Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 434

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:17:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi bàn tay của Đường Minh Lê bắt đầu mọc lớp thịt non, sắc mặt cũng dần hồng hào trở . Đôi hàng mi dài của khẽ run động, mở mắt , thều thào: “Quân Dao, em ... quá .”

“Đồ ngốc.” vuốt tóc , xót xa : “Anh thương nặng lắm, cần nghỉ ngơi. Ngủ một giấc thật ngon , đợi khi tỉnh dậy, chúng sẽ về thành phố Sơn Hà.”

Anh nở một nụ nhạt, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp và mềm yếu: “Quân Dao, em sẽ rời xa chứ?”

“Phải, em sẽ bao giờ rời xa .” cúi , đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán .

Nụ hôn khẽ, tựa như chuồn chuồn lướt nước, nhưng tiêu tốn của bộ dũng khí.

Trong mắt Đường Minh Lê lóe lên tia sáng rực rỡ, nắm c.h.ặ.t lấy tay , lẩm bẩm: “Quân Dao, cuối cùng cũng trái tim em .”

Nói xong, dường như sức lực cạn kiệt, chậm rãi nhắm mắt .

Đứng phía , Thẩm An Nghị và Dương Kiến , cả hai đều nhíu mày.

“Chị.” Thẩm An Nghị lên tiếng: “Ra đây chuyện với em một chút.”

cảm thấy kỳ lạ, nhờ Dương Kiến chăm sóc Đường Minh Lê theo một góc. Thẩm An Nghị thẳng mắt , ánh mắt khiến thấy thoải mái chút nào.

“Chị, ... chính là đàn ông chị chọn ?” Thẩm An Nghị hỏi. Không hiểu , vài phần giận dữ và bi thương trong giọng của .

“Phải.” gật đầu: “Trước đây chị luôn tự ti, dám đối diện với tình cảm của . khi thấy Minh Lê vì cứu chị mà quái vật nuốt chửng bụng, chị đột nhiên bừng tỉnh. Chị mất , chị thật lòng thích .”

Ánh mắt Thẩm An Nghị thoáng qua vẻ đau thương, lặng lẽ , định gì đó nhưng thôi.

Hồi lâu , mới mở lời: “Chị... hạ quyết tâm ?”

“Phải.” trịnh trọng đáp. Bất chợt, nhớ đến cuốn Sổ Nhâm Duyên, đó hai cái tên. khỏi lo lắng, liệu và Minh Lê chia lìa ?

“Chị?” Thấy thẩn thờ, gọi một tiếng. hít sâu một , gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, ánh mắt trở nên kiên định: “Chị tương lai sẽ , nhưng chị chắc chắn lúc chị yêu , là đủ .”

thầm nhủ trong lòng: Còn về , cứ để tùy duyên .

“Chị, đàn ông điểm .” Thẩm An Nghị : “Trên một tia ma khí.”

bình thản đáp: “Chuyện chị . Yên tâm , .”

dường như còn một loại khí tức khác.” Thẩm An Nghị bối rối: “Em đó là gì, nhưng lai lịch của hề đơn giản. Chị cẩn thận một chút.”

nghiêng mặt, Đường Minh Lê đang đất, nở một nụ nhẹ: “Anh sẽ hại chị .”

Thẩm An Nghị vẻ mặt đầy bất mãn: “Chị ơi, rốt cuộc chị thích ở điểm nào chứ? Vì trai ?”

khẽ thở dài: “Lúc khi em còn là thực vật, chị một xu dính túi, lâm đường cùng, chính giúp đỡ chị. Anh đàn ông đầu tiên tỏ vẻ chán ghét chị. Suốt thời gian qua, cứu chị, quan tâm, bảo vệ và giúp đỡ chị. Tình nghĩa , chị phụ bạc.”

“Vậy còn em thì ?” Trong lúc cấp bách, buột miệng thốt . kinh hãi , trong lòng dấy lên một hồi chuông cảnh báo.

“Em là em trai chị mà!” vội vàng : “An Nghị, chị luôn coi em là , là em trai ruột của chị.”

Ba chữ “em trai ruột” nhấn mạnh. Khoảnh khắc , gương mặt hiện lên vẻ tuyệt vọng và bi thương tột cùng. chỉ trong chớp mắt, lấy vẻ bình thường, uất ức : “Chị, em chỉ sợ mất chị thôi.”

xoa đầu : “Sao thể chứ. Em mãi mãi là đứa em trai chị yêu thương nhất.”

Thẩm An Nghị sâu sắc, dang tay ôm nhẹ lấy : “Em đưa về chịu tội đây. Chị, tạm biệt.”

Cậu lấy một sợi xích, khóa c.h.ặ.t gã "huyết nhân" đang thoi thóp dẫn . Gã huyết nhân lúc còn sống chắc hẳn cũng là một kiêu hùng một phương, khi c.h.ế.t trở thành một cô hồn siêu sinh trong huyết trì.

Đó chính là tu đạo, cuối cùng thể phi thăng thành tiên chỉ là thiểu , còn đa phần đều xuống địa phủ, vòng luân hồi, thứ trở về hư .

cõng Đường Minh Lê, men theo con đường Hoàng Tuyền mãi đến tận cùng. Nơi cuối con đường là một mảnh đen kịch, chỉ một điểm sáng duy nhất. lao về phía điểm sáng đó, tung nhảy ngoài.

Ào!

Một tiếng động giòn giã, vọt lên khỏi mặt nước. vuốt nước mặt, quanh thì thấy đang lênh đênh giữa biển khơi mênh m.ô.n.g, chỉ bầu trời xanh thẳm và đại dương sâu thẳm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-434.html.]

Đây chính là nơi chúng tiến địa phủ lúc , mà con tàu du lịch ... rời ?

Không thể nào, đại thiếu gia của họ còn về, họ dám lái tàu mất? Không sống nữa ?

Đợi khi bọn An Nghị đưa Bạch đại thiếu gia về, họ vẫn sẽ từ đây. Đám tay sai định để đại thiếu gia của tự bơi về đảo Không Hải chắc?

Lúc đó hề rằng, Bạch đại thiếu gia hiện đang ở trong phủ của Âm Trường Sinh địa phủ, mở một ngăn bí mật. Trong ngăn đó một chiếc hộp, từ chất liệu gì mà khi cầm tay lạnh thấu xương.

Đây chắc hẳn là bảo vật nhắc đến trong cuốn sổ tay tổ tiên để .

Anh thầm nghĩ: Nguyên Quân Dao nhất định còn sống, chỉ cần lấy thứ bên trong là thể xuống cứu cô .

Dưới vách đá chính là "Cô Độc Địa Ngục" trong truyền thuyết. Nghe nhiều tiên nhân ở Tiên giới phạt tới đây, chịu đựng hàng trăm, hàng ngàn năm cô độc.

Sự cô độc bình thường, mà là hàng nghìn năm chỉ một trong bóng tối, thể . Sự cô độc thể khiến phát điên.

Quân Dao chắc chắn đang kẹt ở trong đó, cứu cô .

Bạch Ninh Thanh thầm hạ quyết tâm trong lòng, mở nắp hộp .

Bên trong thế mà trống rỗng!

Làm thể? Chẳng lẽ trong hàng ngàn năm qua, kẻ tìm đến đây lấy mất bảo vật ?

Không đúng, đồ ở đây hề dấu hiệu ai chạm , chẳng lẽ...

Anh lặng lẽ chiếc hộp đen . Chẳng lẽ bảo vật mà tổ tiên , thứ mà tiền bối Âm Trường Sinh để chính là cái hộp ?

Chưa kịp nghĩ thông suốt, chiếc hộp bỗng lóe lên một luồng sáng hoa mắt. Khi định thần , thấy đang giữa một rừng trúc.

Lòng đầy nghi hoặc, quanh. Những cơn gió từ thổi tới, cuốn những lá trúc bay lượn đầy trời.

Sột soạt.

Nghe thấy tiếng bước chân nhẹ, đột ngột , thấy một bóng đang lao về phía , tay cầm trường kiếm nhanh như một cơn gió.

Anh chấn kinh, lật tay một cái, triệu hồi v.ũ k.h.í của — một chiếc quạt xếp.

Chiếc quạt là bảo vật do tổ tiên để , một món pháp khí cấp bảy, chỉ kế thừa mỗi đời mới sở hữu.

Năm mười sáu tuổi chỉ định kế thừa, nhận chiếc quạt từ tay cha, c.ắ.n đầu ngón tay nhỏ một giọt m.á.u lên quạt để nó nhận chủ.

Bao nhiêu năm qua, dùng chiếc quạt g.i.ế.c bao nhiêu , diệt bao nhiêu quái vật.

Keng!

Một tiếng động thanh thúy, kiếm của đối phương c.h.é.m lên nan quạt, chấn động khiến cổ tay tê rần.

“Các hạ là phương nào?” Anh lớn tiếng hỏi: “Tại thủ với ?”

Người lời nào, nhưng quanh tỏa khí chất của một cường giả, tiếp tục vung kiếm đ.â.m tới.

Anh lao cuộc chiến với đối phương. Dần dần, phát hiện thể học nhiều thứ từ trận chiến : từ chiêu thức, kỹ năng chiến đấu cho đến cả cách vận khí của đối phương.

Toàn bộ cơ bắp đều trở nên phấn khích, đắm trận đấu.

là ai .” Anh đ.á.n.h : “Người chính là tiền bối Âm Trường Sinh, đúng ?”

Đối phương vẫn im lặng, tiếp tục: “Chính xác mà , là một đạo ảo ảnh tiền bối Âm Trường Sinh lưu trong hộp, còn chiếc hộp đó chính là một món pháp khí để hậu bối thể học hỏi kiếm pháp từ .”

Bóng vẫn đáp một lời, nhưng tựa như một vị thánh nhân, tỏa ánh hào quang rực rỡ.

đang định lấy chiếc xuồng cao su chuẩn sẵn trong túi Càn Khôn để tự chèo về, thì bỗng thấy từng chiếc can nô từ bốn phương tám hướng lao tới, trong nháy mắt bao vây c.h.ặ.t chẽ lấy chúng .

 

 

Loading...