Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 436
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:17:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giờ thì, đến lượt lĩnh giáo sức mạnh của đấy.”
Ánh mắt lạnh băng, đ.á.n.h một chưởng về phía gã. Chiêu đó qua thì bình thường gì đặc biệt, tốc độ cũng chậm, tưởng như đứa trẻ lên ba cũng thể né , thế nhưng gã đàn ông mặc quần hoa cảm nhận một luồng uy áp khủng khiếp. Luồng sức mạnh đó đè nặng lên thể khiến gã cách nào né tránh.
Bùm!
Cú chưởng đ.á.n.h thẳng n.g.ự.c gã, xương sườn gãy vụn từng đoạn. Những mẩu xương gãy đ.â.m sâu nội tạng, biến bên trong thành một đống hỗn độn, ngay cả đan điền cũng ngoại lệ.
Gã thậm chí còn kịp rên lên một tiếng ngửa đầu ngã xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ.
mà sững sờ, sức sát thương đúng là cấp độ của một thứ v.ũ k.h.í hủy diệt.
Anh đầu , gương mặt thoáng hiện nụ , nhẹ nhàng ôm lấy eo : “Quân Dao, chúng về nhà thôi.”
“Còn Lý gia thì ...”
Anh lạnh: “Chỉ là một Lý gia cỏn con, bao giờ để mắt.”
Anh gọi một cuộc điện thoại, nhanh đó một chiếc du thuyền lao tới. Người thuyền là Trung thúc, ông Đường Minh Lê, , thở dài : “Nguyên tiểu thư, xem cuối cùng cô vẫn Gia chủ nhà chúng đuổi kịp .”
“...” câm nín.
Trong khoang thuyền bày biện đủ loại rượu ngon, Đường Minh Lê lấy một chai, rót cho một ly: “Em thích uống rượu trái cây nhất, đây là loại ủ từ giống nho nhất của Hy Lạp, tuy linh khí nhưng ít cũng dễ uống.”
gật đầu, định đưa lên môi thì bỗng khựng , thể tin nổi : “Anh... em thích uống rượu trái cây?”
Khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ nhạt, xuống bên cạnh : “Quen em lâu như , nếu ngay cả chút sở thích cũng , thì xứng đáng đàn ông của em?”
“Anh, ... trí nhớ của khôi phục ?” kinh ngạc hỏi.
“ .” Anh gật đầu xác nhận.
thẫn thờ một lúc lâu mới hỏi tiếp: “Từ lúc nào ?”
“Lúc con quái vật nuốt chửng.” Anh dừng một chút, nâng ly rượu lên, đầy ẩn ý : “Khoảnh khắc đó tưởng c.h.ế.t , trong đầu bỗng hiện về nhiều chuyện. Thực ngụm nước sông Vong Tình em cho uống, d.ư.ợ.c lực cũng mạnh đến thế.”
cúi đầu, lí nhí: “Minh Lê, xin ...”
Anh xoa đầu , : “Đồ ngốc, em tưởng sẽ giận em ? Anh chỉ thấy xót cho em thôi, em là một phụ nữ . Ân oán giữa và Doãn Thịnh Nghiêu tuy liên quan đến em, nhưng đó là tất cả.”
Anh trịnh trọng nắm lấy tay : “Quân Dao, đừng coi nhẹ bản . Em hạng 'hồng nhan họa thủy' gì .”
gật đầu: “Em hiểu , Minh Lê, cần lo cho em.”
Anh nhướng mày: “Lần khi về, sẽ tổ chức một buổi họp báo để công khai quan hệ của chúng , tránh để những kẻ tiểu nhân cứ mãi dòm ngó em.”
“Đợi !” giật b.ắ.n , mặt đầy vạch đen, vội : “Minh Lê, tin tưởng em ?”
“Không tin em, mà là tình địch nhiều quá.” Anh đưa tay ôm lấy vai .
xoa xoa thái dương đang đau nhức: “Minh Lê, chúng thể khiêm tốn một chút ? Em thật sự chuyện đời tư đồn đại khắp nơi. Tình cảm giữa chúng là chuyện của hai , chỉ cần chúng tin tưởng lẫn thì ai thể cướp mất đối phương .”
Anh lặng lẽ , hồi lâu mới khẽ thở dài: “Được , theo em cả.”
Nói đoạn, xích gần, định hôn cổ . lùi một bước, : “Cái đó... Minh Lê, chúng cứ hẹn hò , còn chuyện nam nữ... để tính ?”
Anh im lặng một lát, cúi đầu : “Em... chút chướng ngại tâm lý. Tạm thời vẫn ...”
“Anh hiểu.” Anh khẽ thở dài: “Em yên tâm, trừ phi em chuẩn tâm lý sẵn sàng, nếu sẽ chạm em. Thế nhưng...”
Anh rướn tới, ép ngã xuống ghế sofa, hai tay chống ở hai bên sườn : “Anh thu chút 'phúc lợi' nhỏ .”
Dứt lời, cúi xuống, khẽ đặt một nụ hôn lên trán . Đôi môi mềm, mang theo ấm nhàn nhạt khiến cảm thấy dễ chịu.
“Hôm nay chỉ thu chút phúc lợi thôi.” Anh : “Đợi đến ngày mai, nhất định hôn lên má em.”
Lần đầu tiên mật với một đàn ông như thế, mặt hồng nóng, nhịn mà lấy mu bàn tay áp lên mặt để hạ hỏa.
lúc , giọng của Trung thúc vang lên từ bên ngoài: “Gia chủ, của Lý gia đuổi tới .”
Đường Minh Lê hừ lạnh: “Ông giải quyết , chuyện nhỏ cần báo cáo cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-436.html.]
“Rõ.” Trung thúc đáp lời. ngoài cửa sổ, thấy mấy chiếc can nô vũ trang đang đuổi theo, bọn chúng đúng là dai như đỉa.
Chiếc du thuyền qua thì bình thường, nhưng ngờ trang cả một khẩu pháo hình dáng vô cùng kỳ lạ!
Khi thấy nòng pháo vươn từ đuôi tàu, mặt một nữa đầy vạch đen. Quả nhiên là giới quyền quý, đẳng cấp thật khác biệt.
“Đây là Pháo Linh Năng mới nhất do Hoa Hạ nghiên cứu.” Đường Minh Lê nâng ly rượu, khẽ lắc nhẹ: “Xem kịch .”
Dứt lời, đại pháo khai hỏa. Một tiếng nổ vang rền, một luồng năng lượng b.ắ.n trúng một chiếc can nô, hất văng nó lật nhào. Những dị năng giả đó thậm chí còn kịp thi triển năng lượng.
Lý gia dường như cũng Pháo Linh Năng. Sau khi chịu thiệt, nòng pháo từ các can nô của chúng cũng vươn , đồng loạt nã pháo về phía chúng .
Những quả đạn linh năng mắt thấy sắp b.ắ.n trúng tàu, nhưng cảm nhận một đợt sóng linh năng d.a.o động, phát hiện chiếc du thuyền chúng đang bỗng rực lên ánh kim quang.
“Trên chiếc du thuyền một trận pháp?” hỏi.
Đường Minh Lê mỉm : “Lúc tranh thủ chút thời gian để khắc một cái lên thuyền.”
cũng coi như chút nghiên cứu về trận pháp, cái trận cực kỳ phức tạp, mà thể thành trong thời gian ngắn như , đây thiên tài nữa, mà là yêu nghiệt .
nhịn mà đ.á.n.h mắt quan sát , suýt chút nữa thì nghi ngờ lão quái vật nào đó đoạt xá.
Anh nháy mắt với : “Yên tâm, vẫn là Minh Lê yêu em.”
Mặt đỏ bừng lên, cái tên tâm thuật chắc?
Những quả đạn linh năng khựng ngay du thuyền vài chục mét. Trận pháp phòng ngự và đạn pháo, hai luồng năng lượng va chạm tạo những cột sóng cao ngất trời, tựa như một bức tường nước khổng lồ. Thế nhưng du thuyền của chúng vẫn định, chỉ cảm nhận những chấn động cực kỳ nhẹ.
Bức tường nước nhanh ch.óng đổ sụp xuống, những quả đạn linh năng cũng tan biến giữa hư .
Đám dường như cảnh tượng dọa cho khiếp vía, đứa nào đứa nấy vội vàng đầu tàu bỏ chạy.
Đường Minh Lê lạnh: “Muốn chạy? Không dễ thế .”
Pháo Linh Năng một nữa khai hỏa, từng phát đạn b.ắ.n khiến đối phương ngã ngựa tan tác.
thầm kinh hãi trong lòng. Trước đây Tiểu Lâm kể, Pháo Linh Năng hiện đại nhất bây giờ cũng chỉ b.ắ.n xa năm sáu trăm mét, mà khẩu pháo thể b.ắ.n tới hàng nghìn mét. Công nghệ của Hoa Hạ đến thế ?
nhịn Đường Minh Lê: “Minh Lê, khẩu pháo là do phát minh ?”
“Sao em hỏi thế?” Anh .
đáp: “Trước đây từng , học ít bí kỹ luyện khí.”
Anh bật : “ , khẩu pháo là do chế tạo.” Anh khẽ nựng cằm : “Người hiểu nhất, chỉ Quân Dao thôi.”
Thấy lợi hại như , chẳng thấy vui chút nào. Không vì giỏi, mà vì cảm thấy ngày càng cao thâm khó lường, cộng thêm những lời em trai và Sở Giang Vương từng khiến sự nghi hoặc trong lòng càng sâu sắc hơn.
Chuyện khác thì sợ, chỉ sợ Long Ảnh vẫn còn ẩn nấp trong cơ thể .
Anh đột nhiên ôm lấy , hỏi: “Quân Dao, thế, cho sợ ?”
gượng : “Làm thể chứ, hại em.”
Anh hỏi: “Em tự tin thế ?”
Anh uống m.á.u của , còn nhận m.á.u của Quang Minh Ma Quân trong , tự tin .
Anh nâng mặt lên, : “ , sẽ mãi mãi bao giờ hại em. Bất kể lúc nào, cũng sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất phía em.”
tựa lòng , tiếng tim đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c , im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Minh Lê, em sợ.”
“Sợ gì nào?” Anh dịu dàng hỏi.
thở dài: “Em sợ tất cả những chuyện chỉ là một giấc mơ. Chờ em tỉnh mộng , em trở về đàn bà xí gì trong tay.”
Anh nhẹ nhàng ôm lấy đầu , vuốt ve mái tóc dài: “Quân Dao, em của bây giờ khác xưa . Tương lai em là sẽ đăng tiên, hãy buông bỏ tâm kết thôi.”