinh hãi , trong mắt hiện lên vài phần thương hại, dường như nghĩ rằng giây tiếp theo sẽ Quang Minh Ma Quân xé thành xác pháo. Quang Minh Ma Quân hề nổi giận, : "Không , chỉ cần thích cô là ."
nuốt nước bọt, ông cũng bá đạo quá đấy? Phải , là Ma Quân, quả thực vốn liếng để bá đạo.
Vị tổ tiên đáng kính của ơi, ông đúng là đang hố cháu chắt mà.
hít sâu một , : "Đối với loài chúng , thích... là từ hai phía. Chúng cùng thích đối phương thì ở bên mới hạnh phúc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-383.html.]
Hắn nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu bảo: "Ta từng thấy tình cảm của nhân loại các ngươi. Ba trăm năm , một đôi nam nữ đến chùa Liễu Diệp, họ là đôi tình nhân trốn chạy vì ép hôn. Cô gái là tiểu thư nhà giàu, còn trai là một thư sinh nghèo, cha họ cho phép họ ở bên . Cô gái đó , là món mồi ưa thích, ăn thịt cô ngay mặt trai đó. Chàng trai cũng tự sát, rằng kiếp vẫn phu thê."
nghiến răng, ngươi đúng là tàn nhẫn.
"Đó chính là tình cảm của loài ? Thú vị đấy." Hắn , "Vậy cô cũng thích ."
Đây là giọng điệu lệnh.
Khóe môi giật giật: "Thích trò đùa, cứ bảo thích là thích ngay ."
Hắn hỏi: "Vậy thế nào cô mới thích ?"
khựng một chút : "Chúng thể bồi dưỡng tình cảm ."
Hắn nhíu mày: "Thật là phiền phức. Cứ '' , '' xong tự khắc cô sẽ tình cảm với thôi."
suýt chút nữa thì phun một ngụm m.á.u già, vội vàng : "Nếu ông dùng vũ lực với , những thích ông mà còn hận ông, hận ông thấu xương."
Chân mày nhíu sâu hơn, dường như hận .
"Vậy cô xem, nên thế nào?" Hắn hỏi.
Trong lòng mừng thầm, vội : "Tình cảm cần bồi đắp từ từ. Chúng thể... giống như con , hẹn hò yêu đương, những việc mà các cặp đôi . Ngày rộng tháng dài, sẽ thích ông thôi. Trong thời gian , ông dùng vũ lực với , che chở , đối xử với thật dịu dàng."
"Dịu dàng?" Hắn im lặng một lúc. Tim treo ngược lên tận cổ họng, cứ ngỡ sai điều gì. Lúc mới mở lời: "Thế nào gọi là dịu dàng?"
sững , trong đầu thoáng hiện lên bóng dáng của Đường Minh Lê và Doãn Thịnh Nghiêu.
Cả đời , sự dịu dàng nhận chỉ đếm đầu ngón tay: bà ngoại, em trai, Đường Minh Lê và Doãn Thịnh Nghiêu. Họ đều từng đối đãi với bằng sự dịu dàng hết mực. Thế nhưng, những sự dịu dàng , đều đ.á.n.h mất .
"Dịu dàng... chính là khi ông thực lòng yêu thích một , ngay cả chuyện với cô cũng sẽ khẽ khàng. Sợ cô lạnh, sợ cô nóng, sợ cô đói, sợ cô bệnh. Chăm sóc cô , nâng niu cô ."
Quang Minh Ma Quân chút khổ sở: "Hóa thích một phiền phức đến thế ?"
: "Nếu ông thực lòng thích một , những việc đều xuất phát từ tận đáy lòng, cố ý vẻ."
Hắn im lặng một hồi : "Được, bản tọa thể thử xem ."
Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì hiện tại tạm thời an .
"... tìm một nơi nghỉ ngơi." ướm lời, "Làm ơn sắp xếp cho một căn phòng."
Lời còn dứt, đột ngột kéo lòng, ấn xuống bên cạnh . kinh hãi vùng vẫy: "Ông định gì? Buông !"
"Câm miệng!" Hắn ôm c.h.ặ.t lấy , : "Ta sẽ chạm cô, nhưng cô ở bên cạnh , một khắc cũng rời , nếu đừng trách bản tọa khách khí."
nghiến răng, nén nỗi ghê tởm trong lòng, lưng về phía . Hắn ôm từ phía , vùi mặt tóc , lộ vẻ mặt dễ chịu, mặt cư nhiên hiện lên một nụ như của trẻ thơ.
Giống hệt như những gì thấy trong giấc mơ.
Đêm đó, ngủ . Sáng hôm khi Quang Minh Ma Quân thức dậy, thần sắc của hơn hôm qua nhiều, sắc mặt vốn xanh xao đen sạm cũng dần chút hồng hào.
Cũng may là tu đạo, một đêm ngủ cũng chẳng . Hắn ngủ dậy ngoài ngay. Thiếu nữ hôm qua đến hầu hạ chải chuốt, khéo léo dò hỏi thì mới cô là từ thời Khang Hy nhà Thanh, vốn là một tiểu thư khuê các tên gọi Nhược Tử. Cha cô quan địa phương, cô theo cha nhậm chức, ngang qua chùa Liễu Diệp thì nghỉ chân, kết quả Quang Minh Ma Quân bắt .
Cùng bắt với cô còn hai nha xinh , nhưng hai đó trở thành thức ăn cho Ma Quân. Ma Quân cần hầu hạ nên biến cô thành ma nô. Trước cô, Quang Minh Ma Quân từng vài ma nô khác, nhưng tính tình quái đản tàn bạo, chỉ cần một sơ suất nhỏ là sẵn rảnh tay vặn gãy cổ họ. Cô coi là ma nô ở với lâu nhất .
thầm thở dài trong lòng, đúng là một phụ nữ đáng thương. Tuy nhiên, hiện tại so với cô cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.