Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 431: Chị à, chị đẹp quá
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Kiến tiếp: "Không là chuyện thế nào, cách đây vài ngày máy tính của nhà đột nhiên thể xem phát sóng trực tiếp ở nhân gian, còn thể tặng quà cho chủ phòng nữa, thật là kỳ quái hết sức."
gượng hai tiếng: " , thật là quá kỳ quái."
Phòng livestream quá mạnh , ở Thiên giới nó sẽ dáng vẻ nữa.
"Đến ." Dương Kiến chỉ một tòa gác mái khung cảnh ưu nhã. Chúng bước trong, thấy nơi chẳng khác gì những t.ửu lâu xa hoa thời cổ đại thế gian.
Tiểu nhị vắt khăn lau vai đon đả đón tiếp, cung kính dẫn chúng lên gian phòng trang nhã ở tầng hai. Cửa mở , lập tức thấy đứa em trai mà đêm ngày mong nhớ. Nó đang bên cửa sổ phong cảnh bên ngoài, lặng lẽ nhâm nhi .
Lồng n.g.ự.c dâng lên một cơn đau thắt, há miệng, khó khăn lắm mới thốt lên tên nó: "An Nghị."
Lời khỏi miệng mang theo tiếng nghẹn ngào.
Thẩm An Nghị đầu , mặt lộ một nụ nhạt, : "Chị, chị đến ."
Nó dậy, bước nhanh tới vui mừng dang rộng hai tay ôm chầm lấy : "Chị, em nhớ chị lắm."
siết c.h.ặ.t lấy nó, nước mắt kìm mà trào : "An Nghị, chị cũng nhớ em, tại em mãi vẫn chịu trở về?"
Nó vỗ nhẹ lưng , khẽ xoa đầu đầy bất đắc dĩ: "Chị , em cũng về lắm, nhưng em việc cần thành ở bên nên tạm thời về ."
Nó dừng một chút, cúi xuống , đưa tay lau những giọt nước mắt má : "Chị, chẳng em chị cứ ở nhân gian chờ em ? Địa phủ nguy hiểm, nếu chị mệnh hệ gì thì em tìm ai đây?"
"Chị quá nhớ em, An Nghị." áp tay lên mặt nó, xót xa : "Lúc đó em xe đụng, bác sĩ bảo em thành thực vật, chị tuyệt vọng đến mức c.h.ế.t cho xong. Em là duy nhất của chị, nếu em, chị sống tiếp còn ý nghĩa gì nữa."
"Ngốc ạ." Nó xoa đầu : "Yên tâm , mạng em lớn lắm, c.h.ế.t . Huống hồ chị , dù em còn nữa, chị cũng sống thật ."
, gật đầu : "Thấy em bình an vô sự là chị mãn nguyện ."
lúc , một giọng lạnh lùng vang lên: "Hai vị, sắp nguội đấy."
nghiêng đầu sang, thấy Đường Minh Lê cầm ấm lên, rót đầy mấy chén : "Hai vị cửu biệt trùng phùng, chi bằng cứ xuống từ từ chuyện."
Thẩm An Nghị liếc , trong mắt thoáng hiện một tia vui nhưng nó lộ mặt, nhàn nhạt hỏi: "Chị, là ai?"
"Anh là..." khựng một chút đáp: "Bạn của chị."
Đường Minh Lê nhíu mày: "Lúc hôn mê, hình như thấy cô phụ nữ của mà?"
Mặt đỏ bừng lên, lắp bắp: "... thế khi nào?"
Chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn: "Cô định quỵt nợ ?"
"... ..." Mặt đỏ như một trái cà chua chín, lúng túng : " quỵt ..."
Sắc mặt Thẩm An Nghị trầm xuống, nó chắn mặt : "Anh chính là Đường Minh Lê mà chị từng nhắc tới ?"
Đường Minh Lê nhướng mày: "Cô nhắc tới với ?"
kéo vạt áo Thẩm An Nghị, khẽ lắc đầu với nó. Chuyện nước suối Vong Tình, tự với Đường Minh Lê chứ mượn lời khác.
Khóe miệng Đường Minh Lê khẽ nhếch lên: "Xem , tình ý của cô Nguyên dành cho mới ngày một ngày hai."
đỏ mặt lời nào. Sắc mặt Thẩm An Nghị ngày càng khó coi: "Đường , nghĩ nhiều quá ."
Đường Minh Lê chẳng thèm để tâm đến nó, tâm trạng vẻ đang .
kéo Thẩm An Nghị: "An Nghị, chúng xuống chuyện ."
Chúng vị trí. Đường Minh Lê thản nhiên ngay cạnh , né tránh nhưng mặt vẫn còn thấy nóng ran.
" An Nghị, rốt cuộc em gì ở địa phủ ?" hỏi, "Tại họ cho em dương?"
Thẩm An Nghị đáp: "Em nhận một nhiệm vụ ở đây, xong mới về ."
"Nhiệm vụ gì ?" nhịn hỏi tiếp. Nó mỉm , vẻ nhắc tới: "Xin chị, tạm thời em thể cho chị , nhưng chị yên tâm, nguy hiểm chút nào ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-431-chi-a-chi-dep-qua.html.]
Nó dừng một chút : "Hơn nữa, em còn nhận một cha nuôi ở địa phủ. Cha nuôi đối xử với em , còn dạy em tu luyện nữa. Em ngày hôm nay đều là nhờ ơn điển của cha nuôi."
gật đầu: "Vậy thì quá. Không vị tiền bối đó ở ? Chị đích gặp để cảm ơn."
Thẩm An Nghị lắc đầu : "Bây giờ . cha nuôi em chị đấy, ông còn tán thưởng chị, thiên phú của chị là hiếm thấy."
chút ngượng ngùng nhưng vẫn vênh mặt lên: "Đương nhiên , chị là chị của thiên tài học bá Thẩm An Nghị mà, thể em mất mặt ."
Thẩm An Nghị với ánh mắt tràn đầy cưng chiều, còn sắc mặt Đường Minh Lê trầm xuống.
lúc , Dương Kiến hớt hải chạy . Thẩm An Nghị chút vui: "Dương Kiến, thấy đang chuyện với chị ? Hấp tấp như còn thể thống gì nữa?"
Dương Kiến vội vàng: "Xin công t.ử, việc gấp."
Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Thẩm An Nghị, Dương Kiến vội tiến gần ghé tai nhỏ vài câu. Đôi mắt Thẩm An Nghị lộ vẻ kinh ngạc, nó ngẩng đầu , ánh mắt tràn đầy sự lưu luyến.
khẽ thở dài: "Em trai, nếu việc gấp thì em cứ , đừng để lỡ đại sự. Chị chỉ cần thấy em bình an là yên tâm ."
Nó nắm lấy tay , nghiêm túc : "Chị yên tâm, em nhất định sẽ sớm về với chị."
gật đầu tiễn nó cửa. Nó lướt qua Đường Minh Lê đang theo , do dự một chút ôm lấy , nhỏ tai: "Chị, cái Đường đơn giản , chị tiếp xúc với hết sức cẩn thận."
gật đầu: "Chị tự chừng mực, yên tâm . Chị còn là trẻ con nữa, từ đến nay là chị chăm sóc em đấy thôi."
Thẩm An Nghị quả quyết: "Chị chờ em về. Một khi em về thì ai dám bắt nạt chị nữa."
vỗ vai nó: "Yên tâm , chị của em giờ khác xưa , những kẻ bắt nạt chị đều kết cục ."
Nó khẽ gật đầu, sâu mặt . sờ má hỏi: "Mặt chị dính gì ?"
Ánh mắt nó trở nên dịu dàng, mỉm : "Chị , đây là đầu tiên em thấy gương mặt thật của chị. Chị quá."
Mặt đỏ lên: "Cái thằng , học kiểu dẻo miệng thế, lẽ ở em quen một đống bạn gái là nữ quỷ ?"
Nó nghiêm túc đáp: "Em hứng thú với những loại dung chi tục phấn."
gật đầu: "Thế mới đúng. Em là sống, bạn gái thì đợi dương tìm, còn dẫn về cho chị xem mặt, chị đồng ý mới ."
Thẩm An Nghị lộ vẻ bất đắc dĩ, ôm một nữa: "Chị nhất định chăm sóc bản thật . Cái chị cầm lấy."
Nó lấy một chiếc vòng ngọc. Chiếc vòng khảm vàng ròng chế tác tinh xảo với những hoa văn uốn lượn mắt, ôm lấy khối ngọc dương chỉ trắng nõn mịn màng, trông hề tục khí mà cực kỳ thanh nhã, đặc biệt.
Đây là loại kim nạm ngọc, quá.
"Cái thể bảo vệ chị." Nó , "Hứa với em, nhất định đeo nó rời xa nửa bước."
gật đầu: "Đồ em tặng, chị chắc chắn sẽ đeo cẩn thận."
Dương Kiến giục giã: "Công t.ử, tình hình khẩn cấp lắm ."
Thẩm An Nghị cái cuối cùng đầy luyến tiếc nhanh ch.óng rời cùng Dương Kiến.
bên cửa sổ theo bóng nó khuất dần, thầm đoán về nhiệm vụ của nó. Vị cha nuôi chắc hẳn quyền cao chức trọng lắm, lẽ nó đang việc ở điện Diêm La chăng?
Dù nữa, chỉ cần nó bình an là . thở phào nhẹ nhõm, bầu trời u ám của địa phủ dường như cũng trở nên sáng sủa hơn.
Bỗng nhiên, một bàn tay từ lưng vươn , chặn lấy cánh cửa mặt . , vặn chạm đôi mắt thâm thúy của Đường Minh Lê.
"Cậu em ruột của cô đúng ?" Anh , chậm rãi hỏi.
đáp: "Dù em ruột nhưng luôn coi nó như em trai ruột thịt. Nó là duy nhất của ."