Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 484: Ân tình khó trả
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
hỏi: "Chẳng lẽ Thập Điện Diêm La còn vị thần linh nào quản lý ?"
"Dĩ nhiên là . Trên Thập Điện Diêm La là Đông Nhạc Đại Đế. Năm đó khi Ngài còn tại vị, đám đương nhiên dám càn. Đông Nhạc Đại Đế từ lâu còn quản sự nữa, bên liền bắt đầu loạn lạc."
giận dữ: "Đã thuộc quyền quản lý của Ngài, tại Ngài bỏ mặc?"
Đường Minh Lê nhún vai: "Chuyện ?" Anh ôm lấy , khẽ khuyên nhủ: "Quân Dao, đứa bé đó với em cũng chẳng sơ, nhất đừng quản. Thực lực của em hiện giờ còn quá thấp, chọc nổi Thập Điện Diêm La ."
đúng, nhưng lòng vẫn yên. lấy điện thoại để lời nhắn cho em trai, kể về việc . Không lâu hồi âm, bảo rằng chuyện "nước sâu", dặn nghìn vạn nhúng tay .
Lông mày càng cau c.h.ặ.t hơn. là kẻ thích lo chuyện bao đồng, nhưng lương tâm rốt cuộc vẫn thấy bất an.
và Đường Minh Lê cùng trở về Đường gia. Trước cửa nhà giờ đây đông nghịt , ít kẻ đến gửi mời hẹn gặp. Đa phần đều do Đường Khởi tiếp đón và khéo léo từ chối. Cũng nhiều đến tìm , kẻ thì qua để nịnh bợ Đường gia, kẻ thì trúng độc cầu chữa trị. Lý Mộc T.ử giúp phân loại rõ ràng đưa xem qua. Thấy phiền phức, bảo cô từ chối hết thảy.
lúc , Đường Khởi báo rằng Ủy viên trưởng Tàm đến. Mặt mũi kẻ khác thể nể, nhưng vị thì thể. Chúng tiền sảnh, vặn một cái bóng nhỏ lao tới ôm chầm lấy : "Chị Nguyên, em nhớ chị quá!"
Là tiểu ma vương Đậu Lân.
định đưa tay xoa đầu bé, nhưng bỗng khựng khi thấy trán cũng quấn một sợi xích đen kịt. Sắc mặt lập tức đổi.
Đường Minh Lê tóm lấy cổ áo của Đậu Lân, xách bé qua một bên nháy mắt hiệu với : "Bình tĩnh một chút."
hít một thật sâu, im lặng .
Đậu Lân vùng vẫy: "Cái đồ xa , thả em ! Anh cướp mất chị Nguyên của em còn cho em thiết với chị !"
Ủy viên trưởng Tàm vội bước tới bế Đậu Lân , : "Thằng ranh càng ngày càng vô phép tắc, sẽ dạy dỗ nó hẳn hoi."
nặn nhẹ gò má Đậu Lân, : "Tiểu Lân, để ông ngoại và Đường chuyện, chị món gì đó ngon cho em ăn nhé."
Mắt Đậu Lân sáng rực: "Dạ! Em ăn bánh crepe xoài ngàn lớp."
gật đầu: "Được, cho em mười cái luôn."
Ủy viên trưởng Tàm hét với theo: "Đừng cho nó ăn nhiều quá, đau bụng đấy!"
Đậu Lân hừ một tiếng: "Ông ngoại cứ coi con là con nít, con là dị năng giả Cấp một đỉnh phong đấy." Cậu bé đắc ý hất cằm: "Chị ơi, em thăng cấp đó, lợi hại ?"
gật đầu, dành cho bé một nụ dịu dàng: "Đương nhiên , Đậu tiểu của chị là lợi hại nhất."
...
Chưa đầy nửa tiếng, bưng đĩa bánh crepe xoài đặt mặt bé. Đậu Lân mắt sáng như , cầm nĩa xẻ một miếng cho miệng. lặng lẽ quan sát bé, hồi lâu mới mở lời: "Chính em cũng đúng ?"
Cậu bé ngơ ngác : "Chị gì cơ ạ?"
"Vừa nãy khi chị định xoa đầu, em vô thức né tránh." tiếp: "Thực em rõ, đầu dấu ấn do Quỷ sai để ."
Ánh mắt Đậu Lân thoáng d.a.o động. Cậu bé cầm nĩa ăn sạch sành sanh đĩa bánh. lặng lẽ , Đậu Lân tuy mới mười tuổi nhưng thông minh tuyệt đỉnh, thể nhận như một đứa trẻ bình thường . Ăn xong, bé ngẩng đầu sâu mắt : "Chị, chị cứu em, đúng ?"
nhíu mày: "Tại em nghĩ chị cứu em?"
Đậu Lân : "Chị giải độc của Tachibana Shigeaki, mà trong đó một vị t.h.u.ố.c là Thần Cơ Thảo đến từ Địa phủ. Chị giải độc thì chắc chắn thông thuộc d.ư.ợ.c tính của nó, nên em đoán chị từng xuống Địa phủ ."
Cậu bé khựng một chút: "Em dùng quyền hạn của ông ngoại tra vài việc. Chị từng tham gia buổi đấu giá của tổ chức Không Hải, chị đấu giá một cái xương đầu Thông U Thú."
hít một lạnh. Trong đầu nảy một ý nghĩ quái đản: Thằng bé mới mười tuổi thật ? Hay là nó cũng lão quái vật nào đó đoạt xá ?
Đậu Lân chằm chằm, đôi mắt to tròn đỏ hoe, ngập nước mắt: "Chị Nguyên?" Cậu bé nắm lấy tay , đầy vẻ mong chờ: "Chị sẽ cứu em mà, đúng ?"
lúc , Đường Minh Lê đẩy cửa bước , lạnh lùng thốt: "Cô cứu em ."
Ủy viên trưởng Tàm gương mặt đầy mỏi mệt bước dắt tay bé: "Tiểu Lân, chúng về thôi."
Đậu Lân ngoái đầu , dùng ánh mắt to tròn ngây thơ đầy khẩn cầu : "Chị ơi, cứu em với, em c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-484-an-tinh-kho-tra.html.]
Ủy viên trưởng Tàm đầu , dẫn bé nhanh ch.óng rời khỏi Đường gia.
Đường Minh Lê ôm lấy vai , trầm giọng: "Quân Dao, chuyện đừng quản. Em quản nổi , chỉ mang tai họa vô tận cho bản thôi. Thập Điện Diêm La tuy tiên nhân, nhưng thực lực ngang ngửa Địa Tiên. Em đối đầu với họ chỉ đường c.h.ế.t."
gật đầu. Ngay cả em trai cũng bảo đừng quản, chuyện chắc chắn nước cực kỳ sâu. Đậu Lân thông minh như , bé sẽ tìm cách cứu thôi.
Thế nhưng, lương tâm rốt cuộc vẫn qua nổi. Đêm đó, mơ thấy Đậu Lân gọi là chị, chạy nhào lòng . xoa đầu bé, đang trò chuyện vui vẻ thì cúi xuống, trong vòng tay là một bộ xương trắng bệch.
giật tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm. im lặng hồi lâu, quần áo bước khỏi phòng. Thật bất ngờ khi thấy Đường Minh Lê đang ngoài cửa, tựa lan can hành lang, khẽ thở dài.
"Quân Dao, thế nào em cũng sẽ mà." Anh .
nắm lấy tay : "Minh Lê, tu đạo chúng coi trọng nhất là nhân quả. Tiểu Lân là bạn của em, nếu hôm nay em thấy c.h.ế.t cứu, chuyện sẽ trở thành tâm ma của em."
Anh thở dài: "Quân Dao, em sắp đối mặt với cái gì ? Đắc tội với một vị Diêm La, ông hàng nghìn cách khiến em sống bằng c.h.ế.t."
nghiêm túc đáp: "Nếu em sợ hãi quyền thế mà chùn bước, thì em của ngày hôm nay." Tính cường giả đắc tội nhiều đếm xuể, cũng chẳng ngại thêm một hai nữa.
"Huống hồ em là Hồng Vận Nữ mà." : "Biết xui xẻo là em ."
Đường Minh Lê bất lực khổ: "Em thật là... Thôi , dù em gì cũng ủng hộ. Em định thế nào?"
: "Thực khó đến thế. Nếu đối phương thể hối lộ Quỷ sai, tại chúng thể?"
Đường Minh Lê gật đầu: "Đó cũng là một cách."
xoa cằm, trầm ngâm: "... em thấy lạ. Tàm gia và Đậu gia quyền cao chức trọng, kẻ nào điều mà mượn thọ nguyên của 'tiểu tổ tông' nhà họ chứ? Thông thường chỉ tìm những đứa trẻ quyền thế thôi chứ?"
Đường Minh Lê đáp: "Em đúng trọng tâm đấy. Thế nên mới bảo chuyện nước sâu."
hạ quyết tâm thì dễ đầu: "Chúng cứ đ.á.n.h hai mặt. Trước tiên là hối lộ Quỷ sai, hối lộ thì nhất, thì lúc đó mới lật bài ngửa."
"Được." Đường Minh Lê gật đầu.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng vỗ cánh. Đường Minh Lê sa sầm mặt mặt khi thấy Cao Hàm từ trời hạ xuống, đôi cánh lưng hóa thành sương mù biến mất.
"Cho tham gia với." Cao Hàm .
Đường Minh Lê mặt đầy khó chịu: "Cậu lén chúng chuyện ?"
Cao Hàm chẳng buồn tranh luận, tiếp tục: " cũng tham gia."
lắc đầu: "Cao Hàm, việc liên quan đến Địa phủ, đừng cuốn ."
Cao Hàm vẫn giữ gương mặt cảm xúc, đáp: " là kẻ nửa sống nửa c.h.ế.t, Địa phủ cũng chẳng quản ."
Nói lý, nhất thời cãi .
"Thêm , thêm sức." Cao Hàm bồi thêm một câu.
định gì đó thì Đường Minh Lê ngắt lời: "Được , gia nhập thì cứ gia nhập. tự ý hành động, lệnh của ."
Cao Hàm liếc đầy lạnh nhạt, : " theo Nguyên Quân Dao."
chút bất lực, thầm nghĩ khi chuyện kết thúc sẽ luyện thêm đan d.ư.ợ.c để tạ ơn .
Haiz... đúng là ân tình "mỹ nam" là khó trả nhất mà.