Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 419: Không biết liêm sỉ!
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù trong lòng đầy thắc mắc, nhưng Kim Nguyệt Chi dám thêm gì, gật đầu đáp: "Thuộc hạ tuân lệnh, sẽ ngay."
Cô hiệu cho hai tên bảo vệ, bọn chúng lập tức lấy Khóa Linh Khảo khóa cổ tay Nguyễn Nam Tĩnh.
Nguyễn Nam Tĩnh bỗng nhiên bạo khởi, đột ngột triệu hồi một con hỏa phượng hoàng lao về phía chúng , đó xoay định bỏ chạy ngoài.
Kim Nguyệt Chi hoảng hốt, lập tức chắn mặt Bạch đại thiếu, cao giọng quát: "Nguyễn Nam Tĩnh, ngươi thật to gan! Cư nhiên dám tay với đại thiếu gia!"
Bạch đại thiếu vẫn thong dong nhấp , như thể chuyện đang xảy chẳng hề liên quan đến .
Kim Nguyệt Chi cũng hạng tầm thường, cô đưa tay tóm lấy con hỏa phượng hoàng, trong lòng bàn tay bỗng tràn một lượng lớn nước tinh khiết bao trùm lấy nó. Chỉ trong chốc lát, ngọn lửa dập tắt, chỉ còn đống tro tàn đất.
Trong lòng thầm kinh ngạc, Kim Nguyệt Chi cư nhiên là một dị năng giả hệ thủy đạt đến đỉnh cấp năm. Xem đúng là thực lực thấp nhất con tàu .
Kim Nguyệt Chi vung tay phóng mấy đạo thủy liên trói c.h.ặ.t Nguyễn Nam Tĩnh đang định nhảy xuống mạn tàu, dùng sức kéo trở lấy gót giày cao gót đạp lên đầu . Toàn bộ động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, vô cùng mắt và soái khí.
"Đại thiếu, tên dám tay với ngài, quả thực tội tày đình. Xin đại thiếu chỉ thị nên xử trí thế nào?"
Bạch đại thiếu lạnh lùng : "Vốn định để c.h.ế.t nhẹ nhàng một chút, ngờ điều. Nguyệt Chi, cho uống Túy Ngư Tán ném xuống thủy lao phía ."
"Rõ." Kim Nguyệt Chi đáp lời. khẽ hỏi: "Túy Ngư Tán?"
Bạch thiếu rót thêm một chén , thản nhiên giải thích: "Uống Túy Ngư Tán xong, cá biển sẽ ngửi thấy mùi hương và coi như món mồi ngon nhất. Chúng sẽ tranh kéo đến rỉa rót thể cho đến khi tan xương nát thịt, để chịu đau đớn đến c.h.ế.t."
Kim Nguyệt Chi chút bất ngờ. Cô từng thấy Bạch đại thiếu giải thích điều gì với ai, hôm nay kiên nhẫn đến ?
Cô nhịn liếc , thầm đ.á.n.h giá từ xuống : Rốt cuộc phụ nữ ma lực gì mà khiến Bạch đại thiếu hành xử khác thường như thế?
Bạch đại thiếu hỏi: "Cô Nguyên thấy cách xử lý của thế nào, hài lòng ?"
Kim Nguyệt Chi giật , thầm nghĩ: Bạch đại thiếu cư nhiên hỏi cô hài lòng ? Đại thiếu gia chẳng nay luôn tự ý theo ý , coi ai gì ? Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây chắc?
xoa cằm đáp: "Không Hải đúng là Không Hải, công bằng chính trực, thảo nào thể trở thành bá chủ biển. tâm phục khẩu phục."
Sau khi Kim Nguyệt Chi dẫn Nguyễn Nam Tĩnh , Bạch đại thiếu hỏi: "Cô Nguyên xem trừng phạt thế nào ?"
"Không cần , thích dẫm kẻ sa cơ, kẻo b.ắ.n bùn bẩn lên ." , "Đa tạ Bạch đại thiếu chủ trì công đạo cho , xin phép phiền thêm nữa, cáo từ."
"Khoan ."
ngạc nhiên đầu : "Bạch đại thiếu còn việc gì ?"
Bạch đại thiếu nhạt giọng hỏi: "Cô thổi sáo chứ?"
cúi đầu xuống thắt lưng. Trước đó lấy cây sáo trắng treo ở eo để đề phòng những cao thủ nhận túi Càn Khôn. "Thất phu vô tội, hoài bích tội", dám tùy tiện để lộ bảo vật.
"Biết chút đỉnh." đáp.
Bạch đại thiếu : "Đã , thổi một khúc cho ."
sững . Bạch đại thiếu, chứ? Cư nhiên thổi sáo cho ? nhạc công bán nghệ .
Bạch đại thiếu tiếp: "Hôm nay trúc, , sự nhàn hạ nhưng thiếu âm nhạc, thật là mất hứng. Nếu cô thổi cho một khúc, sẽ cho phép cô hái một loại kỳ hoa dị thảo trong vườn ."
trong sân, bên trong quả thực ít linh thực quý hiếm. Trong đó một cây Thái Dương Quả, quả của nó trông như mặt trời nhỏ, tỏa ánh sáng và ấm dìu dịu, là vị t.h.u.ố.c quan trọng để chữa hàn độc và các chứng bệnh do lạnh.
Thổi một khúc nhạc đổi lấy một quả Thái Dương, lỗ.
: "Bạch đại thiếu, trình độ của bình thường thôi, thổi thì nhưng chỉ sợ bẩn tai ."
Anh khẽ : "Vậy càng xem nó thể tệ đến mức nào."
Mí mắt giật giật, đúng là chẳng khách sáo chút nào.
trong sân, giữa rừng trúc, đưa cây sáo trắng lên môi thổi một nốt nhạc đầu tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-419-khong-biet-liem-si.html.]
Cây sáo chỉ thể thổi những khúc nhạc g·iết mà cũng thể thổi những giai điệu bình thường. Khúc nhạc thổi là một bài ca cổ xưa trong ký ức của Thần tộc. Năm đó, các thiếu nữ Thần tộc mỗi khi xuân về thường thích hát vang bài khi dạo trong rừng núi.
Lúc , Thần tộc vẫn còn hưng thịnh, nhờ gen nên nam thì tuấn tú, nữ thì xinh , nô đùa giữa núi rừng tạo nên cảnh sắc nhất thế gian.
Thổi khúc nhạc , như hóa thành thiếu nữ Thần tộc năm xưa, tự do tự tại, vô ưu vô lo.
Khi khúc nhạc kết thúc, mở mắt , thấy Bạch đại thiếu đang lặng lẽ , trong mắt ẩn chứa một loại cảm xúc phức tạp khó diễn tả.
Không hiểu tim bỗng hẫng một nhịp. hỏi: "Bạch đại thiếu, thể chọn linh thực ?"
"Tất nhiên là ." Anh gật đầu, "Cô chọn ."
"Vậy lấy cây Thái Dương Quả ." Nói cúi xuống định hái quả, nhưng Bạch đại thiếu cạnh từ lúc nào, giữ lấy tay .
Khoảnh khắc da thịt chạm , như điện giật, vội vàng rụt tay , ngơ ngác .
"Bạch đại thiếu tiếc ?" hỏi.
Sắc mặt Bạch đại thiếu vẫn bình thản: "Một quả Thái Dương Quả thì tiếc, chỉ là bàn tay của cô là để cầm sáo, nên những công việc bẩn thỉu thấp kém , cứ để hạ nhân ."
Anh vỗ tay, một thiếu nữ trẻ tuổi bước . Bạch đại thiếu lệnh: "Hái quả Thái Dương xuống, dùng hộp noãn ngọc nhất gói đưa đến phòng cô Nguyên."
Thiếu nữ cúi đầu : "Tuân lệnh đại thiếu gia."
Cô dùng xẻng chuyên dụng cẩn thận đào đất, lấy nguyên vẹn cả cây Thái Dương Quả. kỹ, bộ rễ vẫn còn hảo, hề tổn thương.
Khi thiếu nữ bưng linh thực lui xuống, cũng mở lời cáo từ. Lúc , đầu quẹt qua một nhành lá trúc nhưng để ý mà bước nhanh rời .
Sau khi khuất, Bạch đại thiếu ngắt nhành lá trúc chạm đưa lên môi, hít một thật sâu với vẻ mặt mê đắm.
"Thật là... mùi hương cực phẩm nhân gian." Anh lẩm bẩm.
Không hiểu , cư nhiên rùng một cái. Chuyện gì ? Lại ai đang lưng ?
Đi qua hành lang dài, bắt gặp Đường Minh Lê. Anh khoanh tay, lạnh lùng .
Khi ngang qua, nhạt giọng : "Cô Nguyên, Bạch đại thiếu đích chủ trì công đạo cho cô?"
gật đầu: " là chuyện đó."
Đường Minh Lê như : "Thân phận Bạch đại thiếu bất phàm, tu vi đỉnh cao, là kế vị của tổ chức Không Hải. Xưa nay vốn chẳng nể mặt ai, ngay cả dị năng giả cấp bảy bái kiến còn từ chối. Vậy mà sẵn lòng xử lý chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi của cô. Nguyên Quân Dao, mị lực của cô lớn thật đấy."
nhíu mày, lời chua loét quá, rốt cuộc ý gì? bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, lẽ một nữa nảy sinh hứng thú với ?
cho uống nước Vong Tình Xuyên để quên , ngờ gặp , vẫn nảy sinh loại tình cảm đó. Máu của uy lực lớn đến thế ?
"Sao nào? Chột nên gì?" Anh lạnh, "Thảo nào cô sợ gì cả, hóa là tìm chỗ dựa lớn hơn."
hít một thật sâu, đáp: "Phải đấy, cùng Bạch đại thiếu uống , còn thổi sáo cho nữa. Hiện giờ chúng là bạn , bảo vệ, con tàu ai dám động ? Không cần Đường gia chủ bận tâm ."
Sắc mặt Đường Minh Lê đổi xoành xoạch, mặt đỏ gay vì tức, nghiến răng nghiến lợi: "Cô... cô cư nhiên thổi sáo cho ?"
"Phải." ngơ ngác , "Có vấn đề gì ? Bạch đại thiếu hài lòng, còn khen kỹ nghệ của cao..."
"Không liêm sỉ!" Anh gầm lên một tiếng, đôi mắt vằn tia lửa như lồi khỏi hốc mắt. Anh lườm một cái đầy giận dữ hậm hực bỏ .
ngẩn ngơ như mù đêm, chẳng hiểu cái mô tê gì cả. chỉ là kết bạn với Bạch đại thiếu thôi mà, giận đến mức đó? Anh mới gặp tính chiếm hữu mạnh ?
Khoan , đang hiểu lầm chuyện gì nhỉ?