Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 449
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:17:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhà Thượng Quan thì khác, lão già Thượng Quan vốn là kẻ ích kỷ tư lợi, lòng hẹp hòi, còn mang tính thù dai, thù tất báo.
Lão về phía căn phòng nơi Đường Minh Lê đang ở, khẽ híp mắt : "Thằng nhóc thực sự thiên phú đến mức khiến quốc gia coi trọng ? Thế thì để thử một phen, xem thực lực của nó rốt cuộc mạnh đến nhường nào."
Dứt lời, lão đột ngột tung , biến mất tại chỗ xuất hiện trung ngay phía ngôi nhà, tung một chưởng đầy uy lực xuống .
Đường gia lão tổ giận đến tím mặt, gầm lên: "Thượng Quan lão tặc, ngươi dám!"
Ông cũng lập tức phi lên, tung một chưởng để đối kháng.
Sức mạnh của các võ giả Thần cấp khi va chạm vô cùng khủng khiếp, dư chấn thể san phẳng cả một khu vườn lớn thành bình địa.
lúc , từ trong căn phòng bỗng phát một tiếng rồng ngâm. Một con hắc long lao từ mái nhà đổ nát, uốn lượn một vòng đ.â.m sầm đạo chưởng lực của Thượng Quan lão đầu.
Oành! Oành! Oành!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, cả Đường gia bao trùm trong dư chấn kinh thiên động địa.
Khi tiếng nổ dứt hẳn, vội vàng về phía chiến trường. Thượng Quan lão đầu đẩy lui hơn mười bước, còn Đường gia lão tổ đang mái nhà, trừng mắt lão đầy hung ác.
Điều kỳ lạ là căn phòng đó vẫn hề sụp đổ!
Hoa cỏ cây cối ở hậu viện Đường gia như một trận cuồng phong cấp mười quét qua, đổ rạp hàng loạt, hỗn loạn vô cùng. Thế nhưng các gian nhà vẫn vững, thể thấy trận pháp phòng ngự của Đường gia quả thực lợi hại.
Trong phòng, Đường Minh Lê vẫn im lìm một tiếng động, cứ như thể con hắc long bay là do .
Thượng Quan lão đầu lộ rõ vẻ kinh hãi, dường như vẫn thể tin . Lão căn phòng hồi lâu, cuối cùng mới nặn một nụ còn khó coi hơn cả : "Lão Đường, Đường gia các quả nhiên xuất hiện một hậu bối kiệt xuất đấy."
Nói xong, lão vung tay áo, tung rời . Lão băng qua khu vườn tan hoang, bay khỏi Đường gia.
Phương lão đầu nheo mắt suy nghĩ điều gì đó, một lúc mới với Ủy viên trưởng Đàm: " nể mặt quốc gia một ." Dứt lời cũng rời , tốc độ lúc còn nhanh hơn lúc đến.
Thấy hai kẻ Thần cấp đến gây chuyện khuất, nhà Đường gia mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Còn lão tổ Đường gia chậm rãi đầu, Đường Minh Lê đang xếp bằng trong phòng, trầm ngâm suy tư.
lúc , bộ đàm của Ủy viên trưởng Đàm vang lên, phía bên báo cáo: "Ủy viên trưởng, gặp gia chủ Đường gia."
"Không gặp bất cứ ai hết." Ủy viên trưởng Đàm lạnh lùng đáp.
Bên : "Hắn bảo rằng, Nguyên Quân Dao đang trong tay ."
Vừa thấy cái tên , Đường Minh Lê vốn đang nhắm mắt tĩnh tọa đột ngột mở trừng mắt, lao v.út ngoài. Tốc độ nhanh đến mức ngay cả những cao thủ ở đó cũng chỉ kịp thấy một vệt tàn ảnh.
Chỉ trong chớp mắt, Đường Minh Lê mặt tại ranh giới phong tỏa, thẳng đàn ông đang phía ngoài.
Gã đàn ông đó mặc vest chỉnh tề, trông giống như một bình thường. Gã mỉm : "Chào Đường gia chủ, hân hạnh gặp ngài. lệnh chủ nhân đến để mời ngài qua khách." Gã dừng một chút bồi thêm: "Đương nhiên, cô Nguyên Quân Dao cũng đang ở chỗ chủ nhân ."
Nói gã đưa một chiếc hộp. Đường Minh Lê phất tay, chiếc hộp rơi tay . Mở xem, bên trong hóa là một thanh phi kiếm. Anh khẽ vuốt ve thanh kiếm, cảm nhận ấm của còn vương đó. Anh im lặng một hồi hỏi: "Chủ nhân của ngươi là ai?"
Gã đáp: "Ngài sẽ ."
Đường Minh Lê chút do dự: "Dẫn đường ."
"Đợi !" Lão tổ Đường gia bước đến lưng , mặt lạnh tanh : "Minh Lê, cháu mới thăng cấp, thực lực định, khi chống chọi lôi kiếp thương, thể vì một phụ nữ mà mạo hiểm?"
Đường Hạo Lạp cũng vội vàng can ngăn: "Minh Lê, đây cháu tùy hứng quản, nhưng giờ cháu là Đại Tông sư, cháu quan trọng đối với Hoa Hạ và Đường gia!"
Đường Minh Lê nghiêng đầu, ánh mắt quét qua , nhạt giọng đáp: "Con từ , trong lòng con, gì quan trọng hơn cô . Đường gia Hoa Hạ cũng thôi."
"Con... con thể những lời đại nghịch bất đạo như thế!" Đường Hạo Lạp tức đến run , mặt đỏ gay. Trong mắt lão tổ Đường gia cũng lóe lên tia giận dữ: "Cháu đang ép bắt cháu về ?"
Đường Minh Lê lạnh lùng ông, đáp: "Ông cản nổi con ."
Xung quanh cơ thể đột nhiên xuất hiện bóng hình một con hắc long trong suốt uốn lượn, tỏa khí thế kinh . Không chỉ những khác, ngay cả lão tổ Đường gia cũng lộ vẻ chấn kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-449.html.]
"Cháu..." Lão tổ định gì đó nhưng Đường Minh Lê cắt ngang: "Yên tâm , con sẽ c.h.ế.t. Con còn mang Quân Dao về an ."
Dứt lời, bước qua lằn ranh đỏ, theo sát gã đàn ông mặc vest rời . Đường Hạo Lạp định đuổi theo, miệng ngừng kêu: " bảo mà, con mụ đó là hồng nhan họa thủy, sớm muộn gì cũng hại c.h.ế.t Minh Lê, hại c.h.ế.t Đường gia chúng !"
Lão tổ Đường gia bỗng giơ tay ngăn ông , Đường Hạo Lạp sốt sắng: "Lão tổ, ngay cả ngài cũng để nó càn ?"
Nhìn theo bóng lưng Đường Minh Lê, lão tổ bỗng bật : "Tốt, lắm, đây mới đúng là nam nhi của Đường gia . Nếu phụ nữ của cướp mà vì sợ hãi dám cứu, thiên hạ nó thế nào? Nó sẽ mãi là kẻ nhu nhược, và cũng chẳng bao giờ vượt qua nổi tâm ma để tiến Thần cấp."
Đường Hạo Lạp lo lắng: " thưa lão tổ, lỡ nó mệnh hệ gì..."
Lão tổ đáp: "Vừa nó một chưởng của lão già Thượng Quan đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng dễ gì c.h.ế.t tay kẻ khác . Huống hồ thăng lên Thần cấp, còn gặp nhiều gian nan trắc trở hơn nữa, nếu giờ nó chùn bước thì mà đột phá ?"
Nói xong, ông lệnh: "Truyền xuống , chuẩn tiệc rượu, đợi gia chủ về sẽ tiệc tẩy trần cho nó và Nguyên Quân Dao."
________________________________________
Trong lòng vô cùng lo lắng, thầm cầu nguyện Đường Minh Lê đừng tới, nhưng chắc chắn sẽ đến. lúc đó, khóe môi Thần t.ử nhếch lên, bảo: "Quân Dao, tới ."
Cửa phòng mở toang, Đường Minh Lê sải bước . Anh một cái, lo lắng hỏi: "Quân Dao, em thương chứ?"
lắc đầu: "Em , yên tâm."
Anh lúc mới thở phào, về phía Thần t.ử đang cạnh , sắc mặt đanh : "Người Nhật?"
"Tại hạ là Thần t.ử Nhật Bản." Hắn cúi chào theo lễ quý tộc.
Đường Minh Lê : "Hóa là Thần t.ử của Thần cung Thiên Chiếu Đại Ngự Thần. Thân phận tôn quý như mà đích tới Hoa Hạ, xem mưu đồ nhỏ nhỉ."
Thần t.ử mỉm , đ.á.n.h giá Đường Minh Lê từ đầu đến chân: "Thứ , chính là ."
Mí mắt Đường Minh Lê giật giật: "Sao, cơ thể hiện tại dùng nữa ? Muốn đoạt xá xác của ?"
Thần t.ử khẽ động tay, từ trần nhà b.ắ.n một sợi xích quấn c.h.ặ.t lấy cổ đột ngột thít . nghiến c.h.ặ.t răng, mặt dần tái mét vì ngạt thở.
Ánh mắt Đường Minh Lê chìm xuống, sắc lẹm như lưỡi đao, chằm chằm Thần t.ử: "Thả cô !"
"Đừng động đậy." Thần t.ử lắc ngón trỏ, "Anh mà nhúc nhích một cái là cổ cô gãy ngay đấy."
Đường Minh Lê đầy âm trầm. Hắn : "Xem thực sự quan tâm cô . Quả thực, một phụ nữ thế , còn là Hồng Vận nữ, bất luận là ai cũng sẽ coi như bảo bối mà thôi."
"Anh nhục của ?" Đường Minh Lê hỏi.
Thần t.ử khẽ gật đầu: "Nói chuyện với thông minh đúng là nhẹ nhàng. Chọn , g.i.ế.c cô g.i.ế.c để đoạt xá; hoặc tự nguyện hiến dâng xác cho , khi đoạt xá thể tha cho cô một mạng."
"Nằm mơ!" hét lên, "Minh Lê, đừng tin lời , dù chiếm cũng sẽ tha cho em !"
Thần t.ử phất tay, sợi xích siết c.h.ặ.t khiến tiếng của nghẹn nơi cổ họng.
Đường Minh Lê nổi giận: "Dừng tay!"
"Chọn ." Thần t.ử thản nhiên, " chỉ cho mười giây."
"Được." Đường Minh Lê gần như chút do dự đáp ngay.
hoảng hốt: "Minh Lê, điên ?"
Anh , nở một nụ trấn an: "Yên tâm, sẽ ." Dứt lời Thần t.ử: "Muốn xác thì nhào vô."
Thần t.ử tuy chút ngạc nhiên vì đồng ý quá sảng khoái, nhưng cậy pháp lực cao cường và linh hồn qua vô đoạt xá nên vô cùng mạnh mẽ, tin chắc sẽ thua linh hồn của Đường Minh Lê. Hắn lạnh, tiến đến mặt , đặt tay lên trán và : "Cấm phản kháng, nếu thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t cô đấy."
Đáp chỉ là một tiếng nhạt đầy khinh bỉ của Đường Minh Lê.