Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 490: Diêm La Vương
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đi mau!" Đường Minh Lê hét lớn một tiếng, đợi cả ba chúng đều trong, mới lách chui theo ấn mạnh lên vách đá. Một tiếng "rầm" vang lên, đá khép c.h.ặ.t, kẻ chạy nhanh nhất phía đ.â.m sầm vách đá cứng nhắc.
Chúng men theo con đường mòn nhỏ hẹp chạy mãi, chẳng rõ bao lâu, Đường Minh Lê ấn lên thạch bích, đá nứt , chúng chui ngoài thì thấy một tiếng thét t.h.ả.m thiết xé lòng.
Trước mắt, một linh hồn trói c.h.ặ.t cọc gỗ, một con tiểu quỷ hung tợn đang túm lấy chân , dùng kìm sắt hung hăng nhổ móng chân. Mười chiếc móng thì nhổ mất bảy, bàn chân m.á.u thịt nhầy nhụa, thôi cũng thấy đau thấu xương.
Con tiểu quỷ thấy động tĩnh, kinh ngạc đầu quát: "Các ngươi là cái..." Lời còn dứt Đường Minh Lê đ.ấ.m thẳng mặt, ngất xịu tại chỗ.
Bạch Ninh Thanh chán ghét quỷ vật đang chịu hình , lấy quạt che mặt, phát hiện móng chân của đang nhanh ch.óng mọc .
"Đây là Địa ngục Nhổ móng tay móng chân." , "Móng của họ khi nhổ sẽ lập tức mọc , đó tiếp tục nhổ, cứ thế lặp lặp cho đến khi hết hạn thụ hình."
Bạch Ninh Thanh chau mày: "Hèn gì bao nhiêu tôn sùng tu tiên, thành tiên thể nhảy ngoài tam giới, trong ngũ hành, chịu nỗi khổ hình phạt địa ngục ."
Đường Minh Lê nhắc nhở: "Đừng cảm thán vớ vẩn nữa, mau."
Đây là địa bàn của điện thứ ba – Tống Đế Vương. Truyền thuyết kể rằng Tống Đế Vương tính tình nhân hiếu, lòng thuần khiết, nhưng ghét ác như kẻ thù, minh sát thu hào, là một chính trực kém gì Diêm La Vương Bao Chửng.
Chúng băng qua điện thứ ba, thuận lợi vượt qua điện thứ tư, cuối cùng cũng đến địa bàn điện thứ năm của Diêm La Vương. Lúc , từng tốp quỷ vật đang đưa tới để Diêm La Vương sắp xếp các tầng địa ngục tương ứng.
Bạch Ninh Thanh hỏi: "Các định thế nào để gặp Bao đại nhân?"
"Chuyện chẳng đơn giản lắm ?" chỉnh đốn trang phục, chạy vài bước xông điện, lớn giọng hét: "Bao Thanh Thiên đại nhân, oan ức quá!"
Ba đàn ông cùng đều đầy vạch đen mặt, thầm nghĩ trong lòng: Cô xem phim truyền hình cổ trang quá đà đấy.
Lúc , từ trong đại điện truyền một tiếng quát: "Kẻ nào bên ngoài kêu oan?"
lập tức chạy tới điện, hai tên tiểu quỷ canh cửa đưa đinh ba chặn mặt , bên trong tiếng vọng : "Cho cô !"
Hai tiểu quỷ tránh , rảo bước , cúi hành lễ: "Bao đại nhân, là kêu oan."
Diêm La Vương hỏi: "Tại quỳ?"
đáp: " sợ chân ghế của ngài chắc chắn cho lắm."
Diêm La Vương nhíu mày, thừa cơ lén một cái. Hôm nay rốt cuộc cũng diện kiến dung mạo thực sự của Bao Thanh Thiên. Quả nhiên đúng như truyền thuyết, nước da đen nhẻm, trán vết sẹo hình trăng lưỡi liềm, nhưng ông hề béo như tưởng tượng mà trông khá thanh mảnh.
"Láo xược!" Diêm La Vương nộ quát, "Còn mau quỳ xuống!"
đành quỳ xuống, nhưng ngay tức khắc thấy tiếng "rắc", chiếc ghế của ông lão nhà quả nhiên gãy thật.
Diêm La Vương dậy, mày nhíu c.h.ặ.t hơn. Dường như nghĩ tới điều gì đó, ông phẩy tay cho đổi chiếc ghế khác bảo: "Bản điện cho phép ngươi cần quỳ, oan ức gì thì ."
chắp tay, dõng dạc : "Diêm La Vương điện hạ, là sống, Địa phủ là để kêu oan cho em trai ."
Diêm La Vương lạnh lùng : "Người sống Địa phủ, nếu ngươi nỗi oan thực sự, nhất định sẽ trừng phạt nặng nề."
: "Em trai là Đậu Lân, mới mười tuổi, là dị năng giả cấp hai, dương thọ tận nhưng Quỷ sai câu hồn, đoạt thọ để chuyển cho kẻ khác. Hành vi là thập ác bất xá, xin Diêm La Vương điện hạ chủ cho !"
Sắc mặt Diêm La Vương trầm xuống: "Xem kẻ ngươi kiện chính là bản điện."
"Không, điện hạ. Ngài chỉ là kẻ khác che mắt mới cho mượn Tỏa Hồn Kính mà Đông Nhạc Đại Đế ban tặng. Kẻ mượn Tỏa Hồn Kính của ngài mới chính là tội khôi họa thủ." vội vàng giải thích.
Diêm La Vương đập mạnh kinh đường mộc, quát lớn: "Ngươi chỉ là một phàm nhân nhỏ bé mà dám kiện tụng Diêm La Địa phủ, ngươi hậu quả thế nào ?"
" ." chính khí lẫm liệt đáp, " để minh oan cho em trai, sẵn sàng chấp nhận bất cứ hình phạt nào." khựng một chút bồi thêm: "Huống hồ Diêm La Vương điện hạ dù là khi còn sống lúc khuất đều nổi danh công chính, tin điện hạ sẽ trả công đạo cho ."
Ở bên Đường Minh Lê một thời gian, cũng học chút kỹ năng giao tiếp. Vị Bao Chửng công chính liêm minh màng tiền tài nhưng chắc chắn cực kỳ trân trọng danh dự. Nếu em trai thực sự oan mà ông liên quan, thì danh tiếng dày công xây dựng ngàn năm qua sẽ đổ sông đổ biển. Danh dự xây dựng thì khó, nhưng hủy hoại thì dễ dàng. Do đó chúng mới dám tới đây, vì tin chắc ông sẽ khoanh tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-490-diem-la-vuong.html.]
Diêm La Vương sa sầm mặt mặt: "Nếu thực sự chuyện như , nhất định sẽ minh oan cho ngươi!" Dứt lời, ông bảo vị sư gia bên cạnh: "Lý , mời Sở Giang Vương qua đây một chuyến."
thất vọng, hóa là Công Tôn Sách đại danh đỉnh đỉnh.
Diêm La Vương , : "Ngươi một chứ? Gọi hết mấy bạn của ngươi đây để đối chất."
Lời còn dứt, ba Đường Minh Lê sải bước , chắp tay chào Diêm La Vương: "Bái kiến Diêm La Vương."
Có bài học từ , Diêm La Vương bắt họ quỳ. Khi thấy Đường Minh Lê, mắt ông nheo : "Kẻ bên là ai? Khai mau danh tính."
"Tại hạ Đường Minh Lê." Anh dõng dạc từng chữ.
Diêm La Vương chằm chằm im lặng hồi lâu như đang suy tính điều gì. Chẳng mấy chốc, Sở Giang Vương sải bước , Diêm La Vương dậy đón tiếp: "Người , ban tọa."
Hai quỷ sai bưng ghế lên, Sở Giang Vương xuống, ánh mắt quét qua quét Đường Minh Lê, đột nhiên nở một nụ đầy ẩn ý.
Diêm La Vương thẳng vấn đề: "Sở Giang Vương, những kiện ông cướp thọ mạng sống để chuyển sang cho kẻ sắp hết thọ nguyên, chuyện ?"
Sở Giang Vương thản nhiên đáp: "Không hề chuyện đó. Đứa trẻ tên Đậu Lân thọ nguyên tận, Quỷ sai bắt hồn nhưng chúng dùng bạo lực ngăn cản, giờ dám tới quý điện vu cáo , mong quý điện chấp pháp công minh."
Diêm La Vương chúng : "Có chuyện đó ?"
đáp: "Sở Giang Vương Đậu Lân thọ nguyên tận, chuyện đơn giản thôi, chỉ cần mang Sổ Sinh T.ử xem là rõ ngay."
Diêm La Vương hỏi: "Sở Giang Vương, ông thấy thế nào?"
Sở Giang Vương khẩy: "Càng đơn giản. Người , mang Sổ Sinh T.ử đây."
Lời dứt, sư gia của Sở Giang Vương dâng lên một quyển Sổ Sinh Tử, chuyển cho Diêm La Vương. Diêm La Vương lật xem xét kỹ lưỡng, đó nổi giận quát: "Đồ dân đen to gan, dám vu cáo Sở Giang Vương!"
Ông quăng quyển sổ xuống mặt : "Đậu Lân, thủ đô, sinh ngày 5 tháng 11 năm Đinh Hợi, c.h.ế.t ngày 16 tháng 3 năm Đinh Dậu. Thọ mười tuổi."
rúng động, nhặt lên xem thì Đường Minh Lê cầm lấy. Trên đó đúng là ghi rành rành c.h.ế.t ngày 16 tháng 3 năm Đinh Dậu. Chân mày nhíu c.h.ặ.t , ngay cả cũng bắt đầu d.a.o động, chẳng lẽ chúng nhầm thật, tiểu Lân thực sự định sẵn chỉ sống mười tuổi?
Diêm La Vương quát: "Các ngươi còn gì để ?"
Chúng trân trối, thốt nên lời. Diêm La Vương đập kinh đường mộc, tuyên án: "Lũ các ngươi tự ý xông Địa phủ, vu cáo Sở Giang Vương, tội thể tha, đày Hàn Băng tiểu địa ngục, chịu cực hình băng lạnh thấu xương một trăm năm!"
Dứt lời, ông phẩy tay: "Giải chúng !"
Sở Giang Vương lộ nụ đắc thắng, Đường Minh Lê với ánh mắt đầy thâm ý.
Cao Hàm mặt mày âm trầm, đôi cánh đen lưng đột ngột dang rộng, Bạch Ninh Thanh cũng mở xòe quạt xếp, thì nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, sẵn sàng triệu hoán phi kiếm bất cứ lúc nào.
Cửu Linh T.ử cũng giận dữ trong tai của : "Tên Sở Giang Vương to gan thật, dám tự ý sửa đổi Sổ Sinh Tử! Đây là trọng tội! Không , lão phu giúp con bé, thấy chuyện bất bình chẳng tha, dù náo tới mặt Ngọc Hoàng Đại Đế lão phu cũng lý lẽ."
Vân Hà tiên t.ử vội khuyên: "Cửu Linh Tử, ông đừng nóng nảy, chuyển biến thì ."
lúc , bên ngoài vang lên tiếng hô vang: "Đông Nhạc Đại Đế giá lâm!"
Mọi đều chấn động, đặc biệt là Sở Giang Vương, kinh hãi nhảy bật khỏi ghế, dường như thể tin tai .