Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 476: Đường Minh Lê, anh rốt cuộc là ai?
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là Minh Lê ? Tại cảm thấy xa lạ đến thế?
Trong mắt Đường Minh Lê lóe lên những tia sáng khủng khiếp, tựa như một con viễn cổ đại thú thể nuốt chửng con bụng ngay lập tức. Mộc Qua cảm nhận nguy hiểm, sợ tới mức dám ham chiến, bỏ chạy.
Đường Minh Lê lạnh lùng thốt lên: "Muốn chạy? Hừ, dễ thế ."
Anh đưa tay , Mộc Qua một luồng sức mạnh khổng lồ kéo giật trở . Áp lực từ Đường Minh Lê đè nặng khiến lão ngã rạp xuống đất, thể cử động nổi.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là cái thứ gì?" Mộc Qua run rẩy khắp . Lão là kẻ cực kỳ yêu quý mạng sống, tu vi cả đời thật chẳng dễ dàng gì, lão c.h.ế.t.
Đường Minh Lê lẳng lặng lão. Không hiểu , khoảnh khắc , dường như thấy một đàn ông mặc long bào đen, đầu đội mũ lưu miện, khí thế hệt như một vị đế vương thời cổ đại.
cảm giác đó chỉ thoáng qua trong tích tắc. Chẳng lẽ là ảo giác của ?
Anh xuống từ cao, giọng đầy khinh miệt: "Ngươi xứng ."
Mộc Qua vốn là kẻ thức thời, rạp đất ngừng dập đầu: "Đường gia chủ, ... sai , nhất thời quỷ ám mới dám đối đầu với ngài. Cầu xin ngài, hãy tha cho , gặp ngài nhất định sẽ né xa ba dặm!"
Vẻ mặt Đường Minh Lê vẫn lãnh đạm, một lời.
Mộc Qua lấy một chiếc túi vải bẩn thỉu, mà là một chiếc túi Càn Khôn, : "Đường gia chủ, nguyện dâng lên bộ tích góp cả đời, chỉ cầu ngài cho một con đường sống. sẵn sàng thề với tâm ma, từ nay về sẽ trở thành nô bộc trung thành nhất trướng ngài, vì ngài mà trâu ngựa, tận tâm tận lực."
Đường Minh Lê khẽ động ngón tay, chiếc túi Càn Khôn bay lên rơi tay . Mộc Qua lộ vẻ vui mừng, nhưng sâu trong đáy mắt lão lóe lên một tia kim quang tàn nhẫn.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc túi Càn Khôn đó mà nổ tung!
kinh hãi đến mức thốt nên lời, trái tim thắt c.h.ặ.t . Dù là thắng cuộc nhưng khi tận mắt thấy ám toán, vẫn khỏi đau lòng.
Mộc Qua lớn đắc ý: "Ngây thơ, đúng là quá ngây thơ! Đường Minh Lê, ngươi thật sự tưởng sẽ cầu xin ngươi tha mạng? Làm thuộc hạ cho ngươi, trung thành với ngươi ? là mơ giữa ban ngày! Ta..."
Lời phía của lão bỗng nghẹn nơi cổ họng, tài nào thốt nữa.
Khói mù tản , Đường Minh Lê vẫn nguyên tại chỗ, lạnh lùng xuống lão. Ánh mắt băng giá đến cực điểm.
"Ngươi... ngươi mà hề thương chút nào?" Mộc Qua run bần bật, "Ngươi... cái đồ quái vật ! Yêu nghiệt!"
Đường Minh Lê lạnh một tiếng: "Thế mà kẻ dám gọi Trẫm là yêu nghiệt? Thật thú vị."
Lúc Mộc Qua mới sực tỉnh. Lão dập đầu nữa, vô cùng thành tâm, trán đập xuống nền đất kêu "bộp bộp" liên hồi.
"Đường gia chủ, phục , tâm phục khẩu phục. nguyện thuộc hạ cho ngài, trung thành với ngài, bộ thế lực tay đều xin dâng tặng ngài..."
Đường Minh Lê nhạt giọng ngắt lời: "Ai thèm thứ như ngươi thuộc hạ?"
Mộc Qua nghẹn lời, sắc mặt trắng bệch: "Đường gia chủ, là cháu trai của Mộc Độc lão nhân ở tỉnh Vân. Ngài mà g.i.ế.c , thúc phụ sẽ tới tìm ngài báo thù! Nếu ngài tha cho , chỉ thế lực của mà còn thể kết giao với Mộc Độc lão nhân, chẳng là vẹn cả đôi đường ?"
Mộc Độc lão nhân là ai?
Khóe miệng Đường Minh Lê nhếch lên một nụ khinh bỉ: "Chỉ là một Thần cấp hèn mọn mà thôi, Trẫm còn chẳng để mắt. Lão mà dám đến tìm gây phiền phức thì kết cục cũng sẽ y hệt ngươi."
Nói đoạn, đưa tay , trung như bóp nghẹt. Mộc Qua phát một tiếng hét t.h.ả.m thiết, nhục mà "pách" một tiếng, trong nháy mắt thiêu rụi thành tro bụi, chỉ để một cái thủ cấp lăn lóc chân , gương mặt vẫn còn vẹn nguyên vẻ kinh hoàng và tin nổi.
Con hắc long quấn quanh chui tọt trong cơ thể. Anh nhặt thủ cấp lên, rời .
...
Đoạn băng kết thúc tại đó. cảm thấy lạnh toát.
Đường Minh Lê, sức mạnh khủng khiếp đến thế? Sức mạnh đó từ mà ? Tại tự xưng là "Trẫm"?
Đột nhiên thấy như còn nhận nữa.
Chẳng lẽ Long Ảnh vẫn còn trốn trong cơ thể ? vẫn đuổi ?
Không thể nào, nhớ rõ lúc đó quả thực đuổi Long Ảnh ngoài, đó còn kiểm tra kỹ, hề thấy tàn hồn của sót .
Chẳng lẽ... trong cơ thể Đường Minh Lê còn trú ngụ một linh hồn khác?
Không, thể nào.
Đoạt xá?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-476-duong-minh-le-anh-rot-cuoc-la-ai.html.]
Tay khẽ run rẩy. Bình tĩnh nào, Quân Dao, mày nhất định bình tĩnh.
Mọi chuyện lẽ tệ như tưởng tượng.
lúc , điện thoại reo lên. màn hình, hóa là Đường Minh Lê gọi tới. do dự một lát mới nhấn nút .
"Quân Dao?" Giọng ôn nhu của Đường Minh Lê truyền đến, "Em đang ở thế? Anh về nhà mà thấy em."
"Em đang dạo phố." khựng một chút, : "Anh tới đây ?"
"Được chứ, em ở , qua tìm em ngay."
chần chừ một lát báo cho một địa danh, cách khách sạn nơi Thượng Quan gia tổ chức tiệc xa. Sau khi cúp máy, uống một viên Phong Hành Đan, nhanh ch.óng chạy .
Mười mấy phút , bên đài phun nước ở quảng trường phố bộ, lặng lẽ ngắm cảnh đêm xa xăm. Đột nhiên một bàn tay đưa tới, cầm theo một cây kem.
Vị dâu tây, hương vị thích nhất.
"Sao thế, vui ?" Anh xuống cạnh , tay cầm một cây kem vị chocolate, ung dung thong thả ăn.
"Không gì vui, chỉ là chút cảm thán thôi." thở dài, : "Cuộc sống hiện tại cứ như là một giấc mơ ."
Anh nắm lấy cổ tay : "Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, thôi, chúng ăn đêm."
Anh chẳng chẳng rằng kéo con ngõ nhỏ bán đồ ăn vặt phía phố bộ. Ngồi một tiệm hải sản, gọi một phần lớn tôm luộc, một chậu tôm hùm đất cay, một đĩa lươn xào và một con cá bống mú hấp, bắt đầu đ.á.n.h chén linh đình.
Anh bóc từng con tôm luộc, tỉ mỉ rút chỉ lưng đặt thịt tôm bát cho .
Anh bóc tôm cực nhanh, thoắt cái đầy một bát lớn. gắp một miếng thịt tôm chấm nước tương hải sản nhét miệng . Anh ăn sạch : "Nếu em dùng miệng mớm cho thì sẽ còn ngon hơn nữa đấy."
Mặt đỏ lựng lên: "Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám mấy lời bậy bạ thế , đáng đ.á.n.h."
"Được, em đ.á.n.h ." Anh chìa mặt gần. nhịn mà bật . Thượng Quan Tuẫn chìa mặt cho đ.á.n.h thì chỉ thấy buồn nôn, còn ghé gần thì chỉ .
nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt : "Ừm, da dẻ mịn màng, sờ cũng thích đấy."
Anh nháy mắt với : "Chỗ khác sờ cũng thích lắm, tối về nhà em thử ?"
cạn lời. vuốt cằm : "Được thôi, dùng d.a.o thử nhé."
Anh khổ: "Xin em đấy, đó là hạnh phúc cả đời của em mà."
Nói , nhét một con tôm hùm đất bóc vỏ miệng .
Đêm nay, nhờ sự ôn nhu của mà trở nên ngọt ngào yên ả, nhưng lòng vẫn cứ rối như tơ vò.
Nếu thực sự đoạt xá, thì là từ lúc nào? Trước khi quen khi quen ? Tại nhận chút nào chứ?
lúc , dường như phát hiện điều gì đó, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
"Minh Lê..." định mở miệng, : "Đừng quan tâm bọn họ, chúng tiếp tục ăn ."
Một ông lão tới, xuống bên cạnh chúng , hì hì : "Hai vị thật là nhã hứng, ngoài ăn đêm cơ đấy? Không lão già vinh hạnh tham gia cùng ?"
ông lão một cái, : "Ủy viên trưởng Tàm, chúng đều ngoài, hà tất khách khí như thế? Mời ông."
"Có hải sản mà rượu thì ." Ủy viên trưởng Tàm lấy một bình rượu, : "Đây là rượu do Tàm gia chúng ủ từ hơn hai mươi năm , hương vị khá , hai vị thử ?"
"Vậy thì chúng cháu xin cung kính bằng tuân mệnh." Đường Minh Lê đáp.
Ủy viên trưởng Tàm bảo phục vụ mang ly tới, rót ba ly rượu. nhấp một ngụm, vị rượu êm dịu nồng nàn, đúng là rượu ngon, chỉ tiếc là linh khí.
"Ủy viên trưởng Tàm, ông mang theo nhiều tới đây như , chắc chỉ để uống rượu với chúng cháu chứ?" Sau khi ba ly rượu cạn sạch, Đường Minh Lê nhàn nhạt mỉm hỏi.
Xung quanh tiệm ăn vỉa hè nhỏ bé hiện đang mười dị nhân cấp sáu, và một cường giả dị năng cấp bảy đỉnh phong.
Ủy viên trưởng Tàm đặt ly rượu xuống, thẳng , : "Đường gia chủ, cũng vòng vo với nữa. , rốt cuộc là Đường Minh Lê, là Thần Tử?"