Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 485: Hối lộ Quỷ sai
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya, Đậu Lân đang ngủ thì bỗng cảm thấy một bàn tay chạm nhẹ đầu . Cậu bé lập tức giật tỉnh giấc, ngẩng đầu lên: "Chị Nguyên?"
mỉm nặn nhẹ cái má phúng phính của bé: "Tiểu Lân, chị đến cứu em đây."
Đậu Lân vui mừng nhảy cẫng lên: "Em mà, chị Nguyên thương em nhất, chắc chắn nỡ để em c.h.ế.t ."
Lúc , bé thấy Đường Minh Lê ở lưng và Cao Hàm đang bên bậu cửa sổ với đôi cánh đen lưng, liền hỏi: "Chị ơi, là ai ? Không con ạ?"
Cao Hàm vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, đáp: "Anh cũng đến để giúp em."
Đậu Lân gật đầu, trịnh trọng cúi chào hai họ: "Cảm ơn hai bằng lòng cứu mạng em. Sau em nhất định sẽ dốc sức báo đáp."
Đường Minh Lê chỉ khẽ gật đầu, còn Cao Hàm nhàn nhạt : " giúp , giúp Nguyên Quân Dao."
"Dù nữa, kết quả vẫn là cứu mạng em." Đậu Lân , "Vẫn cảm ơn ."
Cao Hàm im lặng. hỏi: "Tiểu Lân, em thật cho chị , tại Quỷ sai chọn em? Họ định giúp ai nối dài thọ nguyên?"
Đậu Lân nhíu đôi mày nhỏ: "Kẻ thù của nhà em nhiều, ngay cả trong gia tộc cũng khối kẻ em c.h.ế.t, nhưng em nghĩ ai thể cấu kết với Địa phủ. Em tra tài liệu về Cửu Âm Đoạt Thọ Trận, ông ngoại cũng cử kiểm tra căn nhà nhưng hề phát hiện trận pháp ."
Đường Minh Lê nghiêm nghị : "Điều chỉ chứng minh một vấn đề."
Mọi đều về phía , trầm giọng: "Lệnh đòi mạng là do thực quyền trong Địa phủ trực tiếp ban xuống."
Sắc mặt Đậu Lân đổi, cũng nhíu mày: "Nói , hối lộ chẳng vô dụng ?"
"Cũng chắc." Đường Minh Lê đáp, "Có thể dùng hối lộ để thăm dò đối phương . Nếu Quỷ sai chấp nhận, nghĩa là chuyện vẫn thể dàn xếp; nếu họ nhất quyết nhận, khi đó mới thực sự rắc rối."
gật đầu, Đậu Lân lập tức đ.á.n.h thức ông ngoại. Chuyện tạm thời giữ kín, ngoài hai ông cháu thì còn ai . Ủy viên trưởng Tàm vô cùng cảm động, ông đưa chúng đến một căn biệt thự để lánh tạm. Kể từ lúc Quỷ sai đ.á.n.h dấu đến khi xích hồn sẽ quá ba ngày.
Ai ngờ sáng sớm hôm , bỗng tiếng gõ cửa. Chúng đầy cảnh giác, dùng thần thức quét qua đồng loạt ngẩn .
Mở cửa , Bạch Ninh Thanh với nụ rạng rỡ đang đó. Sắc mặt Đường Minh Lê lập tức khó coi: "Anh đến đây gì?"
"Dĩ nhiên là đến giao lò Tam Thanh cho Quân Dao ." Bạch Ninh Thanh lấy từ trong túi Càn Khôn một chiếc đỉnh nhỏ chỉ bằng nắm tay. Đỉnh đúc bằng một loại vật liệu đặc biệt, vàng óng như ròng, tỏa ánh rạng rỡ, vô cùng mắt.
Anh phất tay, đỉnh Tam Thanh bay lên trung, đáp xuống mặt trong chớp mắt hóa lớn bằng một trưởng thành. Những phù văn đỉnh cổ kính vô cùng, ánh kim quang chảy tràn theo từng nét chữ.
"Đây chính là lò Tam Thanh." vẻ của nó hớp hồn, chậm rãi bước tới vuốt ve nhẹ nhàng.
Đường Minh Lê hừ lạnh: "Tìm tận đến đây, Bạch đại thiếu gia thật đúng là tốn ít tâm tư."
Bạch Ninh Thanh đáp: "Đa tạ Đường gia chủ khen ngợi."
Mặt Đường Minh Lê đen một nửa, thầm gào thét trong lòng: khen !
Bạch Ninh Thanh tiến sát gần: "Quân Dao, thế nào? Có hài lòng ?"
"Hài lòng." gật đầu, "Bảo vật như lò Tam Thanh, thể hài lòng?"
Bạch Ninh Thanh : "Nếu , chuyện cho tham gia một chân nhé?"
kỳ quái , ánh mắt mấy thiện cảm. Anh vội : "Dù định gì, nhưng bất kể là việc gì, cũng tham gia." Anh sang Cao Hàm tiếp: "Quân Dao, dù chúng cũng là bạn bè từng cùng sinh t.ử, cô nhất bên trọng nhất bên khinh nhé."
bỗng thấy đau đầu: "Bạch đại thiếu gia, thật sự hiểu tại nhúng tay . Đây chuyện lành gì , sơ sẩy một cái là đắc tội với đại lão Địa phủ đấy."
Không ngờ Bạch đại thiếu gia càng hưng phấn hơn: "Thế mới thú vị! Đã lâu lắm gặp chuyện gì ho như . Nếu thể phi thăng thành tiên, sống đời cũng chỉ vài trăm năm. Thời gian ngắn ngủi thế mà vài chuyện thú vị thì uổng công đến nhân gian một chuyến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-485-hoi-lo-quy-sai.html.]
Nghe qua thì cũng chút đạo lý.
"Vả , mỗi mạo hiểm cùng Quân Dao là y như rằng thu ít lợi ích." Bạch Ninh Thanh , " đang đỏ mắt ghen tị với Doãn Thịnh Nghiêu lắm đây."
Nhắc đến Doãn Thịnh Nghiêu, ánh mắt Đường Minh Lê tối sầm vài phần. Anh : "Nếu sợ c.h.ế.t thì cứ để ở ." Rồi thầm nhủ trong lòng: Chấy nhiều sợ ngứa, nợ nhiều sợ lo.
cạn lời. Thôi , cứ thế .
...
Chẳng mấy chốc, ba ngày trôi qua. Màn đêm buông xuống, chúng ăn xong bữa tối ở phòng khách kim đồng hồ nhích từng giây, cuối cùng chỉ con mười hai.
Khi tiếng chuông mười hai giờ vang lên, bên ngoài bỗng thổi tới từng trận âm phong lạnh lẽo. Những chiếc lá rụng cuốn lên đập cửa sổ phát tiếng "bạch bạch" ghê . dậy, tới cửa đốt hương nến. Mây đen dần che khuất ánh trăng, đèn đường bên ngoài tỏa ánh sáng vàng vọt, mờ ảo.
Dần dần, một làn khói xanh bay tới, ngưng tụ thành một hình . Người đó mặc bộ vest trắng, trông như một nhân viên văn phòng bình thường, nhưng tay cầm một sợi xích đen kịt, ánh mắt lộ vẻ hung ác.
Đây chính là Quỷ sai.
Nhiều lầm tưởng Quỷ sai chỉ Hắc Bạch Vô Thường Đầu Trâu Mặt Ngựa, thực . Hắc Bạch Vô Thường thuộc cấp quản lý, tay họ vô Quỷ sai. Đám Quỷ sai thường là linh hồn của c.h.ế.t, lẽ Uổng T.ử Thành, nhưng vì chút bản lĩnh hoặc quen nên Địa phủ chọn Quỷ sai phục vụ. Họ thể dựa thành tích để giảm nhẹ hình phạt cho bản , nên đây coi là một công việc béo bở.
vội bước tới, lên tiếng: "Vị sai nha đại nhân , xin dừng bước."
Hắn giận dữ lườm : "Quỷ sai Địa phủ đang nhiệm vụ, kẻ nào dám ngăn cản?"
vội giải thích: "Đại nhân hiểu lầm . thấy đại nhân hành tẩu giữa hai cõi âm dương vô cùng vất vả, nên sắp xếp chút rượu thịt, mời đại nhân dùng một chén."
Tên Quỷ sai theo hướng tay chỉ, thấy giữa phòng khách bày một bàn tiệc thịnh soạn. Hắn hừ lạnh một tiếng: "Chút rượu thịt mà cũng hối lộ ?"
nhanh nhẹn cầm bình rượu, rót một chén đưa đến mặt : "Đại nhân, xin mời dùng chén rượu để thấm giọng ."
Ban đầu tỏ vẻ khinh khỉnh, nhưng mũi bỗng khịt khịt vài cái, tự chủ mà về phía chén rượu. Đây là loại linh t.ửu ủ từ linh quả và thảo d.ư.ợ.c quý hiếm, linh khí nồng đậm, chỉ cần ngửi qua chắc chắn sẽ thu hút.
"Nếu cô lòng thành như , sẽ miễn cưỡng uống một chén." Quỷ sai đón lấy chén rượu, uống cạn trong một , thỏa mãn thốt lên: "Rượu ngon!"
mỉm : "Nếu đại nhân thích, xin mời dùng thêm vài chén nữa."
"Được!" Hắn xuống bàn tiệc, lập tức rót thêm cho . Hắn háo hức uống cạn. gắp thức ăn cho : "Mời đại nhân nếm thử xem hợp khẩu vị ?"
Hắn ăn một miếng, mắt lập tức sáng rực. Đây là những món ăn từ linh thực và thịt linh thú, chỉ ngon miệng mà còn chứa đựng linh khí dồi dào, đảm bảo ăn là ghiền. Quả nhiên, cầm đũa bắt đầu ăn như rồng cuốn. rót rượu lời tâng bốc. Đợi đến khi tiệc tàn, rượu quá ba tuần, buông chén hỏi:
"Nói , chuyện gì cầu xin ?"
thầm lạnh trong lòng: Chẳng lẽ ông cầu chuyện gì ? Còn giả vờ gì?
ngoài mặt vẫn giữ nụ hòa nhã: "Đại nhân, Đậu Lân mà ông định bắt đêm nay là em trai . Nhà chúng chỉ một mụn con trai thôi, cả dòng họ Đậu còn trông cậy nó để nối dõi tông đường. Mong đại nhân đại lượng, xem thể châm chước cho một chút ?"
Vừa , lấy mấy viên Hắc Nguyệt Thạch nhét tay : "Đây là chút lòng thành nhỏ bé, đại nhân cầm lấy uống . Đợi việc thành , sẽ còn hậu tạ thêm."
Ở Địa phủ, rằng đám Quỷ sai xuất từ Uổng T.ử Thành , khi thọ hạn của họ kết thúc, họ vẫn địa ngục chịu hình phạt theo tội trạng lúc còn sống. Mà những linh thực, linh thạch thể dùng để chuộc bớt thời hạn chịu hình. Giao nộp càng nhiều đồ quý giá thì càng bớt chịu khổ.
Đây dường như là sắc lệnh của Đông Nhạc Đại Đế, giúp những linh hồn ở Uổng T.ử Thành việc để , tránh gây rắc rối, đồng thời cũng là một cách chuộc tội. Nghe khi sắc lệnh , Uổng T.ử Thành ngày nào cũng đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán, tường thành suýt đ.á.n.h sập, thỉnh thoảng còn xảy bạo động. Từ khi lệnh , Uổng T.ử Thành yên bình hơn hẳn, còn các linh hồn ngoài tìm bảo vật mà đ.á.n.h c.h.ế.t sống thế nào thì ai quản, miễn là ảnh hưởng đến đại cục.