Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 416: Đại Hoàn Đan

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Vân Vĩnh Thanh rời , mở máy tính, đăng một bài lên mạng dành cho dị nhân, rằng thu mua một tấm vé tàu của tổ chức Không Hải, sẵn sàng dùng một viên Đại Hoàn Đan tứ phẩm để trao đổi.

Bài đăng ngay lập tức quản trị viên ghim lên đầu trang. Giới dị nhân xôn xao bình luận, tạo thành một "tòa cao ốc" thảo luận cực kỳ sôi nổi, gây chấn động lớn.

" lầm chứ? Thật sự là Đại Hoàn Đan ? Đó là loại đan d.ư.ợ.c thể khiến c.h.ế.t sống trong truyền thuyết mà!"

"Lầu ơi, Đại Hoàn Đan thần kỳ như lời đồn , nhưng tuyệt đối là cực phẩm trong các loại đan d.ư.ợ.c. Nó tuy thể cải t.ử sinh, nhưng thể chữa trị vết thương nội ngoại bệnh tật thông thường, thậm chí là những căn bệnh mãn tính đeo bám mấy chục năm cũng thể chữa khỏi."

" , đồn mười năm , một vị quan chức trung ương u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối, mắt thấy qua khỏi. Dược Vương Cốc lấy viên Đại Hoàn Đan quý giá 300 năm, chỉ một viên duy nhất giúp ông khỏi bệnh . Dược Vương Cốc thế lực như ngày nay, vị quan lớn đó đóng góp ít công lao ."

"Nữ streamer sẵn sàng dùng linh đan diệu d.ư.ợ.c như để đổi, xem quyết tâm tấm vé tàu ."

"Hay là trong buổi đấu giá món bảo bối còn quý giá hơn cả Đại Hoàn Đan?"

"Nói cũng xem thử quá."

"Xì, ông Đại Hoàn Đan mà đòi?"

Bài đăng đầy một giờ, gửi tin nhắn riêng cho , rằng sẵn sàng dùng vé tàu để đổi, nhưng yêu cầu giao dịch trực tiếp.

vui vẻ đồng ý, hẹn sáng mai gặp mặt tại một tiệm ăn sáng ở trung tâm thành phố Sơn Thành.

Sáng sớm hôm , đến tiệm ăn sáng đó. Vừa bước cửa, nhận thấy tình hình gì đó . Dùng thần thức quét qua một lượt, khách khứa trong tiệm bộ đều là dị nhân.

Thú vị đây.

chọn một chỗ cạnh cửa sổ, gọi vài món điểm tâm. Đang chuẩn ăn thì một phụ nữ mặc váy liền đen, đeo kính râm rảo bước .

"Cô chính là cô Nguyên?" Người phụ nữ thấp giọng hỏi.

gật đầu, cũng nhiều, trực tiếp lấy viên Đại Hoàn Đan đặt mặt cô . Cô tháo kính râm, đôi mắt hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết. Đang định cầm lấy thì giữ tay , : "Đồ cần ?"

Người phụ nữ váy đen lấy một phong bì đưa cho . mở xem, bên trong là một tấm thẻ màu xanh thiên thanh, hình dáng giống thẻ ngân hàng, chắc hẳn lúc lên tàu sẽ quẹt thẻ .

Người phụ nữ mở nắp bình sứ, một mùi hương d.ư.ợ.c liệu lập tức lan tỏa khắp tiệm ăn sáng. Những dị nhân xung quanh khỏi lộ ánh mắt khao khát.

Những ít nhiều đều nội thương, tự nhiên đều thèm loại đan d.ư.ợ.c trị bách bệnh như Đại Hoàn Đan.

Trong mắt phụ nữ váy đen lấp lánh niềm vui, cô cất kỹ đan d.ư.ợ.c : "Cô Nguyên, đa tạ đan d.ư.ợ.c của cô. Có thứ , chồng cứu ."

đáp: "Không cần cảm ơn, chúng chỉ là giao dịch thôi." Khựng một chút, nhịn hỏi: "Phu nhân, trong buổi đấu giá đó loại t.h.u.ố.c hơn, bà dùng vé tàu đổi Đại Hoàn Đan của , thấy lỗ ?"

Người phụ nữ váy đen bằng ánh mắt quái dị, : "Bảo bối khó tìm như Đại Hoàn Đan thì gì mà lỗ? Nói câu phép, cô Nguyên , lỗ là cô mới đúng. Nếu là khác, dám dùng Đại Hoàn Đan chỉ để đổi một tấm vé cửa? Buổi đấu giá đó gì, mà dù đồ cũng chắc mua nổi."

Dứt lời, cô đ.á.n.h giá từ xuống : "Cô Nguyên, loại đồ vật như Đại Hoàn Đan, cũng chỉ cô mới dám tùy tiện lấy . Cô là t.ử của Địa Tiên, khác dám dễ dàng động cô. Chứ nếu là kẻ khác, e rằng sớm lũ gian ác kéo đến g·iết sạch còn mảnh giáp để cướp t.h.u.ố.c ."

Nói xong, cô rời . Đám dị nhân trong tiệm đồng loạt dậy bám theo, căng thẳng vây quanh bảo vệ cô về phía chiếc limousine màu đen kéo dài đang đỗ bên ngoài.

Chiếc xe đó rõ ràng cải tạo đặc biệt, thể chống đòn tấn công của dị năng giả cấp năm.

Xe lăn bánh, lập tức từ bốn phương tám hướng thêm sáu bảy chiếc xe khác vọt , hộ tống nó ở giữa. dùng thần thức quét qua, phát hiện trong những xe đó chỉ dị nhân mà còn trang v.ũ k.h.í chuyên dụng và s.ú.n.g ống để đối phó với dị nhân.

Đây thực sự là một đội quân vũ trang đầy đủ.

Nhìn kỹ , những chiếc xe đều mang biển quân đội, xem phụ nữ váy đen nhà của đại lão trong quân đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-416-dai-hoan-dan.html.]

chậm rãi đảo mắt quan sát xung quanh, phát hiện vài nhóm đang ẩn nấp trong bóng tối, lén lút bám theo đoàn xe .

gãi đầu, xem vẫn còn quá non trẻ. Đại Hoàn Đan trong mắt chẳng qua là thứ bình thường, ngờ trong mắt bọn họ trở thành bảo bối trăm năm khó gặp. nghĩ kỹ , cũng chút cảm giác ưu việt nho nhỏ.

Vừa về đến nhà, nhận điện thoại của Tiểu Lâm báo rằng hôm nay ở khu vực sầm uất xảy một vụ tập kích nghiêm trọng. Đối tượng tấn công chính là nhà của vị đại lão quân đội .

Sự việc náo động lớn, thậm chí sập cả một tòa nhà. May mắn là nhà vị đại lão thương, năm tên dị nhân đ.á.n.h lén g·iết tại chỗ, vài tên khác chạy thoát. Một qua đường vô tội thương nhẹ.

Tiểu Lâm lau mồ hôi lạnh : "Cô Nguyên , bán đồ gì, thể đến chỗ Bộ phận Đặc biệt của chúng bán ? Cô thế khiến khó xử quá, lỡ thương tổn đến dân thì ? Mà dù thương tổn đến thì hỏng hoa cỏ cây cối cũng chút nào!"

Khóe miệng giật giật: " cũng ngờ một viên Đại Hoàn Đan nhỏ xíu gây sóng gió lớn như ."

"Cái gì?" Tiểu Lâm kích động hét lên, "Cô Nguyên, dù cô là t.ử Địa Tiên nhưng cũng lời gây hấn như thế! Cái gì mà Đại Hoàn Đan nhỏ xíu? Cô bao nhiêu sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả tính mạng vì nó ? Cô Nguyên, cô bảo cô thế nào mới đây?"

Thấy sắp bắt đầu bài ca càm ràm, vội vàng : "Được , , , nhất định sẽ chú ý." Nói xong liền cúp máy.

Một tuần , đáp máy bay đến thành phố Đông Hải. Tại cảng lớn nhất nước, một chiếc du thuyền đang neo đậu. Du thuyền của tổ chức Không Hải phép tiến hải phận Hoa Hạ nên dừng ở vùng biển quốc tế. Chúng thuyền trung chuyển để đó.

Những cùng với đều là những nhân vật hàng đầu của Hoa Hạ. hứng thú tiếp chuyện họ, lên tàu liền bế quan đả tọa. Một ngày , cuối cùng cũng đến chiếc du thuyền Không Hải trong truyền thuyết.

Nhìn thấy con tàu đó, mới hiểu thực lực của tổ chức Không Hải mạnh đến mức nào. Đây thực sự là một thành phố biển!

Nhìn từ bên ngoài, nó hòa quyện phong cách kiến trúc của nhiều quốc gia nhưng hề tạo cảm giác khập khiễng, ngược vô cùng đồ sộ và hùng vĩ. Chiếc tàu chúng đang so với nó chẳng khác nào một gò đất nhỏ so với núi cao.

bước lên du thuyền, khẽ nhíu mày. Thần thức của áp chế!

Trên tàu chắc chắn Thần khí gì đó thể áp chế thần thức của khách khứa. Điều cũng bình thường, một nhà đấu giá tự nhiên nhiều bí mật, thể để khách dùng thần thức quét loạn xạ ?

Lúc , một thiếu nữ diện mạo ngọt ngào đón , : "Chào cô, tên là Tiểu Anh. Xin cô cho xem vé tàu."

đưa tấm thẻ cho cô . Cô dùng máy quẹt một cái gật đầu: "Chào mừng cô lên tàu. Từ giờ trở , sẽ là hầu gái riêng của cô, bất cứ việc gì cô đều thể sai bảo ."

khựng một chút, lấy một cuốn tài liệu giới thiệu: "đây là bản đồ du thuyền. Các khu vực đều giới thiệu rõ ràng, cô thể đến bất cứ khu vui chơi nào, chỉ trừ chỗ ."

chỉ một lầu các ở phía đuôi tàu: "Đây là lầu Thính Hải, là cấm địa, du khách phép đến gần."

gật đầu, hứng thú với cái lầu Thính Hải đó.

Lật xem cuốn sổ nhỏ, mới nhận chiếc du thuyền đúng là một "hang vàng", dịch vụ ăn chơi thể tưởng tượng đều đủ, bao gồm cả sòng bạc và những nơi tìm hoa thưởng nguyệt.

Tiểu Anh vẻ ngoài ngọt ngào, dùng đôi mắt trong sáng như thiếu nữ , chớp mắt : "Thưa cô, ở đây chúng một nơi gọi là Vấn Liễu Viện, bên trong là những đàn ông tuấn tú. Bất kể là kiểu cường tráng, thư sinh, ôn nhu nam tính, loại nào cũng cả."

Đầu đầy vạch đen, gượng gạo hai tiếng: "Không cần , cảm ơn."

Tiểu Anh tỏ vẻ thất vọng: "Cô xinh thế , đến đó nhất định sẽ chào đón."

đảo mắt trắng dã, cô dùng cái bộ dạng ngây thơ đó những lời đen tối như thấy lạc quẻ ?

dẫn về phòng. Đó là một căn phòng hạng sang kiểu Tây, trang trí theo phong cách Rococo, hết sức xa hoa. Trong khí phảng phất một mùi hương nhàn nhạt dễ chịu.

 

 

 

Loading...