Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 405: Không nói chuyện yêu đương

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"A!" Đám lính gào thét t.h.ả.m thiết đổ rạp như ngả rạ. để chúng cơ hội thở dốc, tiếp tục thổi sáo. Những âm luật dồn dập ngay lập tức nhiễu loạn tư duy khiến ánh mắt chúng trở nên trống rỗng. Đám lính lờ đờ cầm s.ú.n.g lên, chĩa thẳng đồng đội mà xả đạn. Sau một hồi s.ú.n.g nổ liên hồi, cả đội quân đều bỏ mạng.

Đám công nhân Hoa hình vì kinh ngạc. Trong tai họ, chỉ thổi một đoạn nhạc ngắn ngủi mà thể tiêu diệt sạch sành sanh toán lính s.ú.n.g ống đầy ?

Chuyện ... quả thực cứ như tình tiết trong tiểu thuyết huyền huyễn .

"Đi mau!" đầu , lớn tiếng giục họ.

bảo vệ họ chạy về phía doanh trại. Bỗng nhiên, một toán quân đông đảo khác từ chân núi vọt lên. Hai công nhân chạy nhanh nhất dẫn đầu trúng đạn. Sắc mặt sa sầm, lập tức lao tới cho họ uống đan d.ư.ợ.c chữa thương. Ngay khi định đưa sáo lên môi thì một tràng s.ú.n.g nổ vang lên, đám lính địch ngã xuống hàng loạt.

Một chiếc xe tải lao tới với tốc độ cực nhanh phanh gấp ngay mặt . Ngồi ở ghế lái chính là Ryan.

Anh hét lớn: "Cô Nguyên, mau lên xe!" Vừa , cầm s.ú.n.g quét sạch đám lính đang xông tới.

để đám công nhân lên xe hết dặn : "Anh đưa họ về doanh trại bảo vệ , nhất là cướp lấy ít s.ú.n.g ống để họ thể tự vệ."

Ryan hỏi: "Còn cô thì ?"

đáp: "Doãn Thịnh Nghiêu vẫn đang chiến đấu với Thượng giáo, thể bỏ mặc mà chạy một ."

Ryan gật đầu: "Được, cô yên tâm, sẽ bảo vệ họ thật ."

"Cảm ơn." xoay chạy ngược lên núi. Lúc , Doãn Thịnh Nghiêu và Thượng giáo đang đ.á.n.h bất phân thắng bại.

Tầm thì còn gì đến đạo nghĩa giang hồ nữa, loại quân phiệt như tên Thượng giáo cứ trực tiếp xử lý cho xong chuyện. đưa sáo lên môi, một nữa thổi những nốt nhạc đầy mê hoặc như dòng nước chảy, nhưng chúng biến thành những đạo bùa chú đòi mạng lao thẳng về phía Thượng giáo.

Thượng giáo kinh hãi tột độ. Hắn đ.á.n.h giá thấp Doãn Thịnh Nghiêu, cứ ngỡ chỉ là một võ giả, ngờ cả pháp thuật! Hắn từng ở Hoa Hạ những thiên tài thể "đạo võ song tu", và Doãn Thịnh Nghiêu chính là một như .

Cảm giác sợ hãi thấm tận xương tủy, dồn bộ tinh thần Doãn Thịnh Nghiêu mà hề nhận đang "bắn lén" ở bên cạnh. Khúc nhạc đòi mạng lọt tai khiến đầu óc Thượng giáo trống rỗng trong tích tắc.

Cao thủ so chiêu, sống ch·ết chỉ cách một sợi tóc. Chính cái tích tắc trống rỗng đó tạo cơ hội cho Doãn Thịnh Nghiêu. Anh dồn lực thanh Xuyên Vân kiếm, đ.â.m một nhát chí mạng.

Nhát kiếm mạnh mẽ như chẻ tre. Một tiếng gió rít vang lên, cổ của Thượng giáo cắt đứt gọn lờ, cái đầu bay lên cao, m.á.u từ cổ phun như suối.

Thượng giáo — dị năng giả hệ bóng tối cấp sáu trung kỳ — ch·ết ngay tại chỗ.

Doãn Thịnh Nghiêu thu kiếm, cái đầu lăn chân với vẻ mặt lạnh lùng, thẳng chân dẫm nát nó như dẫm một quả dưa hấu.

lúc , đám lính viện trợ lao tới, nhưng thấy chỉ huy của ch·ết thể ch·ết thêm, tất cả đều khựng . Doãn Thịnh Nghiêu xoay đối mặt với chúng, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o quét qua khiến đám lính lạnh toát sống lưng, tay cầm s.ú.n.g cũng run bần bật.

thầm tán thưởng trong lòng, đúng là một nhân vật lợi hại, chỉ bằng ánh mắt khiến kẻ địch nhụt chí.

"Thượng giáo của các ch·ết ." Doãn Thịnh Nghiêu tuyên bố. "Buông s.ú.n.g xuống, thể tha mạng. Còn nếu kháng cự..." Anh chỉ cái xác đất: "Đây chính là kết cục của các ."

Đám lính trân trối lượt buông s.ú.n.g. Chưa đầy mười phút, cả một đội quân đông đảo đầu hàng. nhịn mà giơ ngón tay cái khen ngợi .

Doãn Thịnh Nghiêu thu phục đội quân huấn luyện bài bản , một nữa nắm c.h.ặ.t khu mỏ trong tay.

________________________________________

doanh trại công nhân một đêm. Ryan lén hỏi : "Cô Nguyên, Doãn đó lợi hại thật đấy, hai ... là yêu của ?"

Sắc mặt chùng xuống: "Không ."

Ryan bồi thêm: " thấy ánh mắt cô lạ lắm."

thản nhiên: "Anh nhầm ."

" tuyệt đối nhầm ." Anh chẳng chút tinh ý nào mà huỵch tẹt : "Trong mắt đầy vẻ quyến luyến, nếu cô màng tới, mắt hiện lên vẻ phiền não và bi thương sâu sắc. Cô Nguyên , hồi yêu thầm một cô gái cũng y hệt như . Anh thật lòng yêu cô đấy, chỉ cần cô một câu, sẵn sàng chỗ ch·ết vì cô."

"Ryan." ngắt lời. "Anh rảnh rỗi quá đúng ?"

Ryan lộ vẻ ngây ngô: "Đâu , đang giúp cô lên kế hoạch cho hành trình sắp tới đây mà."

"Không cần ." lắc đầu. " mệt , du lịch nữa. Xong việc ở đây sẽ về nước."

Ryan thất vọng: "Cô Nguyên, cô suy nghĩ ? Ở đây còn nhiều di tích cổ lắm, thì phí quá."

thở dài bất lực: "Thôi bỏ , chạy tận nước ngoài mà vẫn đụng mặt họ, đúng là nghiệt duyên. lười chạy trốn , về nhà cho xong."

Dứt lời, xoay về phòng, để mặc Ryan đó ngơ ngác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-405-khong-noi-chuyen-yeu-duong.html.]

________________________________________

Đang lúc thu dọn đồ đạc chuẩn về nước thì cửa bỗng mở , Doãn Thịnh Nghiêu bước . nhíu mày: "Cậu Doãn, gõ cửa ?"

Doãn Thịnh Nghiêu im lặng lâu. càng khó chịu hơn: "Anh mời mà đến chỉ để thôi ?"

Anh tiến lên vài bước, sâu sắc: "Nguyên Quân Dao, hứa chia cho cô hai phần mười linh thạch, giờ cô , thủ tục ."

: "Thực rõ một thể nuốt trôi mỏ quặng đúng ?"

Anh khẽ : "Phải, nhưng thể tranh thủ lúc khác mà lấy nhiều hơn một chút. Nguyên Quân Dao, chẳng lẽ cô hề động lòng ?"

"Tất nhiên là ." . " sợ rước họa . Kẻ yếu mà giữ bảo vật là tội."

Doãn Thịnh Nghiêu khẳng định: "Có bảo vệ cô, cô sợ cái gì?"

sững , ánh mắt phức tạp của nghiến răng : "Anh là gì của cần bảo vệ?"

Anh nhạt: "Năm đó bà ngoại cô... chẳng bảo vệ cô ? Đã thì cứ thỏa mãn tâm nguyện của bà ."

ngạc nhiên tò mò: "Lẽ nào... hận ?"

"Cô đúng, nếu cô thì ngày hôm nay, lấy lý do gì để trách cô chứ?" Anh khựng một chút tiếp: "Hơn nữa... sư phụ vẫn còn trong điện thoại của cô, chỉ cô mới liên lạc với ông . Chỉ riêng điểm thôi cũng đủ để bảo vệ cô ."

hít sâu một : "Muốn cũng , nhưng : giữa chúng thể. Xin hãy đối xử với như một bình thường, tuyệt đối chuyện yêu đương nam nữ."

Đáy mắt Doãn Thịnh Nghiêu thoáng hiện vẻ tức giận: "Ai thèm chuyện yêu đương với cô? Cô cũng đề cao bản quá đấy."

nhẹ nhõm: "Vậy thì ."

Cơn giận của càng tăng lên, hừ lạnh một tiếng phất áo bỏ . Nhìn bóng lưng , thầm thở dài.

________________________________________

"Gì cơ? Cô nữa ?" Ryan kinh ngạc. " đặt vé máy bay cho cô mà."

vỗ vai : " chút việc bận nên cùng ." Nói , lấy một bình d.ư.ợ.c: "Đây là Tụ Linh Đan, cho việc tu hành của , cầm lấy ."

Anh hoảng hốt xua tay: "Không , vật quý giá thế nhận ."

mỉm : "Đây là quà cảm ơn, cũng là để kết giao bạn bè. Nếu nhận là coi thường đấy."

Anh ngẩn nhận lấy, mở nắp ngửi thử: "Trời ơi, đây là linh d.ư.ợ.c cực phẩm! Cô Nguyên, cô cứ thế tặng ? Một viên nếu đem đấu giá cũng vài chục tỷ đồng đấy!"

: "Tình bạn giữa chúng còn giá trị hơn thế nhiều."

Ryan cảm động, trân trọng cất túi: "Cảm ơn cô, sẽ bao giờ quên ơn ."

________________________________________

Tiễn Ryan xong thì trời sập tối. lên đỉnh núi, ngước ráng chiều nơi chân trời mà lòng đầy tâm sự. Chớp mắt hơn một năm trôi qua, bao nhiêu chuyện xảy đến cứ như một giấc mơ. chợt thấy sợ, sợ một ngày tỉnh dậy thấy vẫn là cô gái xí đầy mụn, ngày ngày rửa bát trong gian bếp hôi hám tối tăm.

Bỗng lưng vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng. Doãn Thịnh Nghiêu bước tới cạnh , quanh : "Cô cũng chọn chỗ đấy, cảnh ở đây hùng vĩ. Sáng sớm đây đón khí Hồng Mông, tu luyện một giờ bằng cả ngày thường."

im lặng định dậy bỏ , nhíu mày: "Cô ghét đến thế ? tới là cô ?"

" đói , về ăn cơm." bừa một cái cớ.

Anh lấy từ trong túi Càn Khôn một con thỏ: "Vừa bắt núi, một ăn hết, ăn cùng ."

cạn lời. Con thỏ bé tí thế ăn hết? Chắc chỉ đủ nhét kẽ răng thôi chứ.

" thích ăn thịt thỏ." lạnh lùng đáp.

 

 

 

 

Loading...