Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 452

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:17:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

nhướng mày, quả nhiên là chuyện.

"Công trình gì thế?" nhạt giọng hỏi.

Má Tần sáp gần, thì thầm: "Lần Đường gia dự định xây dựng một phân bộ tại thành phố Sơn Thành. Tuy gia chủ , nhưng đám bên chúng đều , đó là nơi xây riêng cho cô. Đủ thấy gia chủ thương yêu cô đến nhường nào."

Nụ của vẫn lãnh đạm: "Má Tần, bà đúng , thể tùy tiện suy đoán tâm tư của gia chủ chứ."

vội chữa thẹn: "Phải, , cô xem cái già lẩm cẩm quá. Ý của gia chủ là phân bộ đó xây dựng thật , là một dự án lớn. Cháu trai vặn một công ty xây dựng, nhận thầu công trình ."

khẽ nheo mắt. Phân bộ đó thực chất là một tòa động phủ, bên trong cần bố trí trận pháp, yêu cầu về kiến trúc vô cùng khắt khe. Các công ty xây dựng bình thường trong nước căn bản thể gánh vác nổi, vì Đường Minh Lê định mời những tu đạo chuyên nghiệp từ Đông Nam Á sang. Những đó vốn chuyên xây dựng chùa chiền, mà chùa chiền ở đó thực chất là động phủ của Phật tu, chỉ họ mới đủ trình độ đảm nhận dự án .

Má Tần thế mà cũng dám nhúng tay, sợ hỏng việc sẽ khiến Đường Minh Lê nổi trận lôi đình ?

đáp: "Má Tần, việc e là giúp . Minh Lê quyết định mời từ Đông Nam Á ."

Thấy vẻ mặt hờ hững, bà càng sáp gần hơn, nắm lấy tay và kín đáo nhét một chiếc thẻ lòng bàn tay: "Cô Nguyên, ai mà gia chủ coi trọng cô nhất, chỉ cần cô mở lời, việc gì ngài đồng ý. Đây là chút lòng thành nhỏ bé, xin cô đừng chê. Đợi khi xong việc, sẽ một gốc linh thực quý giá dâng tặng cô."

xoay cổ tay, chiếc thẻ liền trở tay bà . Môi khẽ nhếch lên một nụ như như : "Việc giúp , bà tìm khác cao tay hơn ."

vẫn nài nỉ: "Cô Nguyên, cô là Luyện đan sư, đương nhiên coi trọng mấy đồng bạc lẻ . cháu tìm một cây Thái Hà Hoa Quả ở Đông Nam Á, ba trăm năm, cô nhất định sẽ hài lòng."

rút tay , thẳng: " thật nhé má Tần, công trình cháu trai bà nhận nổi , bảo bỏ ý định đó ."

Dứt lời, bưng chén bàn lên. Ý nghĩa "bưng tiễn khách" bà đương nhiên hiểu rõ. Sắc mặt bà chút khó coi, lí nhí: "Cô Nguyên, cô cân nhắc một chút..."

lạnh lùng ngắt lời: "Không cần cân nhắc nữa."

Những lời định tiếp của má Tần nghẹn đắng nơi cổ họng. Bà cúi đầu: "Nếu , là mạo quấy rầy."

cúi hành lễ lùi ngoài, trong ánh mắt thoáng qua một tia oán độc.

chẳng thèm để tâm đến bà . Vừa uống vài ngụm thì cửa bỗng mở toang. khựng , ngước bước nhíu mày: "Doãn , phòng khác mà thói quen gõ cửa ?"

Ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, cái khiến nổi da gà, hệt như đang một kẻ phụ tình bạc nghĩa . cảm thấy tự nhiên chút nào, khóe môi giật giật: "Doãn , ở đây?"

Doãn Thịnh Nghiêu rút một tấm thiệp đen mạ vàng, gằn giọng: "Đường Minh Lê gửi thiệp mời cho , đến xem hai mặn nồng đến mức nào ?"

nghẹn lời, đanh mặt đáp: "Doãn , lẽ hiểu lầm ."

Doãn Thịnh Nghiêu lạnh: " hiểu lầm? Nguyên Quân Dao, cứ ngỡ cô đưa nước Vong Tình Xuyên cho Đường Minh Lê là thật lòng buông bỏ , ngờ là chiêu 'loạt cầm cố túng'. Cô cũng khá lắm, khiến Đường gia chủ mê đến mức sẵn sàng đối đầu với cả lão tổ Thần cấp vì cô."

càng nhíu mày c.h.ặ.t hơn, lời mà khó thế .

"Doãn , nếu đến dự tiệc thì nên sảnh , đây là phòng nghỉ, nên ở đây." định .

Anh xông tới nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Nguyên Quân Dao, cô dùng... khiến nảy sinh tình cảm với cô, giờ coi như rác rưởi mà ném sang một bên. Cô đúng là phụ nữ bạc tình!"

cuống lên, gạt tay nhưng giữ c.h.ặ.t cứng.

"Chuyện năm đó do , vả đây giữa chúng cũng từng gì. Anh đừng cái vẻ như chơi đùa vứt bỏ ?" giận dữ . Cứ nghĩ đến cái tên Sổ Nhân Duyên là thấy phiền lòng.

Anh túm c.h.ặ.t vai , thô bạo ép tường, đôi mắt chòng chọc. Đôi mắt trong trẻo đang rực lửa giận, như nuốt tươi nuốt sống .

"Nguyên Quân Dao, vốn tưởng rằng cô, vẫn thể sống ." Giọng trở nên trầm thấp và khàn đục, " khi cô và Đường Minh Lê thành đôi, mới nhận , cô, thực sự chịu nổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-452.html.]

Anh ghé sát mặt , ánh mắt thế mà mang theo vài phần khẩn khoản: "Quân Dao, với ?"

"Không thể nào!" đẩy mạnh vai , " là bạn gái của Đường Minh Lê, xin đừng đến quấy rầy nữa."

" cô là phụ nữ của !" Anh gầm lên.

vung tay tát một cái thật mạnh mặt : "Câm miệng! !"

Một cái tát dùng hết sức bình sinh như thế mà chẳng để dấu vết gì mặt . là da dày thịt béo. Thực lực của mạnh lên .

Doãn Thịnh Nghiêu : "Nếu cô thích đ.á.n.h, chỉ cần cô chịu cùng , cô đ.á.n.h thế nào cũng ."

"Doãn Thịnh Nghiêu, buông tha cho ." thở dài, "Anh đấy, chúng thể. hận nhà của , họ là kẻ thù của , hận thể băm vằm bọn họ thành muôn mảnh!"

Doãn Thịnh Nghiêu c.ắ.n răng, dứt khoát: " định rời khỏi Dược Vương Cốc."

"Cái gì?" kinh ngạc.

" quyết định . Rời khỏi Dược Vương Cốc, tự lập môn hộ. Nếu cô cùng , cả đời chúng sẽ đó nữa, sẽ để cô chịu một chút ấm ức nào."

siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hít một thật sâu: "Doãn Thịnh Nghiêu, từ bỏ . yêu , yêu là Đường Minh Lê."

"Không!" Anh kéo lòng, ôm c.h.ặ.t như ôm báu vật quý giá nhất thế gian, "Quân Dao, trong lòng em thực , đúng ? Dù chỉ là một góc nhỏ thôi..."

lúc đó, cửa mở tung, Đường Minh Lê như một tia sáng lao đến. Anh túm lấy vai Doãn Thịnh Nghiêu, đ.ấ.m thẳng một cú mặt . Hai giao đấu, chỉ qua vài chiêu, căn phòng rung chuyển sức mạnh khủng khiếp của họ.

"Dừng tay!" quát lớn, "Hai chuyện kinh động đến mức ai cũng ?"

Hai tách , bước đến bên Đường Minh Lê, nghiêm túc : "Doãn , quyết định ở bên Minh Lê , xin hãy quên ."

Trong mắt Doãn Thịnh Nghiêu thoáng qua một nỗi đau thấu tâm can: "Cô thừa thể quên cô."

Đường Minh Lê ôm lấy vai , đầy khiêu khích: "Doãn , ơn tránh xa bạn gái của , thấy chuyện xảy nữa."

Doãn Thịnh Nghiêu im lặng hồi lâu, đột nhiên khổ: "Nguyên Quân Dao, cô thừa là cô thoát khỏi . Bất kể bao nhiêu năm trôi qua, m.á.u mủ của chúng vẫn luôn liên kết với ."

Sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch. Doãn Thịnh Nghiêu sâu sắc một cái rời .

cảm thấy đầu đau như b.úa bổ. Ngoại ơi, bà thực sự đang giúp con ? Bà sắp khiến con xoay c.h.ế.t đấy! thể lấy giọt m.á.u trong bọn họ, vì với họ, sức mạnh mang tất cả: quyền lực, tôn nghiêm, địa vị và cả tình . Lấy sức mạnh của họ chẳng khác nào g.i.ế.c c.h.ế.t họ.

Đường Minh Lê cúi đầu hỏi : "Câu cuối cùng của ý nghĩa gì?"

lưỡng lự. Liệu nên cho ? Anh nổi trận lôi đình như Doãn Thịnh Nghiêu bỏ ?

hít sâu một , cho .

"Minh Lê." nắm lấy tay , "Có một chuyện, em buộc với ."

"Có là về giọt m.á.u đó ?" Anh hỏi.

sửng sốt. Anh mỉm : "Em lấy một giọt m.á.u từ cơ thể Ma quân Quang Minh đưa cho . Giọt m.á.u đó liên quan đến em, đúng ?"

 

 

Loading...