Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 487: Kẻ đứng sau màn

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngẩng cao cằm, lớn tiếng : "Các giúp kẻ ác càn! Thọ nguyên của Đậu Lân rõ ràng tận, mà các dám cưỡng ép xích hồn đưa về Địa phủ, tội danh định gánh thế nào đây?"

Hắc Vô Thường lạnh lùng đáp: "Thọ nguyên của nó tận , do ngươi quyết định. Đợi chúng mang nó về giao cho Thôi Phán Quan đại nhân thẩm tra xong xuôi, tự khắc sẽ định luận."

hừ lạnh một tiếng: "Hóa Thôi Phán Quan cũng phần trong chuyện ?"

Hắc Vô Thường nheo mắt, ánh đầy vẻ hung tàn. Bạch Vô Thường vội vàng nhảy dàn xếp: "Hì hì, cô bé , Đậu Lân với cô chẳng thích gì, việc gì tự chuốc lấy phiền phức vì nó chứ? Cô tu luyện đến nước dễ dàng gì, còn trẻ trung, ngày tháng tương lai còn dài lắm."

lạnh, đáp trả: "Cướp đoạt thọ mạng khác là chuyện âm độc đến dường nào, mà các cũng dám ? Không sợ thiên lôi đ.á.n.h xuống ? Hôm nay bảo vệ tiểu Lân, ngăn cản các chính là thế thiên hành đạo, cũng là tích lũy công đức cho việc tu hành ."

Nụ mặt Bạch Vô Thường cứng đờ , ông gượng hai tiếng: "Cô bé, xem cô nhất quyết con đường cùng ?"

bắt quyết n.g.ự.c, tuyên bố: "Các cứ việc tay. Hôm nay nếu để các xích hồn của Đậu Lân , coi như thua!"

"Láo xược!" Hắc Vô Thường giận dữ quát lên một tiếng. Pháp bảo trong tay ông đột ngột b.ắ.n , nhanh ch.óng kết ấn, hét lớn: "Trở!"

Tức thì, bên trong trận pháp kim quang lóe sáng, một lớp bình chướng vàng kim trong suốt hiện . Chỉ thấy một tiếng "keng" giòn tan, sợi xích đập mạnh bình chướng khiến nó rung chuyển nhẹ nhưng hề rạn nứt.

Hắc Vô Thường kinh ngạc, chút tin nổi mắt . Pháp bảo trong tay ông vô cùng lợi hại, từ cổ chí kim xích bao nhiêu cao thủ Tông sư, Đại tông sư, mà hôm nay chùn bước trận pháp do một tu đạo giả lục phẩm nhỏ bé như bày ?

May mắn, chắc chắn là do may mắn!

Ông nổi giận, hai tay rung mạnh, sợi xích biến hóa thành vô sợi nhỏ như những con rắn loạn vũ , dồn dập quất mạnh lớp bình chướng vàng kim.

Keng! Keng! Keng! Keng!

Những tiếng va chạm khô khốc vang lên liên hồi, bình chướng rung chuyển liên tục nhưng tuyệt nhiên vỡ.

Bạch Vô Thường thấy tình hình , hét lớn: "Ta cũng đến lĩnh giáo cao chiêu của cô!" Dứt lời, ông dùng chiếc quạt nan lớn quạt mạnh một cái, một luồng khí lãng màu vàng nhạt ập tới, cùng với sợi xích của Hắc Vô Thường nện thẳng lớp bình chướng.

Ầm!

Bình chướng run rẩy kịch liệt, nhưng vẫn phá nổi. Lần , cả Hắc và Bạch Vô Thường đều thực sự kinh hãi.

"Trận pháp gì mà lợi hại đến thế ?" Bạch Vô Thường kinh hãi thốt lên.

Khóe miệng đắc ý nhếch lên. Vị tổ tiên của tạo nghệ luyện đan và bố trận cực cao. Đây chính là trận pháp phòng ngự mạnh mẽ từ thời thượng cổ, thể các dễ dàng phá vỡ?

Bạch Vô Thường nhỏ: "Lão Hắc, thấy con bé tà môn lắm. Hay là chúng về báo cáo trung thực, xin cấp phái thêm tới, thế nào?"

Hắc Vô Thường vốn tính bướng bỉnh, nghĩ tung hoành bấy lâu nay một tu đạo giả lục phẩm chặn , tay trắng trở về thì cam tâm.

"Ta tin!" Ông gầm lên, dốc bộ linh khí tu luyện nhiều năm, điên cuồng thúc động sợi xích trong tay: "Nạp mạng !"

Sợi xích bỗng dài vô tận, quấn quanh lớp bình chướng hết vòng đến vòng khác, rực lên ánh đỏ u ám.

Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!

Sợi xích liên tiếp phát nổ, chấn động đến mức trận pháp lung lay sắp đổ. Sắc mặt trầm xuống, lấy thêm vài viên Ngũ Hành Thạch ấn mạnh lên tường để gia cố trận pháp.

Đôi cánh đen lưng Cao Hàm đột ngột dang rộng, hai tay múa lượn n.g.ự.c, một quả cầu năng lượng đen kịt nhanh ch.óng bành trướng lao thẳng về phía Hắc Vô Thường.

Bạch Vô Thường thất kinh, lao tới dùng quạt nan chắn lấy luồng năng lượng đen đó. lúc , Bạch Ninh Thanh cũng tay. Trên mặt hiện lên nụ quái dị, chiếc quạt xếp bằng ngọc đột ngột mở xòe .

Trên mặt quạt, một con Loan Điểu vàng kim bất ngờ hiện hình, cất tiếng hót thanh thúy bay khỏi mặt giấy, lao thẳng về phía Hắc Bạch Vô Thường.

"Hỏng !" Bạch Vô Thường hét lớn: "Lão Hắc, trong tay bọn chúng cũng pháp bảo! Đẳng cấp pháp bảo đó hề thua kém chúng ! Không luyến chiến, mau!"

Dứt lời, ông dốc lực quạt một cái đẩy lùi hắc ám năng lượng, lôi kéo Hắc Vô Thường, thu hồi xích sắt chật vật lùi .

Bạch Ninh Thanh xếp quạt , nhẹ một câu: "Về đây."

Con Loan Điểu vàng kim lập tức bay trở mặt quạt, biến mất trong giấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-487-ke-dung-sau-man.html.]

"Coi như bọn chúng chạy nhanh." Anh lạnh, "Nếu , tu vi bao nhiêu năm của bọn chúng coi như đổ xuống sông xuống biển."

hai họ. Bạch Ninh Thanh pháp bảo thì lạ, nhưng còn Cao Hàm, khi tách mới chỉ là dị năng giả lục phẩm cơ mà? Sao giờ gặp lên tới Thất cấp hậu kỳ ? Lên cấp nhanh thật đấy. nghĩ chính , hơn một năm từ kẻ tay trắng thăng lên lục phẩm, ai nhanh bằng chứ? Thế là cũng chẳng còn gì để .

Ủy viên trưởng Tàm thở dài, khổ: "Xem chúng đắc tội triệt để với Địa phủ ."

Bạch Ninh Thanh nể nang gì mà : "Ông thể để họ xích hồn ngoại tôn của , như thế thì ' đều ', chẳng hài hòa hơn ?"

Ủy viên trưởng Tàm ngẩn , vội thanh minh: "Các vị hiểu lầm , ý ." Nói đoạn, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y Đậu Lân, ánh mắt kiên định: " chỉ đứa ngoại tôn , vì nó, dù đối đầu với cả thế giới thì ?"

Bạch Ninh Thanh vỗ quạt lòng bàn tay: "Thế mới đúng là lời của một ông chứ." Nói xong, chúng : "Lần tới tới đây, e rằng sẽ là những nhân vật hạng xoàng như Hắc Bạch Vô Thường ."

Đường Minh Lê đầy ẩn ý mà : " cũng xem thử, kẻ tiếp theo đến sẽ là ai."

...

điều chúng ngờ tới là sáng sớm hôm , khi Ủy viên trưởng Tàm tỉnh dậy định gọi ngoại tôn dậy ăn sáng (mấy ngày nay ông luôn ngủ bên cạnh Đậu Lân, rời nửa bước), thì phát hiện bé nhắm nghiền mắt, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cơ thể mềm nhũn, bất động, gọi thế nào cũng tỉnh.

Một luồng khí lạnh bốc lên từ sống lưng, ông vội vã chạy đ.á.n.h thức chúng . bắt mạch cho Đậu Lân, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

"Linh hồn của thằng bé mang ." cau mày: "Vô lý, trận pháp em bố trí hề hủy, linh hồn tiểu Lân thể xích ?"

Chúng ngơ ngác, im lặng hồi lâu. Đường Minh Lê sắc mặt nghiêm trọng: "Là tính sai , chúng thể lấy Tỏa Hồn Kính."

kinh ngạc: "Tỏa Hồn Kính?"

"Tỏa Hồn Kính là một món pháp bảo cực kỳ mạnh mẽ, chỉ cần bát tự ngày sinh của sống là thể xích linh hồn của đó từ trong gương ." Ánh mắt Đường Minh Lê u uất.

Bạch Ninh Thanh cảm thán: "Lại loại pháp bảo mạnh đến ?"

"Tỏa Hồn Kính vốn là bảo vật của Đông Nhạc Đại Đế." Đường Minh Lê gằn từng chữ.

Bạch Ninh Thanh sử sốt: "Kẻ điểm tên bắt Đậu Lân chẳng lẽ là Đông Nhạc Đại Đế?"

Ủy viên trưởng Tàm mặt cắt còn giọt m.á.u. Nếu là Thập Điện Diêm La càn thì còn cách xử lý, nhưng Đông Nhạc Đại Đế là chủ tể Địa phủ, là vị thần thực thụ, ông lấy cái gì để chống Ngài?

Đường Minh Lê trầm giọng: "Tỏa Hồn Kính đó Đông Nhạc Đại Đế ban cho Diêm La Vương điện thứ năm – Bao Chửng."

Tất cả chúng đều chấn động.

"Không thể nào!" Bạch Ninh Thanh , "Bao Chửng là vị quan thanh liêm nổi tiếng nhất lịch sử Hoa Hạ, công chính liêm minh, ngay cả cháu ruột phạm tội ông cũng trảm. Một sợ quyền quý, đại nghĩa diệt như thể chuyện ? Thế thì trời đất còn công lý đạo nghĩa gì nữa?"

Đường Minh Lê chắp tay lưng, chậm rãi : "Năm đó Đông Nhạc Đại Đế giao Tỏa Hồn Kính cho Diêm La Vương chính là vì tin tưởng sự công minh, tư lợi của ông ."

im lặng một lát : "Có khi nào Diêm La Vương chuyện? Sở Giang Vương lấy cớ cản trở Quỷ sai thi hành công vụ để mượn gương từ tay ông ?"

Mọi , khả năng lớn.

Cao Hàm : "Nếu , hãy tới chỗ ông mà kêu oan."

Đường Minh Lê suy nghĩ một hồi: "Được, nếu ông kéo vòng xoáy thì đừng hòng ngoài cuộc. Chúng sẽ Địa phủ một chuyến nữa."

Bạch Ninh Thanh băn khoăn: "Xương đầu Thông U Thú dùng , Không Hải chúng cũng chỉ một cái đó, xuống Địa phủ đây?"

Đường Minh Lê cầm lấy tay . Ánh mắt của Cao Hàm và Bạch Ninh Thanh trầm xuống. Anh vén tay áo lên, lộ chiếc vòng tay vàng khảm ngọc mà em trai tặng .

"Chiếc vòng tên là Âm Dương Thoa." Đường Minh Lê , "Nó thể thông suốt hai cõi âm dương, tự do chốn Âm Tào Địa Phủ."

 

 

 

 

Loading...