Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 418: Chủ nhân Không Hải
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nằm mơ giữa ban ngày !" quát lớn một tiếng, tay rung lên, sợi Khổn Quỷ Tác biến thành một chiếc roi vàng, quất thẳng đầu .
Hắn âm hiểm: "Hóa mỹ nhân thích dùng roi da? Thú vị đấy, để bồi cô chơi cho thỏa thích."
Hai tay lật , ngọn lửa màu xanh biếc bùng lên dữ dội, hóa thành một con hỏa long. Hắn giống như một nghệ nhân múa rồng, điều khiển con hỏa long quấn quýt quanh , ý định thương ngay mà như đang vờn một chú khỉ trò vui.
là nhẫn nhịn cũng giới hạn!
"Chơi lửa ?" khẽ , "Vậy chúng so xem ai chơi lửa giỏi hơn nhé."
từng bước lùi về phía góc phòng, trông như dồn đường cùng, nhưng thực chất là đang dẫn dụ gần để triệu hồi dị hỏa, nuốt chửng cả lẫn con hỏa long .
Ngay khoảnh khắc định phản kích, một bóng bỗng lao , chộp lấy đầu hỏa long bóp mạnh. Con rồng lửa vỡ tan thành những đốm lửa nhỏ, bóng đó tiếp tục lao đến mặt gã Sơn Dã, tung một cú đ.ấ.m sấm sét mặt . Hắn đ.á.n.h đến mức thất khiếu chảy m.á.u, lập tức ngất lịm .
cạn lời. Đường Minh Lê, chuyên môn đây để tranh quái cướp kinh nghiệm của đấy ?
Đường Minh Lê nghiêng đầu đầy lãnh đạm, : "Nguyên Quân Dao, thấy ? bảo , con tàu nguy hiểm trùng trùng, chỉ cần sơ sẩy một chút là con cừu non như cô sẽ lọt miệng lũ sói xám ngay."
tức đến mức gì cho . Ai bảo là cừu?
Khóe miệng giật giật vì giận, xông lên bóp lấy cổ , nghiến răng hỏi: "Anh trộm tắm đấy ?"
Anh nghiêm túc đáp: "Không ."
"Không mà tập kích?" gằn giọng.
Đường Minh Lê vẫn giữ vẻ mặt đạo mạo: " thấy lén lút theo cô, định ý đồ nên mới bám theo. Còn cô..." Anh nhạo một tiếng, "Dáng của cô cũng chẳng gì đặc sắc để xem cả."
Mắt giật liên hồi. Bỗng nhiên chộp lấy tay , ép mạnh tường, trân trân mà lời nào.
Hồi lâu , chợt cúi đầu xuống gần cổ hít hà, như cầm lòng đậu mà thốt lên: "Em thơm quá."
Cả run b.ắ.n lên một cái, một nữa bóp cổ đẩy , nghiến răng : "Đường gia chủ, bảo tàu nhiều sói xám theo dõi , trong đó bao gồm đấy chứ?"
Đường Minh Lê bỗng ngẩn , dường như lúc mới tỉnh táo và nhận gì. Anh lộ vẻ lúng túng, buông lùi mấy bước, chút ảo não vì sự thất thố của . Anh ho khẽ hai tiếng, chữa ngượng: "Vừa ... là tại cô bóp cổ nên mới phản ứng thôi, tuyệt đối ý gì khác."
mặt , lạnh lùng: "Đường gia chủ nếu còn việc gì thì thể rời ."
Đường Minh Lê lạnh: "Cô đừng quên mới cứu cô đấy. Nếu , cô gã Sơn Dã nhục . Dù cảm kích thì cũng cần hận chứ?"
đáp: "Đường gia chủ hiểu lầm , hận , chỉ là... chỉ là đang tắm cũng kẻ khác dòm ngó, tâm trạng thôi."
Đường Minh Lê định thêm gì đó nhưng thôi, khựng một chút xoay khỏi phòng.
quần áo xong, dùng đồng hồ gọi Tiểu Anh tới. Tiểu Anh thấy kẻ đất đầy m.á.u thì hoảng sợ vô cùng.
lạnh lùng : "Quản lý của các cô ở , chuyện hẳn hoi với đó."
Tiểu Anh vội vàng đáp: "Cô Nguyên xin đợi một chút, gọi quản lý tới ngay."
Vị quản lý là một phụ nữ 30 tuổi, mái tóc đen mượt b.úi cao gáy. Cô mặc một chiếc sườn xám trắng thêu hoa lan nhã nhặn, khí chất thanh tao thoát tục khiến khó lòng nổi giận.
dễ đ.á.n.h lừa, ghế sofa với vẻ mặt nghiêm nghị. Người phụ nữ bước tới: "Chào cô Nguyên, là Kim Nguyệt Chi. Rất xin vì khiến cô kinh hãi, cô thể kể chi tiết cho chuyện gì xảy ?"
chỉ tay gã đất: "Hắn nhân lúc đang tắm lẻn phòng định chuyện đồi bại. Nếu Đường gia chủ trượng nghĩa tay, e là ... Quản lý Kim, hỏi bà, trong sổ tay chẳng rõ dù ân oán cá nhân gì thì ở tàu cũng phép động thủ ? Quy định của các bà rốt cuộc hiệu lực ? Còn hệ thống an ninh của căn phòng nữa, nếu hạng mèo mả gà đồng nào cũng chui thì khi mất đồ ai sẽ chịu trách nhiệm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-418-chu-nhan-khong-hai.html.]
Sắc mặt Kim Nguyệt Chi khó coi. Cô cũng là một dị nhân, là dị năng giả hệ tinh thần. Sau khi quan sát căn phòng một lượt để phán đoán tình hình, cô mỉm với : "Cô Nguyên yên tâm, chúng nhất định sẽ xử lý nghiêm khắc vị khách và tăng cường an ninh cho phòng của cô. đảm bảo chuyện sẽ lặp ."
khoanh tay hỏi: "Vậy bà định xử lý thế nào?"
Kim Nguyệt Chi đáp: "Chuyện thể tự quyết định, báo cáo lên cấp ."
"Cấp của bà là ai?" hỏi.
"Là phụ trách tổng của chiếc du thuyền ."
"Rất , nếu bà giải quyết thì để giải quyết. Đưa gặp , trực tiếp đưa một lời giải thích thỏa đáng." kiên quyết.
Kim Nguyệt Chi do dự một lát, thấy quá cứng rắn liền thở dài: "Cô Nguyên xin chờ một chút, để báo cáo việc cho Bạch đại thiếu gia."
Cô một lúc , tươi niềm nở: "Cô Nguyên, mời cô theo ."
Hai nhân viên bảo vệ , xách gã Sơn Dã tên Nguyễn Nam Tĩnh lên như xách gà, dẫn chúng tới một căn phòng lớn ở phía bên trái du thuyền.
Bước căn phòng , mới thế nào là xa xỉ thực sự.
Phòng cực kỳ rộng, thiết kế theo phong cách tứ hợp viện cổ của Trung Quốc. Bên trong chỉ đầy đủ nội thất bằng gỗ nam tơ vàng (kim ty nam mộc) mà còn cả một sân nhỏ trồng trúc và hoa cỏ, trông vô cùng thanh nhã.
cạn lời, xây dựng hẳn một đình viện thế du thuyền khiến suýt quên mất đang ở giữa biển khơi. Lại còn trồng bao nhiêu kỳ hoa dị thảo, đúng là quá mức xa hoa.
Trước đây từng kể những vị vua giàu ở Trung Đông vì trượt tuyết giữa sa mạc mà xây hẳn một nhà kính khổng lồ bằng thủy tinh, dùng điều hòa công suất lớn để tạo núi tuyết nhân tạo. Người của tổ chức Không Hải cũng chẳng hề kém cạnh về độ chịu chơi.
Xem vị Bạch đại thiếu gia địa vị cao trong tổ chức Không Hải.
Kim Nguyệt Chi ở cửa, cung kính cúi hành lễ: "Đại thiếu gia, cô Nguyên và vị khách Sơn Dã Nguyễn Nam Tĩnh đưa tới."
Lúc , từ phía rừng trúc trong sân một bước . Anh chỉ 22 - 23 tuổi, lớn hơn là bao. Gương mặt trông còn trẻ măng nhưng ánh mắt vô cùng lão luyện. Ánh của lướt qua khiến cảm thấy lạnh sống lưng, như một lưỡi rắn l.i.ế.m qua .
Người đàn ông trẻ tuổi , kiểu tuấn phong trần mà là một cách tinh tế. Nếu dùng từ cổ đại để miêu tả thì chính là " như mỹ phụ nhân", làn da trắng sứ giống thường xuyên việc biển tiếp xúc với tia cực tím, mà giống như một công t.ử bột quanh năm suốt tháng chỉ ở trong nhà.
Thế nhưng, đàn ông tuyệt đối hề yếu. cư nhiên thấu tu vi của , thực lực chắc chắn cấp sáu.
Ánh mắt quét qua dời chỗ khác, nhàn nhạt : "Có chuyện gì, kể xem."
tường thuật ngắn gọn đầu đuôi sự việc hỏi: "Bạch thiếu, chuyện các định xử lý thế nào?"
"Chuyện đơn giản thôi." Bạch thiếu xuống cạnh bàn, chẳng buồn chúng , tự tay nhấc tách nhấp một ngụm : "Ném xuống biển ."
Anh khựng một giây bổ sung: "Dùng 'Khóa Linh Khảo' xích hãy ném."
Kim Nguyệt Chi sững . Thường thì gặp trường hợp chỉ cần đuổi xuống tàu là xong, những dị nhân thực lực mạnh nên thường sẽ c.h.ế.t, coi như chừa cho họ một con đường sống. nếu đeo Khóa Linh Khảo, sẽ chẳng khác gì bình thường. Ném một bình thường xuống giữa đại dương mênh m.ô.n.g thì chẳng khác nào đòi mạng .
Cô nhịn trộm liếc , thầm nghĩ Bạch thiếu cư nhiên vì chuyện nhỏ mà g.i.ế.c . Cô gái tu vi cũng chỉ mới tứ phẩm, là do Bạch thiếu đang bực chuyện khác nên gã Nguyễn Nam Tĩnh xui xẻo đụng họng s.ú.n.g?