Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 471: Thượng cổ Long Thần
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:17:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
thể tâm lý ỷ , chỉ thể dựa chính .
nghiến c.h.ặ.t răng, bình tâm tĩnh khí. Trong đầu bỗng hiện một phương pháp thể dùng thần thức để tầm bảo. Đây chắc hẳn là ký ức của vị tổ tiên .
Lòng thầm mừng rỡ, phóng bộ thần thức ngoài, cẩn thận quét qua Khánh Dương.
Không ! Trên căn bản chẳng món bảo vật nào cả!
Sao thể như ? Chẳng lẽ bảo vật ?
mở rộng phạm vi thần thức. Đáng lý với cường độ thần thức hiện tại, đủ sức bao phủ cả viện dưỡng lão, nhưng vì áp chế nên chỉ còn đầy một phần năm sức mạnh.
Kệ , còn nước còn tát.
Lần tìm kiếm ngờ thật sự kết quả. cảm nhận ở sâu lòng đất vùng trung đình dường như thứ gì đó. Thứ đó giống như một trái tim, vẫn đang ngừng co bóp. kinh hãi nhận : chính là nó, thứ đang chống đỡ cho cả gian quỷ dị !
đột ngột mở mắt, cổ tay xoay chuyển. Chiếc d.a.o găm lấy đó trượt từ ống tay áo, đ.â.m mạnh một nhát l.ồ.ng n.g.ự.c .
Trước đó giấu d.a.o trong ủng, thấy an nên chuyển ống tay áo để tiện ứng phó. Không ngờ thực sự tác dụng.
Khánh Dương rên hừ một tiếng, ngừng việc hút linh hồn. Những làn khói hồn phách hút một nửa lập tức rụt nhanh về cơ thể .
Đan d.ư.ợ.c uống đó phát huy tác dụng, linh khí trong hồi phục một phần. tung đá mạnh chuôi d.a.o, khiến lưỡi d.a.o cắm sâu thêm Khánh Dương, đó lao thẳng về phía thiên tỉnh (giếng trời).
lấy một viên Phong Hành Đan nuốt xuống, bước chân thoăn thoắt nhanh tựa ảo ảnh. Khánh Dương gầm lên giận dữ, rút phắt con d.a.o gào lên: "Tiện nhân! Ta đổi ý , sẽ hút linh hồn ngươi dễ dàng như ! Ta sẽ hành hạ ngươi, khiến ngươi sống bằng c.h.ế.t!"
Dứt lời, hóa thành một làn sương đen, đuổi theo với tốc độ cực nhanh.
Thiên tỉnh ở ngay mắt, mà cũng đuổi sát lưng, đưa tay chực chộp lấy . Đột nhiên, một luồng năng lượng đ.á.n.h tới, giáng thẳng lên Khánh Dương.
"Hửm? Kẻ nào?" Khánh Dương giận dữ quát.
Doãn Thịnh Nghiêu chắn lưng , : "Nguyên Quân Dao, em mau chạy , ở đây để lo!"
nhiều, chỉ gật đầu với điểm mũi chân lên gờ ban công, gieo nhảy xuống.
Trong khoảnh khắc rơi xuống, mở rộng thần thức, thấy rõ mồn một bên lòng đất là một trái tim màu đỏ đang đập thình thịch. Hai tay nhanh ch.óng kết ấn, hô lớn: "Thổ Hành Thuật! Khởi!"
Ào ào!
Lớp bùn đất mặt đất tung bay, nhanh ch.óng tách , để lộ món bảo vật bên . Đó quả thật là một trái tim, to bằng cơ thể một trưởng thành. Nó vẫn còn sống, vẫn nhảy nhót ngừng, từ những huyết quản đứt gãy phun từng làn khói đỏ.
【Cái thứ gì ? Nhìn tởm quá mất!】 【Thôi , ông là ma còn quản nó tởm ?】 【Đây tuyệt đối vật tầm thường. dự cảm đây chắc chắn là món bảo vật vô tiền khoáng hậu!】
Trong khi đó, mấy vị tiền bối trong nhóm chat thốt lên kinh ngạc: "Đây... đây chẳng lẽ là Long Chi Tâm (Tim Rồng) trong truyền thuyết!"
Trong đầu cũng hiện lên vài mảnh ký ức: Long Chi Tâm chính là trái tim của thượng cổ Long Thần!
Truyền thuyết kể rằng vị thượng cổ Long Thần là một Ma quân của Ma tộc, hơn nữa còn là một Ma quân vô cùng cường đại, bá chủ một phương. Ngay cả những vị như Quang Minh Ma quân Long Ảnh Ma quân, khi mặt ông cũng cung kính cúi đầu chào một tiếng "Tiền bối".
Vị Ma quân chính là rào cản lớn nhất khi các đại năng thượng cổ đ.á.n.h bại Ma tộc để tìm kiếm tự do. may mắn là ông trời cũng giúp nhân tộc, thượng cổ Long Thần đại hạn, đón nhận thiên kiếp.
Ma tộc cấp bậc Ma quân tuy thọ mệnh cực dài nhưng cũng ngày kết thúc. Một khi thọ nguyên cạn kiệt, trời sẽ giáng lôi kiếp xuống. Nếu đ.á.n.h c.h.ế.t thì thôi, còn nếu c.h.ế.t, sẽ càng mạnh hơn.
Thượng cổ Long Thần trải qua bao nhiêu thiên kiếp nên căn bản chẳng coi gì. ông ngờ rằng, trời thật sự diệt ông , tổng cộng giáng xuống cửu cửu tám mươi mốt đạo lôi kiếp. Đạo mạnh hơn đạo , đến đạo cuối cùng thì gần như là hủy thiên diệt địa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-471-thuong-co-long-than.html.]
Vị Long Thần ngạo nghễ một thời rốt cuộc cũng đ.á.n.h c.h.ế.t, hóa thành một con đại long rơi xuống vùng sơn cước. Các đại năng thượng cổ tin tìm đến, lấy trái tim của ông , chẳng rõ đem cất giấu nơi nào, còn xác ông thì hóa thành một dãy núi dài dằng dặc.
Kể từ thời khắc đó, cuộc chiến giữa nhân loại và Ma tộc mới bắt đầu xuất hiện bước ngoặt. Không ngờ, trái tim của thượng cổ Long Thần ở Huyết Trì địa ngục Địa phủ.
Lúc , vặn đáp xuống mặt trái tim, đưa tay chạm , mà vẫn còn nóng hổi. Chính Dương Chân Quân xúc động : "Nhóc con, đại cơ duyên của con đến , mau, mau ăn nó !"
Cái gì? Ăn nó á??? cảm thấy cả chút nào!
"Không đúng, đúng, kìa, xúc động đến mức năng lộn xộn ." Chính Dương Chân Quân bảo: "Trong trái tim đó một viên châu màu đỏ, con tìm nó ."
rút kiếm Thôn Hồn, mạnh bạo đ.â.m trái tim nhưng cứ như đ.â.m bê tông cốt thép, tài nào đ.â.m thủng.
Giọng Chính Dương Chân Quân vang lên: "Nhóc con, mau tắt livestream , đừng để kẻ khác thấy cảnh tượng bên ."
gật đầu. Chuyện hệ trọng, cẩn thận vẫn hơn. trực tiếp tắt livestream của kênh "Địa". Trong phòng live lập tức vang lên tiếng than vãn như sói tru.
【Streamer, đừng chơi kỳ chứ, cứ đến lúc gay cấn là tắt.】 【Cầu xin cô đó, mở , sẽ tặng đồ cho cô.】 【Mấy ngốc ? Không thấy đó là bảo vật ? Streamer sắp lấy bảo vật , để các thấy ?】 【Xì, chúng đều ở trong Uổng T.ử Thành , còn truyền tin ngoài ?】 【Sao ? Muốn truyền tin thì thiếu gì cách.】 【Lầu , ông dám truyền ? Chống lưng của streamer là Ngũ Quan Vương đó! Sau khối đứa xuống tay ngài thụ hình đấy.】
Lúc , Doãn Thịnh Nghiêu đang giằng co với Khánh Dương. Khánh Dương nhận ý đồ của , mắt lóe lên huyết quang, tăng cường công thế khiến áp lực đè lên Doãn Thịnh Nghiêu tăng vọt.
Chính Dương Chân Quân bên tai : "Nhóc con, bôi m.á.u của con lên kiếm."
lập tức cắt ngón tay, m.á.u tươi tuôn chảy dọc lưỡi kiếm. Thanh kiếm bừng lên huyết quang, lập tức chiêu, một kiếm đ.â.m thủng trái tim mạnh bạo rạch một đường. Xoẹt một tiếng, trái tim của thượng cổ Long Thần cứ thế xẻ đôi.
gần như chui hẳn bên trong tìm kiếm, cuối cùng chạm một thứ cứng cứng, lôi nó . Đó là một viên châu đỏ rực như m.á.u.
Trái tim rung chuyển dữ dội, Khánh Dương nổi trận lôi đình, gầm lên một tiếng tung đòn lực. Doãn Thịnh Nghiêu chắn ngang kiếm n.g.ự.c chống đỡ, tuy chặn nhưng cả vẫn hất văng ngoài.
Khánh Dương điên cuồng lao về phía , Chính Dương Chân Quân giục: "Nhóc con, mau, mau nuốt nó , chậm chút là kịp ."
Khánh Dương, nhếch môi : "Ông đến muộn ."
Dứt lời, nuốt chửng viên châu đỏ bụng.
"Không!" Khánh Dương phát một tiếng gầm kinh thiên động địa, cơ thể rung động dữ dội, mà hóa thành một làn khói đỏ, nổ tung tan biến.
Trái tim chân cũng nhanh ch.óng héo rũ, khô quắt vỡ vụn thành từng mảnh cát sỏi. Lúc , làn sương đỏ bao phủ cả ngọn núi cũng bắt đầu dần dần tan biến.
Còn c.h.ế.t trân tại chỗ, vẻ mặt ngơ ngác. Viên châu đó là bảo vật thật ? Sao nuốt mà chẳng thấy phản ứng gì, bụng đến một tiếng kêu cũng .
Doãn Thịnh Nghiêu nhảy xuống, vẻ kỳ lạ: "Quân Dao?"
ngẩng đầu : "Doãn đại thiếu, lúc nãy đa tạ giúp ..."
Lời dứt, trong bụng như thứ gì đó nổ tung, mắt đột ngột đỏ rực, m.á.u tươi trào từ mũi, miệng và tai.
"Quân Dao?" Doãn Thịnh Nghiêu kinh hãi, chộp lấy cổ tay lo lắng: "Em ..."
Chưa kịp hết câu, từ trong cơ thể bùng phát một luồng sức mạnh khủng khiếp lao thẳng về phía . Anh rùng , chỉ cảm thấy luồng sức mạnh đó quá cường đại, tràn càn quét loạn xạ, suýt chút nữa chấn vỡ cả kinh mạch và đan điền của .