Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 454

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:17:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ozawa Keiji nảy sinh chút nghi ngờ nào, trái trong lòng còn thầm nghĩ: Thần t.ử của chúng khi đổi nhục , khí chất chẳng những hề giảm sút mà còn ngày càng cao quý hơn.

Bỗng nhiên, bộ đàm giắt bên hông gã vang lên, gã vội cầm lên, bên trong liền truyền đến tiếng gào thét của tên dị nhân Nhật: "Đây là bẫy! Là bẫy! Chúng trúng kế !"

Ozawa Keiji đại kinh thất sắc, ngẩng đầu Đường Minh Lê: "Thần t.ử, chúng ..."

Lời dứt, Đường Minh Lê đột ngột tay, bóp nghẹt cổ gã mạnh tay ấn một huyệt đạo lưng. Gã lập tức đổ rạp xuống đất, hôn mê bất tỉnh.

Làm xong, phủi phủi tay như thể chạm thứ gì đó bẩn thỉu, cầm lấy bộ đàm hỏi: "Đã bắt hết ?"

Đầu dây bên truyền đến giọng của một dị nhân Hoa Hạ: "Đã bắt hết, đều còn sống."

"Tốt lắm." Đường Minh Lê nhếch môi. Lần Nhật Bản chịu thiệt thòi lớn, chỉ Thần t.ử mất mạng mà còn tổn thất vài cao thủ. Nếu bọn chúng chuộc những về, chắc chắn sẽ "đứt từng đoạn ruột" mà nộp một khoản béo bở.

"Không , địch kích!" Trong bộ đàm truyền đến một tiếng gầm lớn, sắc mặt Đường Minh Lê sa sầm . Ngay đó là vài tiếng hừ nhẹ đầy đau đớn, gian trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Một bàn tay nhặt chiếc bộ đàm rơi đất lên. Đường Minh Lê thể thấy nhịp thở của đối phương, trầm giọng: "Các hạ là ai?"

"Anh là ai mà." Một giọng nam quen thuộc vang lên. Sắc mặt Đường Minh Lê đen kịt : "Bạch Ninh Thanh?"

"Thật khó quá, thế mà vẫn còn nhớ đến ." Giọng của Bạch Ninh Thanh lạnh lùng như băng.

Đường Minh Lê gằn giọng: "Đại thiếu gia của tổ chức Không Hải lừng lẫy mà cũng tay cướp giật linh thạch của Hoa Hạ ?"

"Anh ?" Bạch Ninh Thanh mỉa, "Tổ tiên của chúng vốn xuất từ hải tặc, việc cướp đoạt bảo vật vốn là nghề cũ ."

Đường Minh Lê càng thêm khó coi: "Ngươi rốt cuộc thế nào?"

"Nguyên Quân Dao ?" Hắn hỏi.

Đáy mắt Đường Minh Lê hiện lên tia giận dữ: "Bây giờ cô phụ nữ của ."

"Cô bỏ mặc địa phủ để tự trốn thoát." Bạch Ninh Thanh thản nhiên, " một món nợ tính với cô ." Nói xong, ngắt liên lạc.

Đường Minh Lê vô cùng khó chịu, ngờ kế hoạch của thành "may áo cưới cho khác".

Rất nhanh đó, Ủy viên trưởng Đàm gọi điện đến, giọng điệu vô cùng sốt sắng: "Đường gia chủ, kế hoạch sơ hở , bọ ngựa bắt ve sầu hoàng tước , chúng kẻ khác nẫng tay ."

"Có ai thiệt mạng ?" Anh hỏi.

Ủy viên trưởng Đàm đáp: "Đối phương hạ thủ sát hại, mấy tên dị nhân Nhật Bản vẫn ở trong tay chúng , chỉ rương linh thạch là biến mất tăm."

"Không cần lo lắng." Đường Minh Lê , "Kẻ trộm linh thạch sẽ tự tìm đến cửa thôi."

đang tu luyện trong viện của Đường gia, tay cầm một khối đá nhũ lấy từ hang động ở Sơn Thành, tuổi đời hàng ức năm. Linh khí đất trời hội tụ bên trong vô cùng đậm đặc, một khối to bằng nắm tay đủ để hấp thụ trong mấy ngày.

lúc đó tiếng gõ cửa, mở thấy Đường Minh Lê thì mỉm : "Chuyện giải quyết xong chứ?"

Anh đáp, chỉ bảo: "Quân Dao, đây, cho em gặp một ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-454.html.]

Anh phất tay, hai hầu áp giải má Tần bước . Má Tần mặt cắt còn giọt m.á.u, run cầm cập, thấy quỳ sụp xuống: "Cô Nguyên, sai , là do mỡ nó lấp mắt, nên mách lẻo, cầu xin cô tha cho . già trẻ, đứa cháu nhỏ nhất mới bảy tháng tuổi còn cần chăm sóc đây ."

nhíu mày Đường Minh Lê, : "Bà hối lộ em từ chối, đó vô tình thấy Doãn Thịnh Nghiêu phòng nghỉ của em, tưởng rằng bắt thóp nên bóng gió mách lẻo với . Loại đàn bà tâm địa độc ác, thích ly gián chủ nhân, đào chân tường nhà chủ thế , Đường gia thể giữ ."

thầm nghĩ, Doãn Thịnh Nghiêu thực lực cường đại như , nếu tránh thì một má Tần nhỏ nhoi phát hiện nổi? Chắc chắn là cố ý để bà thấy.

"Gia chủ, thực sự ." Má Tần lóc t.h.ả.m thiết, "Xin ngài tha cho . việc ở Đường gia gần ba mươi năm, từ năm hai mươi tuổi luôn tận tụy, công lao cũng khổ lao mà."

Đường Minh Lê lạnh lùng: "Những năm qua bà kiếm chác ở Đường gia cũng ít . truy thu là nể tình bà chăm sóc bấy lâu nay. Nếu , bà nghĩ đám họ hàng hang hốc nhà bà ai thoát nổi ?"

Hóa , đều hết.

Má Tần bủn rủn, bệt xuống đất. Đường Minh Lê hừ lạnh: "Đưa ngoài, cho bà hai tiếng để dọn sạch đồ đạc của biến."

Đường Minh Lê nắm tay : "Quân Dao, chúng khó khăn lắm mới ở bên , tuyệt đối cho phép ai phá hoại."

giật giật khóe môi: "Hôm nay nghiêm túc thế?"

Anh đ.á.n.h trống lảng: "Từ khi em đến thủ đô, vẫn dịp ở bên em t.ử tế. Hôm nay chúng dạo phố ."

gật đầu, nghĩ đến đây là hẹn hò đầu tiên kể từ khi xác định quan hệ, chút hồi hộp nhẹ. lôi hết quần áo trong túi Càn Khôn chọn lựa kỹ càng, cuối cùng chọn một chiếc váy đen phong cách Chanel, những viên kim cương cổ áo lấp lánh tôn lên nước da trắng ngần của . trang điểm tinh tế, b.úi tóc cao lên. Kể từ khi tu hành, còn cắt tóc nữa, một năm tóc dài lắm .

Khi bước khỏi phòng, ánh mắt Đường Minh Lê lập tức dán c.h.ặ.t lên . đỏ mặt: "Nhìn gì mà , hồn về ."

cũng ửng hồng: "Quân Dao... em... thật ."

Lòng ngọt lịm như mật. Phụ nữ mà, ai thích đàn ông của khen ngợi chứ? Anh đưa cánh tay , khoác lấy , cả hai cùng bước khỏi đại viện Đường gia.

Hôm nay hẹn hò, gây chú ý nên Đường Minh Lê chọn lái một chiếc xe "khiêm tốn" nhất: Porsche Cayenne. đầy đầu vạch đen, nghĩ thầm cái sự khiêm tốn của thường quả thực cùng một đẳng cấp.

Chúng dạo trung tâm thương mại như những cặp đôi bình thường. Anh định trả tiền nhưng giành lấy, cũng tận hưởng cảm giác "vung tiền vì trai" là như thế nào.

Kết quả là khi quẹt thẻ, cô thu ngân chúng với ánh mắt kỳ quái, cứ như đang một phú bà và gã trai bao b.a.o n.u.ô.i . Lúc chọn kẹp cà vạt cho Minh Lê, gã nhân viên của GUCCI cứ liên tục liếc mắt đưa tình với , biểu cảm hệt như : "Phú bà bao , khỏe và bền lắm, đảm bảo hơn đứt gã bên cạnh cô."

Mặt Đường Minh Lê đen như đ.í.t nồi. Anh tiến vỗ vai gã: "Nhóc con, thu hồi cái ánh mắt đó , thêm cái nữa là cho chú mày 'liệt' cả đời đấy." Gã nhân viên ánh mắt dọa cho hồn xiêu phách lạc. Kết quả là từ ngày đó, gã liệt thật, cứ đối diện với phụ nữ là... nhấc lên nổi.

Dạo cả buổi sáng, chúng ghé một tiệm đồ ngọt điểm món bánh nghìn lớp dâu tây. Ăn một nửa, ngẩng lên thấy cứ chằm chằm: "Anh em gì thế?"

"Em lúc ăn trông ." Anh hì hì.

đào một miếng bánh đưa đến tận miệng , ăn luôn cả cái dĩa của : "Ngọt thật."

"Thế ăn thêm miếng nữa nhé?" đào một miếng nhỏ, ghé gần thì thầm: "Không ngọt bằng miệng em."

Mặt đỏ như cà chua chín: "Đang giữa thanh thiên bạch nhật, đừng mấy câu đáng hổ thế, thấy thì ngại lắm."

 

 

Loading...