Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 479: Ta rất mong chờ trận chiến này
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dáng vẻ tương tương ái của hai chúng rơi mắt Đường lão gia t.ử thì vô cùng gai mắt. Ông từ đầu đến cuối luôn cho rằng chính là kẻ cướp mất đứa cháu trai, mê hoặc khiến chống đối và lời ông. Định kiến e là khó xoay chuyển.
Ông giận dữ quát: "Nữ sắc hại nước! Nữ sắc hại nước! Người xưa quả sai! Minh Lê, thấy con quỷ ám , đến cả mạng sống cũng đem đặt cược cùng con bé!"
Đường Minh Lê bình thản đáp: "Ông nội, ông yên tâm. Cho dù Quân Dao nghiên cứu t.h.u.ố.c giải, con vẫn thể đ.á.n.h bại Tachibana Shigeaki."
Đường lão gia t.ử càng thêm tin, chỉ tay : "Minh Lê, con còn trẻ đắc chí, chút cuồng vọng thì hiểu , nhưng việc liên quan đến vận mệnh của cả Hoa Hạ đấy."
Đường Minh Lê vẫn mỉm : "Việc dám phiền đến ông nội nữa, ông cứ ở hậu viện an hưởng tuổi già là ."
Đường lão gia t.ử tức đến mức suýt ngất, vung tay áo đầy phẫn nộ: "Ta thèm quản nữa!"
Nói đoạn, ông hậm hực bỏ . Đường Minh Lê chỉ nhạt, hề để tâm.
Trong hai ngày tiếp theo, liên tục các bác sĩ tìm đến cửa, phá giải độc d.ư.ợ.c của Tachibana Shigeaki. Loại độc mà ngay cả cụ Trình cũng giải nổi, nếu họ giải thì chẳng là cơ hội để vang danh thiên hạ ?
Ngay cả Dược Vương Cốc cũng cử đến, đều là những y sư danh tiếng trong cốc, nhưng đáng tiếc tất cả đều nếm mùi thất bại.
Sự việc nhanh ch.óng lan rộng khắp Hoa Hạ. Trên Dị Nhân Net, ngày càng nhiều mấy lạc quan về Đường Minh Lê. Thậm chí còn đề xuất là đổi khác quyết chiến với Tachibana Shigeaki cho xong.
Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là lời suông. Nếu thực sự , Đường Minh Lê sẽ mang danh kẻ đào ngũ, danh tiếng hủy hoại, mà Hoa Hạ cũng sẽ mất mặt bạn bè quốc tế, thể ngẩng đầu lên .
Cả giới dị nhân Hoa Hạ bao trùm trong một bầu khí áp lực nặng nề.
...
Đêm cuộc quyết chiến, tại Đại sứ quán Nhật Bản ở thủ đô.
Một đàn ông trung niên mặc kimono đang xếp bằng chiếu tatami, hai bên là hai t.ử một nam một nữ cũng mặc kimono, gương mặt cung kính. Người nam trẻ tuổi khôi ngô, nữ quyến rũ động lòng .
Người đàn ông trung niên mập, mặt đặt ngang một thanh kiếm samurai, đôi mắt nhắm nghiền, môi một chòm râu nhỏ. Đây chính là Đại tông sư của Nhật Bản: Tachibana Shigeaki.
Trông lão như chỉ mới ngoài bốn mươi, nhưng thực tế hơn một trăm hai mươi tuổi, cho là khả năng thăng lên Thần cấp nhất trong các Đại tông sư Nhật Bản.
"Sư phụ, đúng như dự liệu." Nữ t.ử lên tiếng. "Ở Hoa Hạ ai giải độc của , hiện tại sĩ khí của cả Hoa Hạ đều thấp."
Nam t.ử : "Sư phụ thật là thần cơ diệu toán. Trước tiên dùng độc tố đ.á.n.h thương gác cổng Đường gia, cho họ ba ngày để tìm danh y giải độc. Khi Hoa Hạ một ai giải nổi, dân Hoa Hạ sẽ mất hết niềm tin Đường Minh Lê. Chắc hẳn lúc đang đống lửa, lo lắng cho trận tỉ thí ngày mai."
Nữ t.ử khẩy: "Hắn càng sợ hãi thì khi tỉ thí càng dễ phạm sai lầm, cơ hội thắng cũng giảm một phần. Sư phụ thật lợi hại, trận đấu bắt đầu mà đ.á.n.h bại đối phương về mặt tâm lý ."
Tachibana Shigeaki lộ một nụ nhạt, : "Trong Binh pháp Tôn T.ử của Hoa Hạ câu: Đánh lòng là thượng sách, đ.á.n.h thành trì là hạ sách. Quyết chiến cũng . Khi tu vi hai bên ngang ngửa, về mặt vũ lực khó phân thắng bại, thì cần công tâm. Kẻ nào thua về mặt tâm lý, kẻ đó thực sự thua."
Gã nam t.ử trẻ tuổi hừ một tiếng: "Tên Đường Minh Lê đó chẳng qua chỉ là Đại tông sư sơ kỳ, mà sư phụ là Đại tông sư hậu kỳ, kém sư phụ tận hai tiểu giai, vốn dĩ là đối thủ của . Sư phụ, g.i.ế.c gà dùng d.a.o mổ trâu?"
Nữ t.ử cướp lời: "Anh thì cái gì? Thứ sư phụ nhắm tới chỉ là tâm lý của Đường Minh Lê, mà là trái tim của tất cả dị nhân Hoa Hạ."
Tachibana Shigeaki khẽ gật đầu: "Người hiểu , chỉ Tiểu Anh."
Tiểu Anh chút đắc ý, khẽ cúi : "Đa tạ sư phụ khen ngợi."
Tachibana Shigeaki dặn dò: "Các con hãy nhớ kỹ, sư t.ử vồ thỏ cũng dùng hết sức . Tên Đường Minh Lê dù tu vi kém , nhưng phép coi thường . Mỗi trận chiến đều dốc lực, đó cũng là lý do vi sư thể sống sót bình an và bách chiến bách thắng đến ngày hôm nay."
Nói đoạn, lão cầm lấy thanh kiếm samurai mặt, mạnh mẽ rút . Một tiếng "xoẹt" vang lên, lưỡi kiếm dài khỏi bao phát một tiếng rền như rồng ngâm.
Lão mở mắt, để lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu đồng t.ử của , u ám : "Thanh Trảm Nguyệt của lâu lắm uống m.á.u Hoa Hạ, nó cũng nôn nóng lắm ."
Lão đột ngột cắm mạnh thanh kiếm xuống mặt đất mặt, gằn giọng: "Ta mong chờ trận chiến ngày mai."
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-479-ta-rat-mong-cho-tran-chien-nay.html.]
Đêm đó nhanh ch.óng trôi qua. Sáng sớm hôm , Vạn Lý Trường Thành đoạn Bát Đạt Lĩnh đông nghịt .
Vốn dĩ đây là một địa điểm tham quan nổi tiếng, nhưng từ hôm qua nơi phong tỏa, trong vòng trăm dặm cho phép bất kỳ du khách nào . các dị nhân thì khác. Hôm nay đến đây chỉ dị nhân Hoa Hạ, mà còn dị nhân từ Nhật Bản, các nước Đông Nam Á và cả Âu Mỹ.
Trận chiến trở thành một sự kiện lớn thu hút sự chú ý của cầu.
Lúc , Ủy viên trưởng Tàm đang một gò đất cao xa. Bộ phận Đặc biệt dựng một lều trại quân sự màu xanh lá ở đây, từ vị trí thể thấy rõ màng cảnh tượng Bát Đạt Lĩnh.
Ủy viên trưởng Tàm khẽ thở dài, hỏi: "Tổng chỉ huy, trận chiến hôm nay ngài đặt niềm tin ai hơn?"
Ngồi cạnh ông là một đàn ông vóc dáng vô cùng cao lớn. Ông đang cầm chén , thong thả nhấp từng ngụm, dường như chẳng hề lo lắng cho sự việc hôm nay.
Vị chính là lãnh đạo tối cao thực sự của Bộ phận Đặc biệt: Tổng chỉ huy.
Về vị Tổng chỉ huy nhiều lời đồn đại. Ông vốn bao giờ quản chuyện vụn vặt, quanh năm ẩn cư, trừ khi chuyện vô cùng hệ trọng xảy nếu ông sẽ xuất hiện. Ngay cả các thành viên trong Bộ phận Đặc biệt cũng ít thấy chân dung thực sự của ông .
Vì thế, ai rốt cuộc tu vi của ông đạt đến mức nào. Năm xưa khi ông trở thành Tổng chỉ huy và bắt đầu ẩn cư là ở cấp bậc Cấp bảy, vì thế trong lòng nhiều , ông vẫn là một dị nhân Cấp bảy.
Lúc , trong cơ thể ông hề rò rỉ một chút năng lượng nào. Nếu danh tính, sẽ tưởng ông chỉ là một phàm nhân bình thường nhất. Thế nhưng khí độ ông vô cùng kinh , khiến kẻ khác là bất giác cúi đầu, nảy sinh lòng kính trọng.
Ủy viên trưởng Tàm ông , chờ đợi câu trả lời. Hồi lâu , ông mới : "Cả hai đều gặp, thật khó phân định. Đợi họ đến , sẽ quan sát kỹ xem ."
Ủy viên trưởng Tàm đích rót cho ông một chén , đôi mắt đượm vẻ ưu tư: "Tổng chỉ huy, nếu hôm nay Đường Minh Lê bại trận..."
"Đợi bại hãy ." Tổng chỉ huy ngắt lời. "Lão Tàm , ông càng già càng thích lo bò trắng răng đấy, đừng mấy lời xui xẻo."
Ủy viên trưởng Tàm khổ. Thực lòng ông mấy tin tưởng Đường Minh Lê. Ông vẫn rằng, Đường Minh Lê vốn tiền lệ trảm sát cường giả Đại tông sư hậu kỳ từ .
lúc , Bát Đạt Lĩnh rộ lên một trận xôn xao.
"Nhìn kìa, đến !" Ai đó trong đám đông hét lớn.
Lời dứt, chỉ thấy một đạo hào quang rạch ngang bầu trời, cuối cùng đáp xuống một tòa thành lâu Trường Thành.
"Là Đại tông sư Nhật Bản - Tachibana Shigeaki!" Có hô to.
Tachibana Shigeaki hôm nay mặc một bộ võ phục, tay cầm thanh Trảm Nguyệt đao, thành lâu sừng sững như một ngọn núi. Gió thổi tung vạt áo, lão chắp tay lưng, xa. Bát Đạt Lĩnh từng mệnh danh là "Ngọc Quan Thiên Tiệm", lên núi non trùng điệp, địa thế hiểm trở, cứ như thể cả thiên hạ đều đang trong tầm mắt.
Lão thầm nghĩ: Non sông gấm vóc , nếu trong tay Nhật Bản chúng thì mấy?
"Hóa đó chính là Tachibana Shigeaki lừng danh." Có bàn tán.
"Nhìn cách lão xuất hiện, thực lực quả nhiên siêu quần." Có khẽ thở dài: "Không vị Đường gia chủ liệu tu vi xuất chúng như ."
"Haizz, Đường gia chủ mới chỉ hăm sáu hăm bảy tuổi, vẫn còn là một tiểu t.ử miệng còn hôi sữa, mà đối quyết với cường giả hơn trăm tuổi ..." Một vài lắc đầu ngao ngán.
"Lão Tachibana hơn trăm tuổi mà còn khiêu chiến một thanh niên ngoài hai mươi, sợ cho thối mũi ?"
"Tuy tuổi tác chênh lệch lớn nhưng Đường gia chủ cũng là một Đại tông sư đường đường chính chính. Đại tông sư khiêu chiến Đại tông sư vốn là chuyện thường tình."
" vẫn thấy công bằng. Sống hơn một trăm năm, kinh nghiệm chiến đấu chắc chắn khác hẳn. Quyết chiến cốt ở phản xạ tức thời, nếu phản xạ bằng thì cơ hội thắng mong manh lắm."