Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 491: Đông Nhạc Đại Đế

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêm La Vương lập tức dậy nghênh đón, ông chạy bước nhỏ tận cửa, cúi hành lễ.

đầu , thấy một bóng mặc áo đen sải bước , phía là đội nghi trượng cấp bậc hoàng đế, long bào phát những tiếng sột soạt uy nghiêm. Khi rõ dung mạo của ngài, tim bỗng hẫng một nhịp.

Ngài ... giống Đường Minh Lê đến thế!

Đông Nhạc Đại Đế chính là thần núi Thái Sơn. Truyền thuyết cổ xưa kể rằng, chân núi Thái Sơn chính là Âm Tào Địa Phủ. Đông Nhạc Đại Đế chủ tể sinh t.ử, sang hèn và chức tước, là vị thần minh thống trị bộ cõi âm.

Lịch đại đế vương đều đến Thái Sơn lễ phong thiền, đối với thần núi Thái Sơn vô cùng sùng kính. Đời Đường phong Ngài là "Thiên Tề Vương", đời Tống tấn phong thành "Nhân Thánh Thiên Tề Vương", "Thiên Tề Nhân Thánh Đế", đời Nguyên gia phong là "Thiên Tề Đại Sinh Nhân Thánh Đế", đến đời Minh thì khôi phục danh hiệu Đông Nhạc Thái Sơn Thần.

Về lai lịch của Ngài nhiều thuyết, nhưng gần với sự thật nhất là bản ghi chép trong Thần Dị Kinh của Đông Phương Sóc thời Hán. Thần Dị Kinh chép rằng: Bàn Cổ khai thiên lập địa một con tên là Hách Thiên Thị. Con của Hách Thiên Thị là Cốt Bột Thị, con của Cốt Bột Thị là Huyền Mạc Thị sinh hai con trai: trưởng t.ử là Kim Luân Vương, thứ t.ử là Thiếu Hải Thị.

Vợ của Thiếu Hải Thị là Di Luân tiên nữ. Một đêm nọ, tiên nữ mộng thấy hai mặt trời lao về phía , bà liền há miệng nuốt chửng cả hai. Không lâu bà m.a.n.g t.h.a.i và sinh hạ hai con: trưởng t.ử Kim Thiền Thị hiệu là Đông Hoa Đế Quân, thứ t.ử Kim Hồng Thị hiệu là Đông Nhạc Đế Quân.

Đáng là, vị Đông Hoa Đế Quân chính là vị thần linh hiển hách thời cổ đại, liên quan gì đến mấy bộ phim huyền huyễn đang hot hiện nay cả. Đông Nhạc Đại Đế là dòng dõi chính thống của Bàn Cổ, từ cổ chí kim luôn là một vị thần linh vô cùng mạnh mẽ.

Vị Đông Nhạc Đại Đế mặt đây mặc bộ bào phục màu trắng, đó hắc long uốn lượn, đầu đội mũ lưu miện đen. Ngài bước vững chãi như bay, nhưng những hạt ngọc ngũ sắc mũ lưu miện hề d.a.o động dù chỉ một chút.

Ngài sải bước lên chính đường, vị trí chủ tọa. Diêm La Vương và Sở Giang Vương đều hai bên, khom , cúi đầu cung kính hết mực.

Ánh mắt Đông Nhạc Đại Đế quét qua chúng , lạnh lùng : "Vụ công án ngày hôm nay, trẫm thấu tường tận ."

Sở Giang Vương nhịn lên tiếng: "Đây chẳng qua chỉ là chút chuyện nhỏ, thể phiền đến Đế Quân đích giá lâm?"

Đông Nhạc Đại Đế liếc một cái đầy lạnh lẽo: "Chuyện nhỏ? Nhiều năm trẫm từng răn đe các ngươi một , tước đoạt thọ mạng khác là tội ác tày trời. Nếu quan trướng trẫm dính líu , bất kể là ai, trẫm tuyệt đối dung thứ. Nay nộp đơn kiện lên tận mặt trẫm, trẫm nhất định triệt tra chuyện . Tất cả những kẻ liên quan đều nghiêm trị!"

Dứt lời, Ngài phẩy tay một cái, giữa trung đột nhiên xuất hiện một màn hình ảo ảnh. Tại miếu Đông Nhạc ở ngoài cửa Triều Dương, thủ đô, một đàn ông trung niên đang quỳ bồ đoàn, tay cầm một tờ giấy đang đốt dở.

Người đàn ông đó , chính là Đậu Trịnh Lâm – cha của Đậu Lân. Tờ giấy đầy chữ mà ông đang đốt chắc chắn là đơn kiện . Nếu ở dương gian vướng chuyện âm ty kêu oan thì thể đơn kiện, đốt mặt thần linh để cáo trạng.

Sắc mặt Sở Giang Vương lúc khó coi vô cùng.

Đông Nhạc Đại Đế lệnh: "Trình Sổ Sinh T.ử cho trẫm."

Lập tức một dáng vẻ thái giám xuống, cung kính dâng Sổ Sinh T.ử lên mặt Ngài. Ngài tỉ mỉ xem xét ngày sinh, ngày t.ử của Đậu Lân, dùng tay vuốt nhẹ một cái. Ngày t.ử Sổ Sinh T.ử lập tức biến đổi, trở thành ngày 21 tháng chạp năm Đinh Tỵ.

Ngài bừng tỉnh nộ hỏa, quát lớn: "Sở Giang Vương, ngươi to gan thật! Đậu Lân vốn dĩ còn tận chín mươi năm thọ nguyên, ngươi vì cướp thọ mạng của nó mà dám tự ý sửa đổi Sổ Sinh Tử, ngươi tội ?"

Sở Giang Vương thấy chuyện bại lộ, "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống mặt Ngài: "Đế Quân, thuộc hạ chỉ là nhất thời hồ đồ, xin Đế Quân cho thuộc hạ thêm một cơ hội nữa!"

Nói xong, dập đầu xuống nền đá xanh chan chát.

Ánh mắt Đông Nhạc Đại Đế lạnh thấu xương: "Sở Giang Vương, nhiều năm , tiền nhiệm của ngươi cũng vì nhận hối lộ, mua bán thọ mạng mà trẫm trừng phạt, đày xuống Hàn Băng địa ngục chịu khổ ba trăm năm, đó phạt phàm trần chịu nỗi khổ sinh lão bệnh t.ử. Trẫm vốn tưởng ngươi là kẻ chính trực nên mới đề bạt ngươi chức Sở Giang Vương, ngờ ngươi vết xe đổ của , thật khiến trẫm đau lòng."

Ngài lạnh lùng hỏi tiếp: "Nói , là ai hối lộ ngươi để cướp thọ mạng? Ngươi nhận bao nhiêu? Kẻ trung gian là ai? Còn ai dính líu nữa? Khai sự thật, trẫm thể xem xét giảm nhẹ hình phạt."

Sở Giang Vương c.ắ.n răng, do dự một hồi thưa: "Bẩm Đế Quân, thuộc hạ hề nhận hối lộ. Chỉ là hậu duệ cuối cùng của thuộc hạ ở nhân gian năm nay cũng tròn mười tuổi nhưng thọ nguyên sắp tận. Nếu nó c.h.ế.t , gia tộc của thuộc hạ sẽ tuyệt tự. Vì thế thuộc hạ mới kiếm chút thọ mạng cho nó, để nó thể để mụn con cho dòng họ, xem như để huyết quản nhà họ Dư đoạn tuyệt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-491-dong-nhac-dai-de.html.]

Đông Nhạc Đại Đế liếc , bảo: "Hậu duệ đó của ngươi tên là gì, đưa cho trẫm xem."

Sở Giang Vương lập tức đưa một quyển Sổ Sinh Tử. Đế Quân xem xét kỹ, đó là một bé họ Dư, đúng là con một của nhà họ Dư, đang mắc bệnh u.n.g t.h.ư, còn sống bao nhiêu ngày nữa.

Đông Nhạc Đại Đế trầm giọng: "Dẫu hành vi của ngươi là lẽ thường tình, nhưng ngươi là một trong Thập Điện Diêm La, cái gốc của ngươi là công bằng chính trực. Nếu ngươi điều đó, ngươi xứng đáng Diêm La."

Sở Giang Vương gục đầu sát đất, lóc t.h.ả.m thiết: "Thuộc hạ tội, cầu xin Đế Quân khai ân, cho hậu duệ của thuộc hạ sinh con đẻ cái, để nhà họ Dư tuyệt diệt."

Đông Nhạc Đại Đế im lặng một lát : "Nể tình ngươi tận tụy vì trẫm mấy ngàn năm, trẫm thể thỏa mãn tâm nguyện của ngươi." Ngài lật xem Sổ Sinh T.ử nữa, bảo: "Năm xưa khi ngươi hoàng đế phàm trần xử trảm và xuống Địa phủ, trẫm xem Sổ Sinh T.ử của ngươi. Ngươi vẫn còn ba mươi năm dương thọ, vốn dĩ nếu ngươi luân hồi, ba mươi năm sẽ cộng kiếp của ngươi. Nay ngươi nhà họ Dư tuyệt tự, ba mươi năm trẫm sẽ cho hậu duệ của ngươi. Ngươi phục ?"

Sở Giang Vương nghiến răng: "Thuộc hạ tâm phục khẩu phục!"

"Tốt." Đông Nhạc Đại Đế cầm b.út chu sa vẽ vài nét lên Sổ Sinh Tử, ba mươi năm dương thọ của Sở Giang Vương chuyển sang cho .

Lúc , thấy tiếng Cửu Linh T.ử hừ lạnh trong tai : "Đông Nhạc Đại Đế hiền quá. Nếu là lão phu, những cho dương thọ mà còn bắt kiếp . Không trừng trị nghiêm khắc thì răn đe thế gian?"

Vân Hà tiên t.ử phản bác: "Đây là thuật dùng của Đế Quân, ông thì cái gì? Nếu thi triển cả ơn lẫn uy thì chẳng khiến cấp nản lòng ?" Cửu Linh T.ử hừ một tiếng im lặng.

Sau đó, Đông Nhạc Đại Đế tuyên án tiếp: "Sở Giang Vương, ngươi tự ý chuyển dời thọ mạng, lợi dụng chức quyền mưu lợi cá nhân, hại hại . Trẫm tước bỏ chức vị Sở Giang Vương của ngươi, đày Hàn Băng địa ngục thụ hình ba trăm năm, đó mới luân hồi phàm nhân. Ngươi phục ?"

Sở Giang Vương c.ắ.n răng: "Thuộc hạ phục tùng."

"Tốt. Giải ."

Sở Giang Vương lột bỏ quan phục và mũ t.ử kim, chỉ còn bộ đồ trắng, lôi ngoài.

Diêm La Vương tiến lên thưa: "Đế Quân, thuộc hạ suýt chút nữa xử sai, gây nên đại họa, xin Đế Quân trách phạt."

Đông Nhạc Đại Đế Diêm La Vương, bảo: "Bao Chửng, phẩm cách của ngươi trẫm tin tưởng . Lần ngươi chỉ là kẻ khác che mắt, trẫm thể truy cứu."

Diêm La Vương đáp: "Đa tạ Đế Quân."

Đông Nhạc Đại Đế dậy về phía , trong mắt Ngài dường như điều gì đó kỳ lạ, khiến cảm thấy khó chịu. Ánh mắt Ngài dừng Đường Minh Lê, khóe miệng nhếch lên: "Lần các ngươi sợ cường quyền, dũng cảm đấu tranh với thế lực tà ác, trẫm lấy hài lòng. Trẫm sẽ sai tiễn các ngươi dương, còn Đậu Lân , trẫm cũng sẽ cho đưa bé về nhà."

thầm nghĩ, vị Đông Nhạc Đại Đế cũng "bắt trend" gớm, còn dùng cả cụm từ "dũng cảm đấu tranh với thế lực tà ác" chuẩn phong cách chính luận hiện đại nữa chứ.

Dứt lời, Đông Nhạc Đại Đế cùng đội nghi trượng rời . Đường Minh Lê nắm lấy tay , bảo: "Quân Dao, chuyện giải quyết xong , chúng về thôi."

gật đầu, đang định gì đó thì Cao Hàm đột nhiên bước tới, chen ngang giữa chúng , cưỡng ép tách hai đứa bảo: "Đi thôi, về nhà."

xoa xoa thái dương, đầu bắt đầu thấy đau .

 

 

 

 

Loading...