Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 482: Minh Lê, cẩn thận!
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:30
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả chỉ còn gửi gắm hy vọng việc Đường Minh Lê thể tiếp nhát đao .
" mà... liệu Đường gia chủ đỡ nổi ?" Có khẽ thốt lên một câu. Một bầu khí đè nén bắt đầu lan tỏa trong đám đông. Một kiếm mạnh mẽ đến mức , dường như thể hủy thiên diệt địa.
Không ai dám câu đó, nhưng tận sâu trong lòng, họ đều tin Đường Minh Lê thể chống đỡ . Trận chiến , e là sẽ kết thúc nhát đao định mệnh .
Thế nhưng Đường Minh Lê vẫn yên tại chỗ, bất động thanh tiễn. Một tên dị nhân Nhật Bản lên the thé: "Thằng mặt trắng đao thế của Đại tông sư Tachibana dọa cho ngu luôn !"
Lời còn dứt, chỉ thấy Đường Minh Lê dang rộng hai tay. Từ trong cơ thể , một con Hắc Long đột ngột lao v.út ngoài.
Con hắc long đó đôi mắt tỏa kim quang rực rỡ, phát một tiếng rồng ngâm vang vọng giữa tầng . Trong phút chốc, đất trời biến sắc, sơn hà rung chuyển, gạch đá Trường Thành rơi xuống lả tả.
"Nhìn kìa! Là Rồng!" Các dị nhân Hoa Hạ đồng loạt phấn khích. Người Hoa Hạ tự nhận là con cháu rồng tiên, rồng cũng là biểu tượng tinh thần tối cao. Lúc thấy phi long tại thiên, ai nấy đều lộ vẻ xúc động mãnh liệt.
Đường Minh Lê giơ tay, chỉ thẳng về phía đao mang đang lao tới với khí thế bạt quần. Hắc long gầm lên một tiếng nữa, lao v.út theo hướng ngón tay chỉ.
Ầm! Ầm! Ầm!
Bầu trời ánh sáng từ những vụ nổ khổng lồ soi sáng rực rỡ, chấn động đến mức núi Bát Đạt Lĩnh rung chuyển dữ dội. Những bên đều ôm đầu rạp xuống đất, kẻ sợ hãi đầu bỏ chạy vì lo sơn hà sụp đổ chôn vùi tất cả.
Bát Đạt Lĩnh sập, Trường Thành cũng tan tành.
Chẳng mấy chốc, lớp khói bụi bao phủ đỉnh đầu tan . Giữa làn sương mù mờ ảo, Đường Minh Lê vẫn sừng sững như một ngọn núi cao ch.ót vót. Trong khi đó, Tachibana Shigeaki ở phía đối diện đang dùng thanh trường đao chống xuống đất, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng còn vương một vệt m.á.u tươi.
Quanh Đường Minh Lê, con hắc long vẫn lượn lờ bao quanh. Anh nhàn nhạt : "Ông thua ."
Đám đông bên xôn xao, các dị nhân Nhật Bản đều lộ vẻ thể tin nổi. Đại tông sư Tachibana Shigeaki vĩ đại của họ, cường giả mệnh danh là "Đao Thần", cứ thế mà thua ? Lại còn bại tay một hậu bối mới ngoài hai mươi tuổi?
Chuyện là thể nào! Không ai chấp nhận sự thật , tất cả đều trừng mắt Tachibana Shigeaki, chờ đợi lão đại phát thần uy, dạy cho tên thanh niên cuồng vọng cực độ một bài học nhớ đời.
Thế nhưng, Tachibana Shigeaki bỗng ngẩng đầu lên bầu trời, phát một tiếng kêu bi t.h.ả.m: "Chẳng lẽ trời thật sự diệt ?"
Người bên một nữa chấn động. Tachibana Shigeaki chỉ tay lên trời, gào thét phẫn nộ: "Ông trời thật bất công!"
Lão đắm trong võ đạo hơn một trăm mười năm, ròng rã mấy chục năm trời tĩnh lặng trong rừng trúc chỉ để nghiên cứu võ đạo, lĩnh ngộ thiền cơ. Suốt hơn một trăm năm qua một ngày trễ nải, thành tựu ngày hôm nay đều là do lão nỗ lực mà , đ.á.n.h đổi bằng bao m.á.u và nước mắt.
Vậy mà hôm nay, một trai trẻ mới học võ hơn hai mươi năm, tu vi ở lão. Thậm chí cả kiến giải và lĩnh ngộ về võ học cũng vượt xa lão. Điều bảo lão cam tâm cho ?
Chẳng lẽ đời thực sự kẻ sinh tuốt ?
Lão chỉ tay mặt Đường Minh Lê, gặng hỏi: "Ngươi... ngươi là lão quái vật ở đến, đoạt xá xác của trai ?"
Đường Minh Lê thản nhiên mỉm : " kẻ đoạt xá. Tachibana Shigeaki, kính trọng ông là một cao thủ võ đạo, mà ông khi thất bại chịu tìm nguyên nhân từ chính , ngược còn vu cho là kẻ đoạt xá."
Nói đến đây, giọng điệu tự nhiên mang theo vài phần mỉa mai: "Thừa nhận , Tachibana Shigeaki, ông thua một hậu bối hai mươi sáu tuổi rưỡi như . Ông học võ hơn trăm năm nhưng chẳng bằng một đêm tham ngộ của ."
Câu như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng tim Tachibana Shigeaki. Lão gầm lên một tiếng giận dữ, phun một ngụm m.á.u lớn.
"Sư phụ!" Hai t.ử đợi bên cạnh định lao lên, nhưng lão vung tay hét lớn: "Không qua đây!" Hai khựng , đôi mắt đỏ hoe.
...
Lúc , vị Tổng chỉ huy của Bộ phận Đặc biệt đang đối diện chợt : "Tốt, lắm! Đường gia chủ quả hổ là rường cột của Hoa Hạ. Tachibana Shigeaki dùng độc d.ư.ợ.c để đả kích sĩ khí dị nhân Hoa Hạ, đó là công tâm; mà Đường gia chủ lúc cũng dùng kế công tâm khiến lão nhục nhã tới mức thổ huyết."
Ông ngẩng đầu , : "Vừa nãy lẽ lão Tachibana chắc thua hẳn, nhưng lúc , lão thực sự bại ."
nhấp một ngụm , bình thản : "Không, lão thua ngay từ đầu ."
Tổng chỉ huy nhướn mày hỏi: "Vì cô thấy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-482-minh-le-can-than.html.]
đáp: "Chúng tu đạo luyện võ thì nên dùng thực lực để phân cao thấp, chứ nên dùng tuổi tác để luận tôn ti. Lão ngay từ đầu cho rằng tuổi lớn hơn Đường Minh Lê, tu vi cao hơn Đường Minh Lê thì đương nhiên thắng trở về, thể chấp nhận thất bại. Mang tâm thế như để chiến đấu thì thể thắng ?"
Tổng chỉ huy vỗ tay lớn: "Nói lắm! Cô bé, tuổi còn nhỏ mà thể thấu hiểu nhân tâm như , thật lợi hại."
mỉm cúi đầu: "Tổng chỉ huy quá khen ."
...
Bên ngoài, đỉnh Bát Đạt Lĩnh, Tachibana Shigeaki Đường Minh Lê trừng trừng với vẻ hung ác: "Thằng nhãi cuồng vọng, ngươi hại c.h.ế.t Thần T.ử vĩ đại của chúng , hôm nay dù thua cũng tuyệt đối để ngươi sống sót rời khỏi đây!"
Dứt lời, lão tung nhảy lên lao về phía Đường Minh Lê. Ngay tại đan điền của lão rực lên một ánh kim quang, cơ thể lão phồng to lên như một quả bóng thổi căng.
Người bên thất kinh hồn vía, hét lớn: "Lão định tự bạo! Chạy mau!"
Các dị nhân chân núi tháo chạy tán loạn, ngay cả đám dị nhân Nhật Bản cũng chạy nhanh như chớp. Một Đại tông sư tự bạo, sức mạnh tỏa vô cùng khủng khiếp, uy lực kém gì một quả tên lửa. Có điều khi tự bạo, ngay cả linh hồn cũng sẽ tan biến theo, hiếm chọn cách cực đoan để cùng c.h.ế.t với đối thủ.
Ủy viên trưởng Tàm kinh hãi: "Hỏng ! Phải ngăn lão , nếu Bát Đạt Lĩnh sẽ san phẳng mất!"
cũng ngờ Tachibana Shigeaki kiêu ngạo đến mức chọn cách tự bạo cực đoan như . Không kìm lo lắng cho Đường Minh Lê, lập tức lao khỏi lều trại.
Trong khi đó, Đường Minh Lê vẫn sừng sững, dường như chuyện mắt chẳng liên quan gì đến . lo lắng hét lớn một tiếng: "Minh Lê, cẩn thận!"
Đường Minh Lê thấy liền ngẩng đầu một cái, để lộ một nụ nhạt, : "Chờ lát nữa cùng ăn bánh lưỡi bò ở Đạo Hương Thôn nhé."
Vừa dứt lời, đột ngột cử động. Cơ thể chậm rãi bay lên trung, từ trong bùng phát một luồng sức mạnh mạnh mẽ, tỏa một làn sương đen đậm đặc. Làn sương đó nhanh ch.óng tụ , cuồn cuộn như một đám mây đen dày đặc.
Anh lao về phía Tachibana Shigeaki, dùng đám mây đen đó bao trùm lấy cả hai . Từ trong làn sương đen phát một tiếng nổ kinh thiên động địa. Ngay cả cũng nhịn mà bịt tai , thụp xuống đất vì đầu óc choáng váng dữ dội.
Thật khủng khiếp!
Sau tiếng nổ, loạng choạng dậy, thấy tro bụi đen bay đầy trời như trải qua một trận hỏa hoạn lớn. ngẩng đầu xa, bầu trời trống rỗng, núi non sụp đổ, Trường Thành vẫn nguyên vẹn, nhưng Tachibana Shigeaki biến mất, Đường Minh Lê cũng chẳng thấy .
Lòng kinh hãi tột độ, hoảng loạn gọi to: "Minh Lê!"
Không tiếng trả lời. Tâm trí rối bời, lập tức triệu hồi thanh phi kiếm nhỏ. Phi kiếm xoay một vòng hóa lớn bằng thanh kiếm bình thường. nhảy lên, ngự kiếm phi hành đến phong hỏa đài, lớn tiếng gọi: "Minh Lê! Anh ở ?"
Chẳng lẽ vì cứu những bên mà chọn cách cùng c.h.ế.t với Tachibana Shigeaki ? Lồng n.g.ự.c lạnh toát, mắt cay xè, dường như thứ gì đó ấm nóng chực trào .
"Quân Dao." Một giọng nam trầm thấp vang lên từ phía .
đột ngột đầu . Khi thấy gương mặt tuấn mỹ quen thuộc , l.ồ.ng n.g.ự.c như nổ tung vì vui sướng.
"Minh Lê!" lập tức lao đến ôm chầm lấy cổ , "Anh , thật quá."
Anh dịu dàng, đưa tay lau nước mắt bên khóe mắt : "Ngoan, đừng nữa. Xem kìa, lem hết lớp trang điểm ."
"Ai bảo em chứ? Chỉ là gió to quá thôi." quệt mặt : "Vả hôm nay em cũng trang điểm."
Anh rạng rỡ: "Anh hứa đưa em ăn bánh lưỡi bò mà, c.h.ế.t chứ? Đi thôi, chúng đến Đạo Hương Thôn."
gật đầu. Anh mà bế bổng lên theo kiểu công chúa mặt bao nhiêu tung bay v.út .