Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 401
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
thèm đôi co với nữa, tiếp tục lóc hết phần thịt thối chân . Sau khi xong xuôi, cho uống thêm mấy viên đan d.ư.ợ.c trị thương, rắc bột t.h.u.ố.c lên vết thương. Thấy vết thương bắt đầu kết vảy, mặc quần áo cho dậy định rời .
"Cô ?" Anh gọi giật giọng.
" mượn quản." lạnh lùng đáp: "Nếu hận như thế, nhất chúng đừng mặt nữa."
"Đứng cho !" Bất chấp vết thương đau nhức, đột ngột bật dậy, chộp lấy cánh tay : "Cô bỏ rơi một để một ?"
giận dữ: "Doãn Thừa Diêu, chẳng hận ? Đã thì đừng bám theo , chúng giờ ai nợ ai !"
Anh đột nhiên bóp cằm , cúi đầu hôn mạnh xuống môi . Nụ hôn đầy sự thô bạo và chiếm đoạt, hôn dữ dội, thậm chí còn c.ắ.n một cái thật mạnh khiến môi chảy m.á.u.
tung một cú đ.ấ.m mặt lùi vài bước. Anh l.i.ế.m vệt m.á.u môi, gương mặt lộ vẻ mê đắm kỳ quái.
"Máu của cô... thực sự mỹ vị..."
lau m.á.u môi, giận dữ: "Anh điên !"
bỏ , cư nhiên vẫn lẳng lặng theo. quát: "Đừng theo nữa!"
"Ở đây chỉ một con đường, chẳng lẽ cô bắt ngược ?" Vẻ mặt trở nên lạnh nhạt, nhưng trong đôi mắt dường như chứa đựng thứ gì đó mà hiểu nổi. đang lúc bực bội nên cũng chẳng buồn tìm hiểu.
Anh lặng lẽ bóng lưng , thầm nghĩ: Cô c.h.ế.t, cô còn sống. Thật quá.
theo chỉ dẫn của phù chú. Đột nhiên, ngửi thấy một mùi hương lạ. Một bàn tay từ phía vươn tới chộp lấy . nghiêng né tránh, thấy là Doãn Thừa Diêu, liền gắt: "Anh định gì?"
Doãn Thừa Diêu hiệu im lặng: "Đi theo ."
bất mãn. Chẳng hận thấu xương ? Còn gọi gì? đến mức trẻ con, vẫn bám theo chui một đường hầm hẹp. Anh chỉ tay ngoài: "Nhìn kìa."
ghé mắt qua, phát hiện bên ngoài là một gian khổng lồ. Cái hang nhỏ lơ lửng vách đá. Ở phía , chằng chịt những cái kén lớn trong suốt, bên trong là những con quái vật dơi hình .
Trên đỉnh hang, một con dơi khổng lồ nhất đang treo ngược . Con dơi đó trắng toát, cũng mang hình dáng con , nhưng là một phụ nữ, thậm chí trông còn khá xinh . Xung quanh nó là một đám quái vật dơi nổ xác bảo vệ. Cứ cách một lúc, nó sinh một cái kén, lũ dơi sẽ đem kén treo lên vách đá để chúng sinh trưởng.
Xem , chúng lọt sào huyệt của lũ quái vật dơi .
Doãn Thừa Diêu trầm mặt: "E là chúng trúng kế của lũ quái vật ."
"Nghĩa là ?" hỏi.
Doãn Thừa Diêu giải thích: "Trước khi thầu mỏ , thấy điểm lạ. Nơi khỉ ho cò gáy tự nhiên khách du lịch? Mà cho dù đến, tại một mỏ linh thạch mà dân địa phương mấy trăm năm thấy họ phát hiện dễ dàng như ? Hang độc tính mạnh thế, còn sống sót mà chạy thoát ? Mọi chuyện quá mức trùng hợp."
kinh ngạc: "Đây là một cái bẫy?"
Doãn Thừa Diêu gật đầu. cau mày: "Biết là bẫy còn đến?"
Anh nạy một viên linh thạch vách đá: "Đây là mỏ linh thạch, đừng là bẫy, dù là đao núi biển lửa thì những tu luyện cũng sẽ lao như thiêu thôi."
lấy điện thoại , mở phòng livestream "Thiên" tự hào, hướng ống kính về phía lũ quái vật.
Hoàng Lư T.ử lên tiếng: "Ơ? Đây chẳng là Địa Phủ Quỷ Bức (Dơi quỷ địa phủ) ?"
Địa Phủ Quỷ Bức?
Hoàng Lư T.ử phấn khích: "Cô bé, trái tim của con Bức Vương (Vua dơi) đó là thứ cực đấy, ngay cả luyện tiên đan cũng cần đến nó. Mau g.i.ế.c nó lấy tim cho , sẽ lấy đồ đổi cho con."
kỹ , đầu đầy vạch đen. Tiền bối Hoàng Lư T.ử ơi, con Bức Vương là cấp sáu đỉnh phong đấy, ngài chắc là con g.i.ế.c nó ?
Cửu Linh T.ử nhịn , mắng: "Lão quái họ Hoàng , cô bé nhà mới tứ phẩm, ông bảo con bé đối đầu với yêu thú cấp sáu, ông con bé nộp mạng ?"
Hoàng Lư T.ử hừ một tiếng: "Cút cút cút, đừng phá đám. Ta bảo con bé g.i.ế.c Bức Vương thì tự nhiên cách. Cô bé đừng sợ, cứ theo lời , đảm bảo con sẽ xử con yêu thú ."
Vì Doãn Thừa Diêu bên cạnh, tiện chuyện, chỉ thể im lặng lắng .
Hoàng Lư T.ử : "Địa Phủ Quỷ Bức thực chất là con lai giữa Ma tộc thượng cổ và yêu thú. Chúng Ma tộc nhưng sở hữu sức mạnh của Ma tộc, khả năng sinh sản cực mạnh nên khó đối phó. Bức Vương của chúng trí thông minh cao. Cứ vài trăm năm, nó cần ăn thịt một tu luyện cấp cao. Sau khi hấp thụ sức mạnh của tu sĩ, Bức Vương sẽ lột da một , thực lực tăng vọt gấp mấy ."
hiểu. sang với Doãn Thừa Diêu về chuyện Bức Vương lột da, kết luận: "Quanh đây tu luyện cấp cao, nên nó mới cố tình tiết lộ tin tức về linh thạch để dẫn dụ con mồi đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-401.html.]
Sắc mặt Doãn Thừa Diêu sa sầm: "Nó trí khôn cao như ?"
"Nó là hậu duệ Ma tộc, đừng coi thường sự thâm hiểm của chúng." .
Doãn Thừa Diêu tự giễu: "Một ông chủ công ty khai khoáng ở đây từng chịu ơn của Dược Vương Cốc chúng . Khi phát hiện linh thạch, đầu tiên báo tin là . phong tỏa tin tức để nhanh ch.óng chiếm lấy mỏ mangan , ngờ trúng kế của Bức Vương, trở thành 'lương khô' dự trữ của nó."
xoa cằm: " con Bức Vương ngờ rằng, nó 'dẫn sói nhà', dẫn tới một thể ăn ngược nó."
Doãn Thừa Diêu : "Ý cô là... cô ?"
theo lời tiền bối Hoàng Lư Tử, bảo : " cách g.i.ế.c con Bức Vương nhưng cần hỗ trợ. Chúng cùng g.i.ế.c nó, xác Bức Vương thuộc về , thấy thế nào?"
Doãn Thừa Diêu khẩy: "Xem thiệt thòi."
" cứu xong, coi như đây là quà đáp lễ ." lý sự: "Sau khi hợp tác xong, chúng đường ai nấy , ai nợ ai."
Mặt tối sầm : "Cô vội vàng rũ bỏ quan hệ với thế ?"
"Chuyện gì cần dứt khoát thì dứt khoát." Giọng lạnh lùng: "Anh cứ lề mề thế , chẳng giống đại thiếu gia Dược Vương Cốc trong truyền thuyết chút nào."
Anh nghiến răng giận dữ: "Cái là do ai hại hả? Cô hạ d.ư.ợ.c , bắt trung thành với cô cả đời, giờ còn dám bảo dứt khoát?"
"Vậy thà một phế nhân phế bỏ tu vi ?" hạ thấp giọng, phẫn nộ: "Chuyện năm xưa là do ngoại , bà cũng là vì bảo vệ . Lúc đó chỉ là một con quái vật xí đầy u nhọt mặt, bà bảo vệ , bắt nạt cả đời, lẽ nào bà sai ?"
Doãn Thừa Diêu im lặng. lúc mới nhớ tiền bối Hoàng Lư T.ử vẫn đang , liền ngậm miệng . Hoàng Lư T.ử tiền bối : "Không , cô bé cứ cãi tiếp , lão già coi như thấy gì hết."
còn thấy hổ hơn nữa ?
Một lúc lâu , Doãn Thừa Diêu mới hỏi: "Cô cách gì?"
đáp: "Lúc lột da là lúc Bức Vương yếu nhất. Chúng tìm cách khiến nó lột da, đó tay một đòn quyết định."
Anh cau mày: "Cô định để nó ăn ?"
đầy vạch đen đầu, cái mạch suy nghĩ của kiểu gì ?
" cũng để nó ăn lắm, tiếc là tu vi của còn đủ tầm." mỉa mai một câu.
Doãn Thừa Diêu lạnh: "Có gì thì thẳng ."
đảo mắt: "Loài dơi thị giác, chỉ săn mồi dựa cảm ứng nhiệt và thính giác. Chúng tìm một miếng thịt lớn, tạo hình giống con , khiến Bức Vương tưởng đó là một tu sĩ mạnh mẽ ăn , nó sẽ bắt đầu lột da."
"Làm thể?"
"Sao ? Đừng quên đây là mỏ linh thạch. Chỉ cần dẫn sức mạnh từ linh thạch , phong ấn hết miếng thịt đó là ."
Doãn Thừa Diêu nhạt: "Nói thì dễ, cô định tìm một miếng thịt to như thế?"
Lời còn dứt, thấy lôi một tảng thịt lớn cao bằng nửa . Anh sững sờ: "Cô... pháp khí gian?"
trả lời, cầm d.a.o cắt loẹt xoẹt tảng thịt thành hình : "Đây là thịt dị thú, bản chứa linh khí nồng đậm, thể chứa thêm linh khí, gì phù hợp hơn."
"Đây là... con rắn chúng săn ?" Anh hỏi.
Cả hai bỗng im lặng. Lần đó chúng cũng kẹt trong hang, cùng g.i.ế.c một con rắn lớn, chia cho một nửa thịt. Chính từ trận chiến đó, cái của về đổi, còn hận nữa.
và , dường như luôn duyên với các hang động.
"Anh tìm thêm linh thạch ." thở dài.
Anh gì, mất một tiếng về với một bao tải linh thạch lớn. Lúc , dùng chu sa đặc chế vẽ một trận đồ phong tỏa linh khí miếng thịt rắn để tránh thất thoát, đó bảo nhét hết linh thạch miếng thịt. bắt quyết, niệm những câu chú ngữ cổ xưa.
Theo lời chú, sức mạnh trong linh thạch trận đồ hút cạn, phong ấn hết trong thịt rắn. Doãn Thừa Diêu thầm kinh ngạc. Khi còn nhỏ, từng trong một cuốn cổ thư nát bươm ghi chép về các loại chú thuật cổ đại. Nghe một loại chú thuật thể phong ấn linh khí thịt, đó ăn miếng thịt đó còn hiệu quả hơn cả việc hấp thụ trực tiếp từ linh thạch. loại chú thuật thất truyền từ hàng ngàn năm .
Anh từ xuống , thầm nghĩ: Sư phụ của Quân Dao, quả nhiên là một Địa Tiên thực thụ.