Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 444
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:17:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong kho báu rộng lớn đến thế mà chỉ lèo tèo mười mấy món bảo vật, phần lớn là v.ũ k.h.í, đẳng cấp cao nhất là thất phẩm, thấp nhất chỉ tứ phẩm.
"Chuyện ..." chút dám tin, một Đường gia lớn mạnh như mà gia thế chỉ bấy nhiêu thôi ? Sao thể chứ?
"Quân Dao, em thấy đó, Đường gia chúng thực chất đến lúc lung lay gió bão ." Đường Minh Lê , "Bao nhiêu năm qua, Đường gia vì thủ hộ Hoa Hạ mà bỏ ít nhân lực vật lực, gia tài cũng dần cạn kiệt. Những cao thủ thế hệ đều ẩn cư trong lão trạch để bế quan tu luyện, chỉ mong đột phá cấp bậc cao hơn nhằm kéo dài tuổi thọ. Nếu đến lúc gia tộc sinh t.ử tồn vong, họ sẽ tay. Còn lớp hậu bối , những thiên phú cao chẳng mấy ai."
chợt hiểu , gật đầu : "Chẳng trách giữ Đường Minh Huy ."
Trong mắt Đường Minh Lê thoáng hiện lên điều gì đó mà hiểu nổi. Anh : "Anh còn thể ở Đường gia bao lâu nữa. Dù Đường gia cũng ơn nuôi dưỡng , thể để cho họ thứ gì, sẽ cố gắng để thật nhiều."
Ánh mắt của khiến cảm thấy sợ hãi. Anh bỗng thấy vạt áo siết c.h.ặ.t, đầu thì thấy đang túm c.h.ặ.t lấy gấu áo , liền hỏi: "Sao thế em?"
do dự một chút mới mở lời: "Không gì, chỉ là... biểu cảm của giống như sắp một nơi xa, mà em sẽ chẳng bao giờ gặp nữa."
Anh xòa, đưa tay ôm lấy : "Yên tâm , bất kể cũng tuyệt đối bỏ rơi em ."
gật đầu, tựa , nhưng trong lòng nghĩ về Cuốn Sổ Nhân Duyên. Ở xã hội hiện đại, chuyện một nữ hai chồng là điều thể, bản cũng chấp nhận nổi, mà danh nghĩa của đang tới hai chồng.
và Minh Lê, lẽ nào cuối cùng thể cùng ?
________________________________________
Từ ngày hôm , Đường Minh Lê bắt đầu bế quan. Ở Đường gia lão trạch, hưởng đãi ngộ như một chủ mẫu. Những hầu đây vốn chỉ dám liếc xéo , giờ đây thấy đều cung kính cúi đầu, gọi một tiếng: "Nguyên cô nương".
tu luyện trong phòng hai ngày, luyện đan d.ư.ợ.c vài hôm thì cảm thấy chút buồn chán. Vừa mới bước chân cửa thấy một cụ bà đến bái phỏng.
Vị lão thái thái là tộc lão của Đường gia, cũng chính là một trong những ủng hộ Đường Minh Lê trong cuộc họp tộc lão hôm . Bà bảo dưỡng nhan sắc khá , dù chống gậy đầu rồng nhưng vẫn toát khí chất cao sang, chắc hẳn thời trẻ cũng là một đại mỹ nhân.
hầu kể , bà vốn là dâu gả Đường gia, thời trẻ công lao lớn với gia tộc nên từ xuống đều kính trọng, bầu bà tộc lão.
"Nguyên cô nương." Sau một hồi hàn huyên, lão thái thái mới thẳng vấn đề: "Lần tới bái phỏng là chuyện cầu xin."
khách khí đáp: "Lão thái thái cứ đừng ngại."
Bà : " vì đứa cháu ngoại bất trị của mà đến."
Cháu ngoại? Là bên nhà ngoại của bà ?
Bà kể tiếp: "Nhà ngoại họ Vân. Gia chủ đương nhiệm của Vân gia là trai ruột của . Ông tuổi cao mới mụn con trai , đương nhiên là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, tài nguyên trong nhà đều dành hết cho nó. Đứa trẻ đó cũng triển vọng, tuổi còn nhỏ đột phá cấp năm."
Nói đến đây, bà nén nổi tiếng thở dài: " hiểu , nửa tháng nó đột nhiên ngất xỉu, đến nay vẫn tỉnh . Anh trai tìm khắp các danh y ở thủ đô nhưng cũng tìm cách chữa trị, thậm chí còn chẳng tìm căn nguyên của bệnh."
hỏi: "Cháu thủ đô ba vị danh y lẫy lừng, đều là bậc thầy y thuật 'sinh t.ử nhân nhục bạch cốt', mời họ xem qua ?"
Đôi mắt bà đỏ hoe: "Cả ba vị danh y đều vân du cả , mặt ở thủ đô."
thầm nghĩ, đúng là đen đủi thật.
Bà lau nước mắt: "Cuối cùng, chúng vất vả lắm mới mời một danh y từ Dược Vương Cốc tới. Ông ông cũng tra bệnh căn, nhưng một loại đan d.ư.ợ.c chắc chắn sẽ tác dụng."
hiểu, đây là đến để cầu đan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-444.html.]
"Là loại đan d.ư.ợ.c gì ạ?" hỏi.
Bà đáp: "Dẫn Hồn Đan tứ phẩm. Nghe uống loại đan thể xua tan tà khí, dù là thực vật hôn mê mấy chục năm cũng thể tỉnh ."
Nghe , chút đồng tình: "Lão thái thái, chuyện chắc ạ. Chữa bệnh quan trọng nhất là đúng bệnh hốt t.h.u.ố.c, tìm bệnh căn mà dùng t.h.u.ố.c bừa bãi là trách nhiệm với bệnh. Lỡ như uống mà xảy chuyện gì thì ?"
Bà nức nở: "Chúng cũng hết cách , tiểu Đông nhi cơ thể ngày càng suy nhược, mắt thấy sắp xong , bất kể thế nào cũng thử một phen. Nguyên cô nương, năm xưa khi đang m.a.n.g t.h.a.i con trai, vì Đường gia, giúp lão tổ đ.á.n.h bại một vị Thần cấp, nhưng bản trọng thương, đứa trẻ mất , cả đời thể sinh nở nữa. Tiểu Đông nhi là tận mắt nó lớn lên, coi nó như con đẻ của . Lão cầu xin cô, xin hãy cứu nó một mạng!"
Nói , bà thế mà "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống. vội vàng đỡ bà dậy: "Lão thái thái, bà thế là đang tổn thọ của cháu đấy!"
chút phân vân, chuyện quả thực khó giải quyết. Nếu đồng ý với bà, cả Đường gia chắc chắn sẽ kéo tới tìm xin đan d.ư.ợ.c. mà cứ đối phó với những việc thì lấy thời gian luyện đan tu luyện nữa? Hơn nữa, cũng thể để họ coi như một "kẻ tiêu tiền như rác", xin đan d.ư.ợ.c lúc nào cũng .
Suy nghĩ một lát, : "Lão thái thái, bệnh vẫn trị đúng cách. Thế , cháu sẽ xem qua tình trạng của cháu ngoại bà. Nếu thực sự thể dùng Dẫn Hồn Đan, cháu sẽ nghĩ cách xem tìm đan phương ."
Bà lau nước mắt, mừng rỡ: "Tốt, quá , chỉ cần Nguyên cô nương chịu giúp là mãn nguyện ."
Lão thái thái đích sắp xếp xe đưa đến đại viện Vân gia. Vân gia cách Đường gia xa, hai nhà cũng coi là thế giao. Vân lão thái thái và chồng quá cố kết hôn theo sự sắp đặt của cha nhưng cuộc sống cũng êm ấm, chỉ tiếc vị tiền bối Đường gia mệnh mỏng, mất sớm.
Vân gia cũng là một khu nhà cổ từ thời Minh Thanh. Bà dẫn chính đường, bước thấy chiếc ghế quan mạo một ông lão đang . Ông trông bên ngoài chỉ chừng hơn sáu mươi tuổi, mặc một chiếc áo dài màu xanh thời Dân quốc, tỏa mùi t.h.u.ố.c nồng đậm.
Một đàn ông hơn bảy mươi tuổi, ăn mặc sang trọng đang khẩn cầu ông lão đó: "Tần bác sĩ, chỉ cần ngài cứu con trai , bảo gì cũng ."
Ông lão vuốt râu : "Bệnh trạng của lệnh công t.ử chút rắc rối, cần cân nhắc thêm..." Lời còn dứt, ông bỗng ngẩng đầu lên và thấy .
Ông cau mày, đ.á.n.h mắt một lượt từ xuống , chỉ hỏi: "Vân gia chủ, phụ nữ là ai?"
Vân gia chủ cũng , liền sang Vân lão thái thái. Bà vội giới thiệu: "Đây là Nguyên Quân Dao Nguyên cô nương, cô là Luyện đan sư tam cấp, thể luyện chế đan d.ư.ợ.c tứ phẩm. đưa cô tới xem cho tiểu Đông nhi, xem liệu thể luyện Dẫn Hồn Đan tứ phẩm ."
Ánh mắt ông lão co rút , ông đột ngột phắt dậy, lạnh giọng quát: "Hóa cô chính là Nguyên Quân Dao!"
ngạc nhiên hỏi: "Các hạ nhận ?"
Ông lão hừ lạnh: "Lão phu tên Tần Chí Chân."
chợt nhận : "À, thì ngài chính là bậc quốc thủ Đông y Tần Chí Chân. Ngưỡng mộ lâu."
Tần Chí Chân khẩy: "Đừng nịnh bợ mặt lão phu, ăn cái bộ đó ." Nói xong, ông sang bảo Vân gia chủ: "Các mời cô thì cứ để cô chữa trị cho lệnh công t.ử , lão phu rảnh tiếp chuyện."
Dứt lời, ông phất tay, dẫn theo hai tiểu d.ư.ợ.c đồng bước .
"Khoan , Tần bác sĩ, ngài đừng mà." Vân gia chủ vội vàng đuổi theo, "Cô do mời tới, ngài đừng hiểu lầm."
mỉm , lên tiếng: "Tần bác sĩ, danh y thuật của ngài cao siêu vô cùng, nhưng nhân phẩm thì..."
Tần Chí Chân khựng bước, với ánh mắt lạnh lẽo: "Nhân phẩm Tần mỗ thế nào, thiên hạ tự công luận, đến lượt cô ."
thản nhiên đáp: "Nhân phẩm Tần bác sĩ nếu , hết đến khác dạy những tên đồ đức hạnh kém cỏi như ? Chuyện đó cứ cho là qua , nhưng là thầy t.h.u.ố.c thì coi trọng bệnh nhân lên hàng đầu, ngài vì ân oán cá nhân mà bỏ mặc bệnh, vi phạm y đức. Nhân phẩm như , thiên hạ đúng là sẽ công luận thật đấy."
Mắt Tần Chí Chân nheo : "Sớm danh Nguyên cô nương mồm mép linh hoạt, hôm nay gặp mặt quả nhiên như lời đồn. Chỉ tiếc là trong mắt lão phu, những lời cô cũng chẳng khác gì hạng đàn bà ngoài chợ."