Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 429: Sổ Nhân Duyên

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

xổm ở đó quan sát lâu, cảm giác như nhiều năm trôi qua. Mỗi một ông diễn luyện đều khiến đắc lợi nhiều, học ít phương pháp bài binh bố trận.

Loại kiến thức như trận pháp , chỉ cần học những quy tắc cơ bản nhất là thể suy một ba, tạo muôn vàn biến hóa. Nếu học đến độ tinh thông, thậm chí còn thể tự sáng tạo nhiều trận pháp mới.

"Được , cô xem thế là đủ ." Vị tổ tiên mở miệng .

ngẩng đầu, ông như một đứa trẻ mới học đạo. vẫn rõ dung mạo ông, nhưng chắc chắn ông tuấn mỹ, phong độ nhẹ nhàng, khí chất cao quý.

"Thiên phú của cô cao." Ông , " tham nhiều thì tiêu hóa nổi, hãy đem những nội dung học hôm nay về nghiền ngẫm cho kỹ . Chờ tới cô mộng, dạy tiếp."

Dứt lời, ông phất tay một cái, đột nhiên bừng tỉnh. thấy vẫn đang vực sâu, Đường Minh Lê vẫn tỉnh nhưng lớp vảy m.á.u mặt bắt đầu bong .

hình đầu mèo cổ tay, nó bắt đầu nhạt dần, thể lãng phí thời gian ở đây nữa.

lấy điện thoại kiểm tra phòng livestream, vẫn thấy hồi âm. thở dài, cõng Đường Minh Lê lưng, đ.â.m Thôn Hồn Kiếm vách đá để leo lên.

lúc , thấy ở nơi sâu hơn vực một ánh đèn le lói. khựng , nhịn mà dừng bước.

Phía bên ? Hay là đang ẩn nấp một con quái vật nào đó?

Lòng chút ngứa ngáy. Theo lý mà , nên mang Đường Minh Lê rời khỏi đây ngay lập tức, nhưng trong lòng như một tiếng thôi thúc, bảo hãy đến chỗ ánh đèn đó xem thử. Giác quan thứ sáu của nhạy, gần như bao giờ sai.

Hay là cứ xem , dù tình trạng của Đường Minh Lê định, đó là một cơ duyên lớn?

Hạ quyết tâm, cõng Đường Minh Lê hướng về phía ánh sáng.

Càng sâu vực thẳm càng tối, dần dần đến mức giơ tay thấy năm ngón. Đi chừng nửa giờ, mặt bỗng hiện một ngôi nhà. Ngôi nhà đó cũng là nhà tranh, trông đơn sơ, nhưng bên trong .

"Chà, hôm nay gió phương nào thổi tới mà cái nơi chim thèm đẻ trứng khách ghé thăm nhỉ?" Bên trong truyền một giọng già nua nhưng chút tinh nghịch.

vội vàng lên tiếng: "Tiền bối, chúng vô tình ngã xuống vực, thấy bên ánh đèn nên mới tới xem, cố ý quấy rầy tiền bối thanh tu, xin tiền bối thứ ."

"Ha ha, , ." Lão nhân trong nhà , "Chỗ lão từ lâu khách, khéo, cô đây bồi lão trò chuyện một lát."

áy náy đáp: "Tiền bối, thật sự xin , thời gian của còn nhiều, còn việc gấp ."

Lão nhân : "Cô bồi lão trò chuyện, lão sẽ chỉ cho cô một con đường tắt để ngoài, thấy ?"

động lòng, bèn cẩn thận bước . Thấy một lão nhân mặc bạch y, râu bạc trắng đang nghiêng sập, xung quanh giá sách san sát, chất đầy sách vở.

"Nha đầu, đây ." Lão nhân chỉ tấm đệm đối diện. vội xuống, ông bắt đầu tán gẫu với đủ chuyện trời đất, hỏi thế gian hiện tại là thời đại nào, ai hoàng đế, thái bình .

lượt trả lời. Ông vuốt râu : "Chẳng trách, nhân gian thể tùy tiện ly hôn, hèn chi nhiều phụ nữ tên chung với mấy đời chồng."

ngơ ngác, lão nhân đang ?

Thấy mặt mờ mịt, lão nhân chỉ chính : "Nha đầu, cô lão là ai ?"

cung kính đáp: "Vẫn kịp thỉnh giáo tôn tính đại danh của tiền bối."

"Tên thật là gì lão cũng quên ." Lão nhân , " mà thiên hạ đều gọi lão là Nguyệt Lão."

"Hóa tiền bối là..." đột ngột phản ứng , kinh hãi thốt lên: "Tiền... tiền bối, là Nguyệt Lão?"

"Ha ha, cái con bé , đến lời cũng tròn vành rõ chữ ?" Ông vuốt râu .

vẫn còn đang trong cơn chấn động: "Chờ... chờ chút, thực sự là vị Nguyệt Lão cai quản nhân duyên đó ?"

"Đảm bảo giả." Ông gật đầu.

sững sờ nên lời, cứ như đang trong mơ. " chẳng nên ở Tiên giới ?"

Ông : "Lão vốn là Tiên giới, chẳng qua nhiều năm phạm chút sai lầm nhỏ nên phạt ở đây. Tính thời gian thì chắc hai trăm năm nữa là lão thể về ."

lặng hồi lâu, vẫn chút tin. Ông thấy tin bèn : "Thế nha đầu, để lão xem nhân duyên của cô xem . Cô tên gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-429-so-nhan-duyen.html.]

"Nguyên Quân Dao." đáp.

Đôi mắt ông bỗng lóe lên ánh vàng kim, như văn tự hiện . "Tìm thấy ."

Ông ha ha , phất tay một cái, một quyển sách từ giá sách bay rơi xuống mặt . Trang sách mở , tên của chình ình đó. nhịn xuống, khi thấy mục tên chồng, lập tức đờ .

Điều ... thể chứ!

ngẩng đầu Nguyệt Lão: "Tiền bối, thế ý gì? Tại mục chồng của con tới hai cái tên?"

Hai cái tên đó, ai khác chính là Đường Minh Lê và Doãn Thịnh Nghiêu!

"Chẳng lẽ... con sẽ ly hôn với một để ở bên ?" kinh ngạc hỏi.

Nguyệt Lão đáp: "Ai bảo thế?"

xỉu luôn, chẳng chính miệng ông thế ?

Nguyệt Lão vuốt râu: "Lão cho cô xem Sổ Nhân Duyên là vi phạm quy định , nếu còn giải thích rõ ràng cho cô nữa thì chẳng là tiết lộ thiên cơ ? Không thể , thể ."

càng cạn lời hơn, ánh mắt về phía Đường Minh Lê bỗng trở nên phức tạp.

Nguyệt Lão : "Được nha đầu, cô thôi." Ông b.úng tay một cái, một con đom đóm bay , "Cô theo con đom đóm thể ngoài."

định thần , dậy tạ ơn, cõng Đường Minh Lê nhanh chân rời . Nguyệt Lão lật quyển sách tên , lẩm bẩm: "Hì hì, thì là thế, con bé diễm phúc cũng nhỏ ."

theo con đom đóm chừng hai giờ thì thấy một hang động. chui trong, hang hẹp, khó khăn lắm mới chui . Vừa một cái, suýt c.h.ế.t khiếp.

Bên ngoài hang động cư nhiên là một tòa địa ngục! Trong địa ngục chảo sắt khổng lồ chứa dầu sôi đỏ rực, bên trong đang chiên rán vô linh hồn!

Chảo Dầu Địa Ngục!

Những hồn phách đó quằn quại giữa chảo dầu nhưng cách nào thoát , cả thế giới ngập tràn tiếng kêu thê lương t.h.ả.m thiết, tiếng cao hơn tiếng , vô cùng rùng rợn.

Truyền thuyết rằng những kẻ dâm ô, trộm cướp, h.i.ế.p đáp lành, lừa gạt phụ nữ trẻ em, vu khống phỉ báng mưu chiếm tài sản, vợ con khác, khi c.h.ế.t sẽ đày Chảo Dầu Địa Ngục để chịu nỗi khổ dầu sôi chiên tạc.

Nơi chính là mười tám tầng địa ngục trong truyền thuyết.

còn kịp phản ứng, một toán tiểu quỷ mặc giáp trụ xông tới, giơ tam xoa kích lên quát lớn: "Kẻ nào!"

Xong đời . nước mắt: Nguyệt Lão, ông hại !

Rất nhanh, đám tiểu quỷ đó giải đến điện Phán Quan. Nơi giống nha môn thời cổ đại, hai bên đại đường hai hàng quỷ binh cầm gậy sát uy, mặt mày hung ác đáng sợ.

Nhìn lên bàn xử án phía , một đại hán lực lưỡng đang đó, mặc quan phục cổ đại, đầu đội mũ cánh chuồn, râu quai nón rậm rạp, đôi mắt to như chuông đồng đang trừng trừng chúng quát lớn: "Thấy bản quan còn quỳ?"

Xem vị quan uy ngút trời chính là Thôi Phán Quan trong truyền thuyết. chần chừ một chút, bảo "quân t.ử nhất thời", quỳ thì quỳ thôi, cũng chẳng mất miếng thịt nào.

Hai chân khuỵu xuống, bỗng một tiếng ầm, chân chiếc ghế của Thôi Phán Quan cư nhiên gãy, ông đổ rầm xuống đất, suýt chút nữa thì ngã lộn nhào.

Ông với ánh mắt kỳ quái, bảo phụ tá mang một chiếc ghế khác . Ông xuống, chỉnh đốn y quan quát: "Gỗ đá , mau quỳ xuống!"

quỳ nữa. Lần còn tệ hơn, hai chân ghế cùng gãy một lúc, Thôi Phán Quan giữ thăng bằng, suýt chút nữa thì ngã dập m.ô.n.g.

Cái của ông dành cho càng thêm quái dị. Phụ tá tiến lên rỉ tai: "Phán quan đại nhân, cô tà môn lắm, ngài vẫn nên cẩn thận một chút."

Thôi Phán Quan nhíu mày: "Đưa Sổ Sinh T.ử của cô đây bản quan xem."

Lại một chiếc ghế khác, ông chỉnh cái mũ lệch, xua tay: "Thôi , đừng quỳ nữa, cô cứ đó ."

 

 

 

 

Loading...