Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 407: Anh muốn làm gì?
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả nhiên, Doãn Thịnh Nghiêu ngay cả liếc mắt cũng lười cô một cái. Cả nhóm đến một tòa kiến trúc dạng container, đây vốn là văn phòng của Doãn Thịnh Nghiêu.
Mỹ nữ tóc đỏ đầu , trong mắt tràn đầy phẫn nộ. Đây là đầu tiên sức quyến rũ của cô mất linh, điều cô vô cùng bực bội. cô gì, chỉ hằn học lườm Doãn Thịnh Nghiêu một cái gõ cửa.
"Doãn đại thiếu, cô Nguyên, mời ." Bên trong truyền giọng của Cách Lâm.
Chúng bước , thấy Cách Lâm đang ghế, bên cạnh là t.ử của lão - Stewart. Ánh mắt Stewart dừng , như một con rắn đang l.i.ế.m láp làn da .
Doãn Thịnh Nghiêu chắn mặt , lạnh lùng : "Nguyên lão Cách Lâm, ông cướp mỏ và doanh trại của , thế vẻ cho lắm nhỉ."
Cách Lâm : "Doãn đại thiếu, chúng đều hiểu rõ chuyện là thế nào, cần diễn kịch ." Lão dùng gót chân gõ gõ xuống đất: "Dưới là linh thạch cực kỳ quý giá, Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư chúng thể để một Hoa Hạ lấy ngay mũi chứ?"
Doãn Thịnh Nghiêu cũng che giấu nữa, lạnh giọng hỏi: "Làm các ông ?"
Cách Lâm : "Ta tất nhiên thể cho sự thật, nhưng đó, cô Nguyên cần giao nộp điện thoại . Dù chuyện cũng hệ trọng, nếu cô phát sóng trực tiếp ngoài thì chẳng hỏng bét ?"
khẩy: "Chuyện mỏ linh thạch thế thể livestream ? Ông Cách Lâm, ông coi là kẻ ngốc ?"
Lão lạnh hai tiếng: "Đề phòng vẫn hơn, bao giờ đặt cược ván bài chỉ thông minh của đối thủ."
Khóe miệng giật giật, lấy điện thoại ném xuống mặt lão. Lão thẳng chân dẫm nát nó, bảo Stewart: "Đi khám xét , kẻo cô Nguyên giở trò với chúng ."
Doãn Thịnh Nghiêu lập tức kéo , trầm giọng quát: "Đừng hòng!"
"Đừng căng thẳng, Doãn." Stewart lấy một thiết , rà qua : "Là một quý ông, thể chạm cơ thể phụ nữ ?"
Khi thiết hiện đèn xanh, mới hài lòng: "Xin cô Nguyên, chúng cũng là vì rước rắc rối. Người Hoa Hạ các cô câu: Cẩn tắc vô áy náy."
hừ lạnh, thèm để ý đến .
Cách Lâm nhếch môi, vỗ tay : "Vào , để họ xem rốt cuộc là kẻ nào bán ."
đầu , thấy một quen thuộc sải bước .
"Ryan. Hóa là ." trầm giọng .
Trong mắt Ryan thoáng hiện vẻ áy náy: "Xin cô Nguyên."
hỏi: "Ngay từ đầu cố ý tiếp cận ? Em gái cũng là của Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư ?"
Cách Lâm : "Ryan là một trong những dị năng giả xuất sắc nhất trướng Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư chúng , thiên phú cao. Chỉ cần chúng luôn hỗ trợ tài nguyên, sẽ tiền đồ rộng mở."
Stewart đắc ý : "Ngay từ khi cô đặt chân đến Châu Âu, chúng để mắt tới cô . Cài một tai mắt bên cạnh cô chỉ để giám sát hơn thôi, ngờ thu hoạch ngoài ý lớn đến thế ."
buồn trả lời thầy trò Cách Lâm mà chỉ Ryan: "Y Toa cũng em gái , đúng ?"
Ryan đáp: "Cô chỉ là diễn viên thuê thôi."
đau đớn nhắm mắt : "Là mù mắt nên mới tin một kẻ rõ lai lịch."
Ryan nghiêng đầu, dám thẳng .
thèm đếm xỉa đến nữa mà . Doãn Thịnh Nghiêu lạnh lùng : "Các ông gì, thẳng ."
Cách Lâm dang hai tay, vẻ lịch thiệp: "Rất đơn giản, mỏ linh thạch thuộc về Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư, lập tức mang công nhân rời khỏi nước Mã Đốn. Đi càng xa càng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-407-anh-muon-lam-gi.html.]
Sắc mặt Doãn Thịnh Nghiêu sa sầm: "Nằm mơ !"
Cách Lâm : "Ta Doãn thăng cấp Tông sư, thực lực của mạnh, nhưng đừng quên đây là Châu Âu, Hoa Hạ. Thế lực của Liên minh chúng ở Châu Âu cực lớn, ngay cả chính phủ Mã Đốn cũng trong lòng bàn tay chúng . Cậu dù mạnh đến , liệu chống nổi hàng vạn họng s.ú.n.g và đại pháo ? Cậu là thông minh, chắc hẳn sẽ chuyện ngu ngốc."
Mặt Doãn Thịnh Nghiêu đen . Cách Lâm bồi thêm: "Huống hồ, trong Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư chúng dị năng giả cấp bảy. Đương nhiên bình thường ông dễ dàng tay, nhưng nếu một mỏ linh thạch, ông chắc chắn sẽ tức tốc tới đây ngay, mà tính tình ông thì như ."
Doãn Thịnh Nghiêu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lửa giận bùng lên trong mắt. đặt tay lên vai , khẽ : "Cậu Doãn, bình tĩnh , họ đúng đấy, đây là địa bàn của họ, hùng nên chịu thiệt mắt."
Doãn Thịnh Nghiêu im lặng một lát : " thể rời , nhưng thể tay . Mỏ linh thạch là do phát hiện, một phần cổ phần."
Cách Lâm lạnh: "Cậu Doãn, rõ chuyện đó là thể."
"Chẳng gì là thể." Doãn Thịnh Nghiêu đáp: "Cái mỏ các ông giấu bao lâu chứ? Chỉ cần tin tức rò rỉ ngoài, Dược Vương Cốc sẽ để yên, Hoa Hạ cũng . Đến lúc đó nó sẽ thành sự cố quốc tế nghiêm trọng. Đừng quên ở Châu Âu chỉ mỗi Liên minh các ông , những tổ chức ngang tầm cũng thiếu. Họ bộ chia phần ? Biết Liên minh các ông còn mất luôn quyền kinh doanh đấy."
Thấy sắc mặt Cách Lâm ngày càng khó coi, Doãn Thịnh Nghiêu nhếch môi: "Trữ lượng ở đây cũng nhiều, chi bằng các ông hợp tác với Dược Vương Cốc chúng . Khai thác hết linh thạch , như thế đôi bên đều lợi."
Stewart lạnh giọng: "Chúng còn cách hơn, ví dụ như... g·iết các ."
Doãn Thịnh Nghiêu khinh khỉnh liếc : "Đó quả là một cách , nhưng nhắc nhở ông rằng đời bức tường nào lọt gió. đại diện cho cả Dược Vương Cốc, ông nghĩ họ sẽ ai g·iết ?"
Anh khẽ nheo mắt: "Huống hồ, các ông thực sự g·iết nổi ?"
Không khí lập tức trở nên căng thẳng như dây đàn. Cả hai bên đều lộ rõ sát ý.
Hồi lâu , Cách Lâm bỗng bật : "Mấy trẻ tuổi, bình tĩnh chút . Cậu Doãn cũng lý. Chúng thể cân nhắc kỹ, đôi bên cùng thắng tất nhiên là nhất, dù chúng cũng từng hợp tác với Dược Vương Cốc nhiều , đều là bạn bè cả."
Lão tiến , mắt Doãn Thịnh Nghiêu: "Đêm nay mời nghỉ đây, sáng mai sẽ trả lời, thấy thế nào?"
Doãn Thịnh Nghiêu nở nụ nửa miệng: " mong chờ sự hợp tác nữa với Liên minh Luyện d.ư.ợ.c sư."
Cách Lâm cúi đầu. theo Doãn Thịnh Nghiêu ngoài. Mỹ nữ tóc đỏ lúc nãy dẫn chúng về chỗ nghỉ. Phòng của hai chúng cách xa và đều ở nơi hẻo lánh. Cô lạnh lùng bỏ mà lấy một lời.
Vào phòng, dùng thần thức quét qua liền phát hiện năm chiếc camera giám sát. Cửa canh, còn trong bóng tối thì bao nhiêu cao thủ đang rình rập.
định sang phòng Doãn Thịnh Nghiêu bàn bạc, nhưng mấy gã dị năng giả cao cấp cửa lạnh lùng ngăn : "Thưa cô, mời cô ở yên trong phòng, đây là lệnh của nguyên lão Cách Lâm."
nhíu mày, lão Cách Lâm cáo già thật, tách chúng để chặn đường bàn mưu bỏ trốn.
Đêm càng về khuya, cả doanh trại chìm trong bầu khí bất an, vầng trăng cao cũng mây đen che lấp.
Bỗng nhiên cửa mở, bật dậy cảnh giác, trầm giọng quát: "Anh Stewart, muộn thế còn xông phòng phụ nữ, quá thiếu lịch sự ?"
"Lịch sự cái nỗi gì." Hắn tiến lên hai bước, đầy ẩn ý: "Cô Nguyên, luôn mong chờ ngày tái ngộ cô."
: "Nếu đ.á.n.h bại để chứng minh thực lực thì cứ việc hạ chiến thư, tiếp hết."
"Không, cô lầm ." Nụ mặt trở nên ám và quái dị: "Chỉ đ.á.n.h bại cô trong việc luyện d.ư.ợ.c thì đủ thỏa mãn , sự chinh phục hơn ."
dự cảm chẳng lành, lùi mấy bước, tay đặt lên thanh kiếm Thôn Hồn bàn: "Anh gì?"