Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 414: Không muốn tiếp tục làm hồng nhan họa thủy

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh mỉm : " tên là Tiểu Trạch Tự Nhị, vinh dự gặp cô. Cô ở đất nước Nhật Bản của chúng cũng nổi tiếng đấy, bạn bè của đều đang theo dõi livestream của cô. Tuy rằng cô và trong livestream chút khác biệt về diện mạo, nhưng ngoài đời cô còn xinh hơn nhiều."

"Tiểu Trạch , quá khen ." khách sáo đáp.

Tiểu Trạch Tự Nhị nở một nụ kỳ lạ môi, : "Cô Nguyên, Thần t.ử của Thần cung chúng vốn danh cô từ lâu, luôn hy vọng thể tận mắt gặp cô một . Không sẵn lòng nhận lời mời của Thần cung, đến tham quan Thần cung Thiên Chiếu Đại Ngự Thần của chúng ?"

"Thần t.ử?" vốn am hiểu lắm về Thần cung Nhật Bản. Tiểu Trạch Tự Nhị mỉm giải thích: "Thần t.ử là chủ nhân của Thần cung. Theo truyền thuyết thời thượng cổ, một con mắt của Thiên Chiếu Đại Ngự Thần hóa thành một vị thần linh hạ phàm để truyền bá thần tích vĩ đại của , cuối cùng thuyết phục Thiên hoàng xây dựng Thần cung. Thần t.ử chính là phát ngôn của Thiên Chiếu Đại Ngự Thần tại thế gian. Sau khi sống hơn ba trăm năm qua đời, thần thể sẽ tìm thích hợp để đầu t.h.a.i chuyển thế, trở thành Thần t.ử mới. Vị Thần t.ử hiện tại chính là đời thứ 107."

"Hóa Thần t.ử vĩ đại đến ." vẫn giữ thái độ khách sáo, "Chỉ tiếc chỉ là một tu đạo bình thường, phận thấp kém, dám diện kiến Thần t.ử, mong Tiểu Trạch thứ ."

Tiểu Trạch Tự Nhị : "Tuy rằng phận của cô quả thực cao, nhưng Thần t.ử của chúng thật lòng yêu thích cô. Mỗi cô livestream, ngài đều chăm chú theo dõi và tặng thưởng hậu hĩnh. Ngài luôn mời cô đến Thần cung gặp mặt, thậm chí còn đặc biệt xây dựng một tòa Điện Hoa Đồng cho cô. Nếu cô đến Thần cung, cô thể cư trú tại đó. Điện hạ vẫn luôn chờ đợi ngày cùng cô tâm tình tại Điện Hoa Đồng."

Khoan , lời cứ thấy sai sai?

Sắc mặt sa sầm xuống: "Tiểu Trạch , lời của chút thất lễ đấy?"

Tiểu Trạch Tự Nhị lộ vẻ ngơ ngác: "Cô Nguyên, Thần t.ử của chúng chân thành mời cô đến khách, hề ý bất kính. Huống hồ phận Thần t.ử tương đương với một nửa thần linh, với phận của cô, Thần t.ử sủng ái là diễm phúc của cô. Biết bao cô gái Nhật Bản hy vọng Thần t.ử để mắt tới, thậm chí tiếc dâng hiến cả sinh mạng. Chuyện ... gì là thất lễ ?"

Mặt lạnh băng. Trong mắt , Thần t.ử là đấng cao cao tại thượng, còn chẳng qua là một phụ nữ xuất bần hàn. Hắn thực tâm cho rằng việc Thần t.ử thích đang "trèo cao", nên mới thể năng một cách hùng hồn như .

thầm c.h.ử.i thề một câu trong lòng. Cái thứ Thần t.ử gì đó của các tưởng hiếm lạ lắm chắc? đây còn là Thần tộc thuần huyết đây , nếu là trèo cao thì là cái gã Thần t.ử đó trèo cao mới đúng!

dậy, lạnh lùng : "Kẻ xuất thấp hèn như thật sự dám nhận vinh dự , hãy dành nó cho những cô gái Nhật Bản ."

Nói xong, phất tay định trong lều. Tiểu Trạch Tự Nhị cuống lên, nhận chỉ thị của Thần t.ử là tìm cách mang về, nếu ngày tháng của sẽ t.h.ả.m hại.

Trong lúc cấp bách, cư nhiên đưa tay định chộp lấy cánh tay , miệng lẩm bẩm: "Cô Nguyên, xin dừng bước..."

Ngay lúc đó, một bàn tay chen ngang , chộp lấy cổ tay . Một tiếng rắc giòn giã vang lên, cổ tay bẻ gãy ngay tại chỗ.

Tiểu Trạch Tự Nhị kêu t.h.ả.m một tiếng, mồ hôi lạnh vã như tắm, phẫn nộ quát: "Anh ?"

Đường Minh Lê siết c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt sắc như d.a.o như lột da xẻ thịt đối phương. Tiểu Trạch Tự Nhị dù từng trải qua nhiều sóng gió nhưng vẫn ánh mắt dọa cho run rẩy.

"Ngươi còn dám hỏi ?" Đường Minh Lê trầm giọng, "Ngươi dám công nhiên động tay động chân với con gái Hoa Hạ ngay trong quân doanh mà còn dám chất vấn ?"

Tiểu Trạch Tự Nhị nghiến răng: " mặt Thần t.ử mời cô Nguyên đến Thần cung khách, lễ tiết đầy đủ, đừng ngậm m.á.u phun !"

Đường Minh Lê hừ lạnh: " là hạng giỏi đổi trắng đen. Nếu ngăn , tay ngươi chạm cô Nguyên , mà còn mặt mũi lễ tiết đầy đủ?"

Anh khựng một chút, mỉa mai: "Huống hồ cái gã Thần t.ử đó của các ngươi cao quý đến mức nào chứ? Cô Nguyên là t.ử của Địa Tiên, tu đạo tứ phẩm, tương lai tiền đồ vô lượng. Hắn chẳng qua là chủ của một cái thần cung nhỏ bé hải đảo, lấy gì mà xứng với cô Nguyên? Vậy mà còn dám dõng dạc xem thường cô , thật là chuyện nực nhất thiên hạ."

Tiểu Trạch Tự Nhị là kẻ hầu cận trung thành, thấy ai Thần t.ử là mắt dựng ngược lên ngay, giận dữ quát: "Đường gia chủ, sẵn sàng chịu trách nhiệm cho những lời hôm nay ?"

Đường Minh Lê định lên tiếng nhưng ngắt lời: "Chuyện do , sẵn sàng chịu trách nhiệm cho lời của ."

Tiểu Trạch Tự Nhị bằng ánh mắt " điều", : "Đường gia chủ, thả ."

Đường Minh Lê khinh bỉ, đẩy mạnh một cái khiến lảo đảo lùi mấy bước mới vững , tránh khỏi một bàn thua trông thấy.

Lúc ít thấy động tĩnh chạy xem náo nhiệt, gồm cả quân nhân Madon lẫn dị năng giả từ các thế lực lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-414-khong-muon-tiep-tuc-lam-hong-nhan-hoa-thuy.html.]

Doãn Thịnh Nghiêu cũng sa sầm mặt mày bước tới, ánh mắt như lướt qua Tiểu Trạch Tự Nhị như những nhát d.a.o.

Tiểu Trạch Tự Nhị lạnh lùng : "Cô Nguyên, cô thực sự đối đầu với Thần cung Thiên Chiếu Đại Ngự Thần chúng ?"

nổi giận đáp: "Rõ ràng là ăn lỗ mãng, khiêu khích , giờ bảo đối đầu với các ? Thần cung của các đạo lý là gì ?"

Đại diện Bộ phận Đặc biệt của Hoa Hạ đương nhiên về phía , nghiêm nghị lên tiếng: "Tiểu Trạch , quấy rầy cô Nguyên còn buông lời đe dọa, là coi Hoa Hạ chúng ? Hay nghĩ chúng bảo vệ nổi con gái nước , để các tùy ý sỉ nhục?"

Tiểu Trạch Tự Nhị thấy đang vấp sự phẫn nộ của đám đông nên khí thế yếu , nhưng vẫn bướng bỉnh: " thành tâm mời mọc, thành khiêu khích? Cô Nguyên, Hoa Hạ các câu ' gán tội cho khác thì thiếu gì lý do', cô thì thôi, việc gì hiểu lầm ?"

Đường Minh Lê lạnh lùng bồi thêm: "Cái gã Thần t.ử đó của các ngươi đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Bất kỳ cô gái nào xong cũng sẽ cho các sắc mặt , đ.á.n.h ngươi tại chỗ là nể mặt lắm ."

Tiểu Trạch Tự Nhị tức đến đỏ mặt tía tai: "Anh dám bảo Thần t.ử vĩ đại của chúng là cóc ghẻ? Hôm nay mở mang tầm mắt về tố chất của Hoa Hạ các ! Nỗi nhục nhã ngày hôm nay, nhất định sẽ đòi !"

Nói xong, ôm lấy bàn tay gãy, hậm hực bỏ . Đặc sứ của Bộ phận Đặc biệt là một vị quản lý mà từng gặp, ông với : "Cô Nguyên yên tâm, chỉ cần Bộ phận Đặc biệt chúng ở đây một ngày, tuyệt đối để của Thần cung động đến cô."

gật đầu: "Đặc sứ lòng, đa tạ ông."

Sau khi tản , Đường Minh Lê liếc Doãn Thịnh Nghiêu đang cạnh , nhạt giọng hỏi: "Cô Nguyên, cô và đại thiếu gia nhà họ Doãn quan hệ gì?"

Doãn Thịnh Nghiêu đáp: "Quan hệ hợp tác."

Đường Minh Lê lạnh: "May mà quan hệ yêu, nếu , để phụ nữ của bắt nạt ngay mặt mà hé răng nửa lời, hạng đàn ông đó cần cũng ."

"Anh cái gì?" Doãn Thịnh Nghiêu nổi giận, lập tức ngăn : " Doãn quan hệ đó, hiểu lầm ."

"Vậy thì ." Anh mỉa mai, "Bằng thì mắt của cô quá kém."

Dứt lời, nghênh ngang bỏ . Doãn Thịnh Nghiêu tức giận đến mức suýt chút nữa rút kiếm , thở dài : "Chỉ cần ở đây, các sẽ luôn thù hằn . Anh Doãn, mệt , tiếp tục hồng nhan họa thủy nữa. Cuộc hợp tác của chúng kết thúc, nhất đừng gặp ."

Nói xong, mặc kệ gọi với theo, thẳng lều, xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức.

Kết thúc , thật may là chuyện kết thúc.

Doãn Thịnh Nghiêu lều im lặng hồi lâu, lẩm bẩm: " tin em sống nổi."

Nói đoạn, xoay dứt khoát rời .

Sáng sớm hôm , lên chuyên cơ về nước. Doãn Thịnh Nghiêu cũng mặt máy bay nhưng thèm liếc lấy một cái.

Trong lòng thấy nhẹ nhõm, chút hụt hẫng.

Như cũng , .

Khi xuống máy bay, thậm chí thèm chào một tiếng mà thẳng. theo bóng lưng , khẽ thở dài lên xe về nhà.

 

 

 

 

Loading...