Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 384
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tắm rửa đồ xong xuôi thì Quang Minh Ma Quân trở về. Hắn lấy từ trong ống tay áo rộng thênh thang một gói giấy dầu đưa cho , bằng giọng điệu chút cứng nhắc: "Đói , mau ăn ."
đón lấy, bên trong cư nhiên là mười chiếc bánh bao kim sa nhỏ, mới lò còn nóng hổi, tỏa hương thơm phức.
"Đây là..."
Quang Minh Ma Quân mặt cảm xúc : "Nghe bảo tiệm bánh ngon nhất thành phố An Lâm."
sững sờ, cảm thấy gói giấy dầu bỗng trở nên nóng bỏng cả đôi tay. Đây chính là sự "dịu dàng" của ?
"Mau ăn ." Hắn thúc giục.
chỉ đành gật đầu, cầm một chiếc bỏ miệng, cư nhiên... thực sự ngon. ăn hai cái, cứ chằm chằm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ vui vẻ. cầm một chiếc đưa cho : "Ông cũng ăn ."
Quang Minh Ma Quân chê bai nhíu mày: "Ta thể ăn thức ăn của nhân loại?"
" nhớ Ma tộc cũng thể ăn đồ ăn của con mà?" kỳ quặc hỏi, "Hay là... ông thử xem?"
"Đây cũng là dịu dàng ?" Hắn hỏi.
đờ một lát gật đầu. Hắn đón lấy, c.ắ.n một miếng nuốt chửng luôn, nhận xét: "Thật khó ăn."
"..." khựng , hỏi tiếp: "Khó ăn hơn thịt ?"
"Tất nhiên là thịt ngon hơn." Hắn hếch cằm, "Đặc biệt là thịt đàn bà, ngọt thơm."
cạn lời, ăn thịt bao giờ mà . Dù miệng thì chê khó ăn, nhưng vẫn ăn thêm mấy cái nữa.
________________________________________
Ăn sáng xong rời . định dạo quanh ma điện xem thế nào, Nhược T.ử vẫn luôn bám sát rời nửa bước. bảo cô lui xuống, cô kinh hãi lắc đầu, nếu chạy mất thì cô chắc chắn sẽ mất mạng.
Tòa ma điện lớn, rộng như một mê cung, nhiều nơi còn bố trí trận pháp, căn bản thể qua . Xem Quang Minh Ma Quân thức tỉnh từ sớm, vẫn luôn âm thầm tích tụ lực lượng để khôi phục thực lực.
Đến tối trở về, tiếp tục ôm ngủ. nhịn hỏi: "Hôm nay ông thế?"
Vẻ mặt chút đắc ý: "Sao? Luyến tiếc ? Yên tâm, đợi khôi phục lực lượng, trở Ma Quân thống trị một phương, sẽ thừa thời gian để ở bên cô."
vô cùng cạn lời. Làm ơn , đừng tự bổ não ? chỉ ông đang gì thôi.
: "Chẳng lẽ ông đang chuẩn tác chiến? Người của Liên minh Phục ma lẽ sắp đ.á.n.h đây đấy."
Ánh mắt tràn đầy vẻ khinh miệt: "Chỉ là một lũ kiến hôi mà thôi, cần lo lắng."
càng lo lắng hơn thì !
"Chẳng ông đang thương nặng ?" thắc mắc, "Sao tự tin thế? Nên nhớ, kiến cũng thể c.ắ.n c.h.ế.t voi đấy."
Hắn nhạo một tiếng: "Thực lực của khôi phục phần lớn, cũng nhờ phúc của một tên tu đạo giả bốn trăm năm . Hắn vô tình đ.â.m sầm phong ấn của , tỉnh giấc. Ta liền dùng vài món thượng cổ bảo vật bày một cái bẫy, khiến vô tình phá hủy Cửu Hoàn Phục Ma Trận mà hề ."
Trong lòng thầm rủa xả tên tu đạo giả đó cả ngàn .
"Tên đó thế nào ?" nhịn hỏi, "Chắc chắn ông g.i.ế.c chứ gì?"
"Không, để tránh kinh động đến giới tu đạo, thả cho một con đường sống." Hắn bóp cằm , , "Cái gia tộc đó còn hiềm khích với cô nữa, chính là nhà họ Lý."
xong mà lạnh toát. Hóa tất cả những cuộc họp chúng tham gia đó đều sự giám sát của . Thực lực của e rằng khôi phục đến mức đáng sợ . khỏi nhíu mày, lòng càng thêm lo âu.
________________________________________
Ngày hôm ngoài. tìm cách điều Nhược T.ử chỗ khác, đó lấy điện thoại thử kết nối livestream. Cư nhiên kết nối , cái phòng livestream đúng là thần thánh thật.
mở livestream mà chỉ nhóm chat của các tiền bối, tìm Chính Dương Chân Quân kể sự tình. Chính Dương Chân Quân nhíu mày: "Cháu chỉ mất bốn trăm năm khôi phục phần lớn thực lực?"
gật đầu: "Vâng ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-384.html.]
Chính Dương Chân Quân nghiêm nghị : "Trận đại chiến năm đó, những thượng cổ ma vật đều trọng thương, nhiều kẻ ngay cả nhục cũng mất sạch, khôi phục chuyện dễ dàng. Quang Minh Ma Quân thể khôi phục nhanh như , chắc chắn liên quan đến m.á.u Thần tộc."
cau mày: "Vậy cháu bây giờ?"
"Không còn cách nào khác." Chính Dương Chân Quân lắc đầu, "Giải pháp duy nhất là cháu lấy giọt thần huyết trong ."
hít một thật sâu. Nghiệt duyên do tổ tiên để , cuối cùng vẫn tự tay xử lý.
tắt điện thoại, cẩn thận quan sát xung quanh, may mà ai giám sát. Hiện giờ cũng coi là " cận" của Quang Minh Ma Quân, chỉ cần dùng thần thức theo dõi thì kẻ khác dám gì .
thầm thở phào, cất điện thoại . Không lâu , Nhược T.ử hớt hải chạy về: "Nguyên cô nương, cô mau chạy !"
"Có chuyện gì ?" ngạc nhiên hỏi.
Nhược T.ử gấp gáp: "Thập đại Ma soái cô là ngôi chổi của Ma Quân đại nhân, sẽ hại c.h.ế.t ngài . Giờ họ thừa dịp ngài vắng mặt để đến lấy mạng cô đấy!"
kinh hãi, đám Ma soái gan to bằng trời thật! Nhược T.ử vội vàng mở cánh cửa phòng, : "Nguyên cô nương, cô mau chạy từ lối xuống, cứ thẳng về phía là sẽ gặp Ma Quân đại nhân."
nắm lấy cổ tay cô : "Vậy còn cô thì ?"
Cô nghiến răng: " ở đây chặn bọn họ, cô mau , muộn chút nữa là kịp ."
Lời còn dứt, thấy một tiếng quát lớn: "Muốn chạy! Không dễ thế !"
Dứt lời, một dải roi bay tới quấn c.h.ặ.t lấy eo kéo ngược trở , đó một bàn chân giẫm mạnh lên lưng , đè nghiến xuống đất.
"Các thế!" Nhược T.ử lao lên định cứu nhưng quái vật đầu sừng đá văng .
ngẩng đầu , chính là tên Ngưu đầu quái đó, những Ma soái khác cũng theo , hổ báo trừng mắt .
"Loài hèn mọn như ngươi xứng sự sủng ái của Ma Quân đại nhân." Ngưu đầu quái lạnh giọng, "Hôm nay sẽ c.h.é.m c.h.ế.t ngươi tại đây, để ngươi còn cơ hội thi triển yểm thuật mê hoặc đại nhân nữa!"
hét lớn: "Các ngươi gan to thật, sợ Ma Quân trách tội ?"
Ngưu đầu quái hừ lạnh: "Đại nhân sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của chúng . Tất cả những gì chúng đều là vì bá nghiệp ngàn năm của ngài !"
Nói xong, giơ cao đại đao, nhằm thẳng đầu mà c.h.é.m xuống.
"Dừng tay!" Bỗng một tiếng quát vang lên, đại đao trong tay Ngưu đầu quái đột ngột lóe lên ánh sáng đỏ tan chảy nhanh ch.óng như đường phèn. Ngay đó, Ngưu đầu quái hất bay lên trung, va những tên còn , khiến cả đám văng xa.
Quang Minh sải bước tới mặt, đỡ dậy kéo lưng. Ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o: "Các ngươi gan to thật đấy."
"Đại nhân!" Ngưu đầu quái quỳ rạp đất, lo lắng , "Đây là đầu ngài mê đắm một cô gái nhân loại hèn mọn, cô còn là tu đạo giả. Ngài quên , chúng và đám tu đạo giả là kẻ thù đội trời chung, cô sẽ hại c.h.ế.t ngài mất."
Quang Minh Ma Quân khẽ nheo mắt: "Xem quá dung túng cho ngươi , Ngưu Cửu. Ngươi dám coi lời như gió thoảng bên tai, tùy tiện trái lệnh, mạo phạm tôn nghiêm của ."
Ngưu Cửu kêu lớn: "Đại nhân, đối với ngài trung thành tận tâm mà!"
"Thứ cần là sự trung thành tuyệt đối, còn cái gọi là tận tâm của ngươi là thao túng bản tọa." Dứt lời, đột ngột nhấn tay xuống trung, đầu của Ngưu Cửu "bộp" một tiếng đập mạnh xuống mặt đất.
Ngưu Cửu liều mạng vùng vẫy: "Đại nhân, chúng theo ngài bao nhiêu năm qua, chẳng lẽ bằng một con nhỏ nhân loại hèn mọn ?"
"Không liên quan đến cô ." Quang Minh Ma Quân lạnh lùng , "Chỉ cần là thứ bản tọa , nhất định . Bất cứ kẻ nào dám trái ý bản tọa đều trả giá."
Nói đoạn, nhấn mạnh tay xuống thêm một cái. "Phập" một tiếng, đầu của Ngưu Cửu cư nhiên nổ tung, óc văng tung tóe ngay tức khắc. Đám Ma soái còn đều đờ kinh hãi, thể tin thực sự vì mà g.i.ế.c c.h.ế.t Ngưu Cửu.
Quang Minh Ma Quân đảo mắt lạnh lẽo qua mặt từng tên một: "Kẻ nào còn dám trái lệnh , đó chính là kết cục. Cút hết !"
Đám Ma soái đều cúi gầm đầu, run rẩy rút lui. Quang Minh Ma Quân sang , ánh mắt dịu đôi chút: "Sợ ? Không nữa ."
im lặng, nhưng trong lòng cảm thấy khó chịu. Tại cảnh tượng khiến giống như một gian phi đang hãm hại trung thần ? sai chuyện gì mà mang cái danh "hồng nhan họa thủy" chứ?
"Được , đừng giận nữa." Hắn xoa xoa đầu , : "Ngoan ngoãn đợi về."