Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 425: Tiến vào địa phủ
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
kỳ quái hỏi: "Nếu bọn họ bận rộn đấu đá lẫn thì chẳng là chuyện đối với ?"
Đường Minh Lê nghiêm túc : "Cô tại họ khao khát bộ hài cốt Thông U Thú đến ?"
"Chẳng lẽ là để xuống địa phủ tìm gặp Lý gia lão gia t.ử, nhờ ông chọn kế vị mới?" hỏi.
Đường Minh Lê lạnh một tiếng: "Ngây thơ. Ngôi vị gia chủ, họ thà dùng vũ lực để tranh đoạt chứ tuyệt đối hỏi ý kiến Lý lão gia t.ử ."
"Vậy thì vì lý do gì?"
"Lý gia một món bảo vật truyền gia, là chí bảo do đại năng thượng cổ truyền . Nó giống như một loại v.ũ k.h.í hạt nhân, thể tạo sát thương diện rộng. Chính nhờ chí bảo mà ai dám động Lý gia." Đường Minh Lê giải thích, "Món đồ cất giấu kỹ, chỉ gia chủ mỗi đời mới nơi giấu. Lý lão gia t.ử quá đột ngột, kịp trối cho hậu nhân. Để tự bảo vệ , Lý gia nhất định đoạt hài cốt Thông U Thú bằng giá, dù hy sinh nửa mạng trong tộc cũng tiếc. Cho nên dù cô là t.ử của Địa Tiên, họ cũng sẽ dễ dàng bỏ qua ."
bắt đầu cảm thấy lo lắng. Nếu đúng như thì những kẻ cướp Thông U Thú của e là chỉ nhà họ Lý.
Đường Minh Lê thấy cuối cùng cũng sợ, trong mắt thoáng qua một tia đắc ý như thể gian kế thành, nghiêm nghị : "Từ giờ trở , cô theo sát , rời nửa bước."
nhất thời phản ứng kịp: "Tại ?"
Đường Minh Lê nhíu mày: "Còn tại nữa, bảo vệ cô."
ngẩn một lát hỏi: "Tại bảo vệ ?"
Đường Minh Lê nghẹn lời một chút, : "Dù chúng cũng chút giao tình, thể trơ mắt cô chỗ c.h.ế.t?"
cúi đầu, thầm thở dài trong lòng. thất bại , dù cho uống nước suối Vong Tình nhưng tác dụng của thần huyết, vẫn một nữa yêu . Đây đúng là nghiệp chướng mà cách nào trốn thoát.
Anh : "Đi thôi, cùng cô lấy Thông U Thú."
gật đầu, cùng xuống hậu trường. Một hầu gái tiến đến chào đón: "Cô Nguyên, mời lối ."
Cô dẫn đến một căn phòng. Khi chúng định bước , cô hầu gái cản : "Theo quy định, chỉ khách hàng trúng đấu giá mới trong."
Đường Minh Lê một cái : "Chúng cùng ."
Ánh mắt Đường Minh Lê lộ rõ vẻ vui mừng, nhưng vội mặt chỗ khác để khác thấy.
Cô hầu gái ngẩn , đành lui sang một bên. Chúng bước trong và lập tức ngây . Ngồi bàn việc là nhân viên thông thường, mà chính là Bạch đại thiếu — Bạch Ninh Thanh.
Nhìn thấy , mắt hiện lên vẻ vui mừng, nhưng khi thấy Đường Minh Lê bên cạnh, niềm vui đó lập tức biến thành ý chí chiến đấu.
Tuy nhiên vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, gật đầu với chúng : "Cô Nguyên, chúc mừng cô thuận lợi đấu giá xương sọ Thông U Thú."
kịp lên tiếng thì Đường Minh Lê mở lời: "Bạch đại thiếu phận tôn quý, cư nhiên đích công việc của hạ nhân thế , chúng thấy sợ hãi quá."
Bạch đại thiếu nhạt giọng đáp: "Dù cũng là thương vụ trị giá ba khối linh thạch trung phẩm, cô Nguyên là khách hàng lớn, đương nhiên bày tỏ sự tôn trọng."
Đường Minh Lê mỉa mai đầy ẩn ý: "Hóa Bạch đại thiếu bình dân gần gũi như , thật khiến chúng cảm động."
Bạch đại thiếu dường như thấy lời châm chọc đó, đích lấy hộp , mở cho xem: "Cô Nguyên, mời kiểm tra."
tiến lên kỹ, đúng là xương sọ Thông U Thú, liền : "Không Hải ăn xưa nay luôn công bằng, đương nhiên tin tưởng."
Nói xong, lấy ba khối linh thạch sáng lấp lánh đưa cho : "Đây là ba khối linh thạch trung phẩm, mời Bạch đại thiếu kiểm tra."
Nếu là thường hẳn sẽ hoa mắt ba khối linh thạch , nhưng Bạch đại thiếu thường. Kho báu nhà chắc ngay cả linh thạch cực phẩm cũng , nên chỉ liếc qua bỏ hộp bên cạnh.
ôm chiếc hộp, vui sướng chằm chằm bộ xương sọ, nhịn đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve, thầm nghĩ: "An Nghị, chị sắp gặp em ."
Bạch đại thiếu lên tiếng: "Cô Nguyên, chuyện của Lý gia cũng qua. Cô mang theo thứ nguy hiểm. Hay là thế , cô cứ về đảo Không Hải của chúng , dùng xong bộ hài cốt sẽ đích tiễn cô về nhà, như thể đảm bảo an tuyệt đối."
Nghe lời , tay run lên, hiểu ngón tay cạnh xương cắt trúng, một giọt m.á.u chảy rơi đúng đỉnh đầu bộ hài cốt.
Đường Minh Lê : "Đa tạ ý của Bạch đại thiếu, sẽ đưa cô Nguyên về nhà. ngoa , chỉ cần ở Hoa Hạ, thể đảm bảo an cho cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-425-tien-vao-dia-phu.html.]
Bạch đại thiếu nhàn nhạt : "Vật phẩm do Không Hải bán , chúng đương nhiên nghĩa vụ bảo vệ an cho cô Nguyên."
"Ồ? Vậy ?" Đường Minh Lê vặn , " đồ của Không Hải một khi bán là miễn trách nhiệm mà, từ khi nào dịch vụ của Không Hải đến thế?"
"Đây là quy định mới của chúng ." Bạch đại thiếu mặt đổi sắc.
Hai họ đang lời qua tiếng đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, vội vàng lau vệt m.á.u xương sọ, nhưng m.á.u thấm nhanh bên trong, biến mất tăm.
Ngay đó, một mùi m.á.u thơm thoang thoảng lan tỏa, mùi vị đó vô cùng độc đáo và mê . Cả Đường Minh Lê và Bạch đại thiếu đều sững , nhịn hít hà: "Mùi hương thơm quá."
Trong lòng nảy sinh dự cảm lành, chợt thấy cái đầu lâu trong tay tỏa ánh sáng đen rực rỡ. Bộ xương Thông U Thú đó như sống , biến ảo thành một con mèo đen khổng lồ to như con sư t.ử, bộ lông láng mượt như tơ lụa đen, đôi mắt lóe lên ánh vàng kim.
Lúc cả Bạch đại thiếu và Đường Minh Lê đều sững sờ. Con mèo đen chằm chằm , ngẩng đầu phát một tiếng kêu dài: "Meo ~"
Theo tiếng kêu đó, sương mù đen kịt hiện xung quanh, bao vây lấy ba chúng .
"Không xong !" Đường Minh Lê lớn tiếng, "Thông U Thú mở cánh cổng dẫn đến địa phủ!"
Trong lúc chuyện, bốn bề trở thành một vùng bóng tối thuần túy. Dưới chân chúng xuất hiện một con đường dài dằng dặc, phía cuối con đường là một quầng sáng.
chút hoang mang vô lối, đột nhiên Thông U Thú kéo đây mà hề chuẩn . xuống tay , cổ tay hiện lên một hình đầu mèo đen, đôi mắt vàng kim vẫn đang nhấp nháy ánh sáng.
Đường Minh Lê : "Hình đầu mèo chính là chìa khóa để chúng về. Quân Dao, cô chú ý, một khi màu sắc của nó biến mất mà chúng vẫn trở thì sẽ vĩnh viễn về nữa."
gật đầu, áy náy : "Xin , liên lụy đến hai ."
Đường Minh Lê đáp: "Không , dù cũng từng xuống địa phủ xem thử, sẵn tiện xem nơi trông thế nào."
Bạch đại thiếu dường như cũng hứng thú: "Thú vị đấy, còn nơi nào hơn địa phủ để dạo chơi ? Sẵn tiện thể mang chút đặc sản địa phủ về cho , bà chắc chắn sẽ vui."
họ đang an ủi nên họ với ánh mắt đầy cảm kích.
Đường Minh Lê dặn dò: "Đằng quầng sáng chính là âm tào địa phủ, chúng cẩn thận, để quỷ hồn phát hiện chúng là sống."
nghĩ một chút : " cách."
Trước tiền bối Âm Trường Sinh kể, tu đạo thời cổ khi địa phủ thường dùng nhụy hoa Quỷ Oa ép lấy nước bôi lên để che giấu thở sống. Thật may thói quen thu thập linh thực, hoa Quỷ Oa thời cổ hiếm nhưng thời nay phổ biến, mọc đầy trong rừng Hồ Dương ở Tây Bắc.
tìm ba bông, bóp nát nhụy hoa lấy chất lỏng màu vàng bôi lên . Đường Minh Lê và Bạch đại thiếu cũng theo y hệt.
sang thấy mặt Đường Minh Lê còn dính một cánh hoa, nghĩ ngợi gì liền đưa tay gỡ giúp. Anh ngẩn , nắm lấy tay . giật phản ứng , vội : "Xin ."
"Không, chỉ... cảm ơn cô thôi." Anh sâu mắt .
ngượng ngùng rút tay : "Chuyện nhỏ thôi, Đường gia chủ đừng để tâm."
Sắc mặt Bạch Ninh Thanh chút khó coi, lên tiếng: "Hai vị, thời gian hạn, chúng mau lên đường thôi."
vội gật đầu: "Để tiên phong cho."
Đường Minh Lê đè vai : "Sao thể để phụ nữ , để ."
Khóe miệng giật giật: "Đường gia chủ khinh thường ?"