Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 495: Pháp khí cửu phẩm

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:19:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

hiểu, thứ đến chính là pháp khí.

nhiều pháp khí phong trần nhiều năm, chủ nhân, trông chẳng khác nào những món đồ cũ kỹ thông thường, thậm chí hình thức còn tệ hơn, đến cả những bậc thầy đồ cổ chắc .

Vừa bước Phan Gia Viên, tỏa thần thức để dò tìm linh khí. rà soát từng sạp hàng một, quả thực phát hiện vài món linh khí. Có điều phần lớn linh khí đều yếu, chỉ là mấy món đồ từ cuối thời Thanh, mà ông chủ thét giá trời, chắc là coi như con gà béo xem hàng.

Trong đó, món linh khí đậm đặc nhất là một chiếc bình hít t.h.u.ố.c lá (tị yên hồ). cầm lên xem xét kỹ, hẳn là đồ từ đầu thời Thanh, cũng chút giá trị.

"Ông chủ, cái bán thế nào?" thực sự mua, chỉ tùy miệng hỏi một câu.

Lão chủ sạp vốn đang tỏ thái độ thờ ơ, ngước mắt lên thấy thì ánh mắt liền dán c.h.ặ.t mặt , cái kiểu đó như móc luôn đôi mắt để gắn lên bằng. khẽ giật khóe miệng, ông kinh doanh kiểu gì mà chằm chằm thô thiển ?

"Không... lấy tiền." Lão .

ngạc nhiên: "Ông ăn mà còn kiểu tặng ?"

Lão chủ sạp hì hì, lộ hàm răng vàng khè, bảo: "Cô bé , yêu cầu của cũng cao, em chỉ cần ăn tối với một bữa, chiếc bình coi như quà tặng em, thấy ?"

thực sự ném thẳng cái bình mặt lão. Lạnh lùng đặt đồ xuống, bảo: "Chúng ."

Lão chủ sạp đuổi theo vài bước: "Này , đừng chứ! Chiếc bình của là đồ vua Càn Long từng dùng đấy? Em vua Càn Long ? Đó là vị vua lẫy lừng thời Thanh đấy! Cái bình ít nhất cũng trị giá hơn ba mươi vạn! Ba mươi vạn mời em ăn một bữa mà còn mời nổi ? Thôi thẳng , em bao nhiêu tiền?"

Đám tiểu thương xung quanh đều chúng xì xào bàn tán, chỉ trỏ. Chưa đợi lên tiếng, Đường Minh Lê chộp lấy bàn tay đang vươn tới của lão. Lão lập tức nhăn mặt nhăn mày, gào lên: "Buông... buông ! Đau c.h.ế.t lão t.ử !"

Đường Minh Lê khẽ đẩy một cái, lão ngã nhào xuống đất. Sau đó cầm lấy chiếc bình hít t.h.u.ố.c , dùng lực bóp mạnh trong lòng bàn tay.

Lão chủ sạp xót của nhảy dựng lên gào thét: "Cái bình đó trị giá ba mươi vạn đấy! Mày mà hỏng thì đền..."

Chữ "nổi" nghẹn ắng nơi cổ họng thốt , vì khi Đường Minh Lê mở tay , trong lòng bàn tay chỉ còn một đống bột ngũ sắc. Anh mà chỉ nhẹ nhàng bóp một cái nghiền nát chiếc bình cứng cáp thành bụi mịn! Lão chủ sạp sờ sờ xương cốt , cái mà bóp xương lão thì chẳng thành tàn phế ?

Lão chủ sạp cũng thuộc hạng cáo già, chuẩn, lập tức đổi sắc mặt, nịnh nọt: "Tiên sinh, ngài cẩn thận chút, coi chừng mảnh vụn đứt tay ngài."

Đường Minh Lê lạnh giọng: "Ông cái bình đáng giá bao nhiêu?"

Lão còn dám hét giá trời, đành nén đau thương trong lòng mà thưa: "Tiên... , ngài , thực nó là đồ giả, đáng tiền , ngài cứ bóp thoải mái, bóp thoải mái ạ."

Ánh mắt Đường Minh Lê tràn ngập vẻ lạnh lẽo: "Cái bình là đồ thời Càn Long, giá thị trường mười ba ngàn tệ. nay thích nợ ai, cầm lấy ."

Nói xong, lấy một xấp tiền dày cộp từ ví , ném thẳng mặt lão. Một trận "mưa tiền" đỏ rực trút xuống lão chủ sạp. Lão im thin thít dám cử động, khúm núm đáp: "Đa tạ ban thưởng."

Đường Minh Lê nắm tay thẳng, cần phí lời với hạng . Lão chủ sạp ngày thường nhân duyên , nên những xung quanh đều lộ vẻ hả hê, còn giơ ngón tay cái tán thưởng Đường Minh Lê.

mỉm nhàn nhạt: "Không hổ là Minh Lê, dạy dỗ một kẻ mắt cũng oai phong lẫm liệt như ."

Đường Minh Lê hừ lạnh: "Hắn mạo phạm thì cũng chẳng thèm chấp, nhưng mạo phạm em thì tuyệt đối tha."

thầm nghĩ, đây chính là hình mẫu "tổng tài bá đạo" trong tiểu thuyết đây mà.

lúc , đột nhiên cảm nhận một luồng linh khí mạnh mẽ. lập tức đầu , phát hiện một bà lão đang ở một góc khuất ai để ý. Trước mặt bà trải một tấm vải đỏ, đó đặt lèo tèo vài món đồ nhỏ còn mờ nhạt hơn cả chủ nhân.

Luồng linh khí đó phát từ chính những món đồ nhỏ !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-495-phap-khi-cuu-pham.html.]

rảo bước tới, thấy tấm vải đỏ một chiếc trâm cài tóc. Chiếc trâm xám xịt, vàng vàng, bạc bạc, những hoa văn ánh kim trông như đồng thau mạ vàng. Chủ đề của chiếc trâm là "Điệp luyến hoa phổ biến, hình dáng dẹt và dài, bên hai đóa mẫu đơn, phía nữa là một con bướm kết bằng chỉ vàng, cầm lên thấy nặng trịch.

Loại trâm nếu mắt khác, dù là đồ cổ thật thì cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền. Cùng lắm là mua về lau rửa sạch sẽ, tu sửa bán cho mấy cô nàng thích phong cách cổ điển, giá cũng chỉ tầm hai ba ngàn tệ là cùng.

Thế nhưng, cảm nhận rõ rệt linh khí bên trong nó đậm đặc đến mức khiến chỉ chiếm lấy ngay lập tức.

Đây là một món pháp khí! Cửu phẩm!

Lòng nổi sóng cuộn trào nhưng vẻ mặt vẫn bình thản. cầm một con dấu nhỏ khác lên xem kỹ hỏi: "Bà cụ ơi, con dấu bán thế nào ạ?"

Bà lão ngước , : "Con dấu là đồ đầu thời Dân quốc, cũng của danh gia điêu khắc, cô đưa sáu trăm tệ mang ."

"Sáu trăm , đắt nhỉ." xoa cằm, hỏi thăm mấy thứ khác, cuối cùng mới hỏi đến chiếc trâm như thể tùy tiện hỏi thêm, thậm chí còn chẳng thèm nó quá một giây. cũng chẳng còn cách nào khác, nếu để đối phương tâm tâm niệm niệm mua, họ chắc chắn sẽ thét giá c.ắ.t c.ổ.

"Chiếc trâm bán bằng tiền." Bà lão .

ngạc nhiên: "Nếu bán thì bà bày đây gì ạ?"

Bà lão dùng đôi mắt tinh , bảo: "Cô bé, chúng minh bạch lời mờ ám. cô nhắm trúng chiếc trâm . Đây là một món pháp khí cửu phẩm, nếu cô thì một viên linh thạch cực phẩm, bán cho cô."

đờ , hóa gặp trong nghề. quan sát kỹ bà lão , thế nào cũng giống dị nhân.

: "Bà cụ, bà thỏa đáng . Chiếc trâm đúng là pháp khí cửu phẩm, nhưng dù ở thời thượng cổ nó cũng đáng giá một viên linh thạch cực phẩm, huống hồ bây giờ linh thạch gần như tuyệt tích, quý giá vô ngần."

Bà lão do dự một chút bảo: "Cô bé, chiếc trâm là bảo vật gia truyền của nhà , nếu gia đình đang cần tiền gấp, cũng mang bán. Nếu cô thực lòng , một viên linh thạch trung phẩm, thể thấp hơn nữa."

còn đang định mặc cả thêm thì Đường Minh Lê : "Để tặng em." Dứt lời, lấy một viên linh thạch trung phẩm từ trong túi Càn Khôn.

Túi Càn Khôn của là bảo vật gia truyền của nhà họ Đường, gian bên trong rộng bằng một ngôi nhà, chứa nhiều thứ. Bà lão thấy linh thạch thì mắt sáng rực, cảnh giác quanh thu dọn khăn gói, dậy : "Ở đây nơi thích hợp để giao dịch, hai vị theo ."

Một viên linh thạch trung phẩm ở thời đại thể là giá trị liên thành. Nếu bà cụ cầm linh thạch ngay giữa phố, e là mấy bước cướp, thậm chí mất mạng như chơi.

Đường Minh Lê cất viên linh thạch , khẽ nhếch môi: "Được, bà cụ dẫn đường ."

Bà lão dẫn chúng vòng vèo qua hết con hẻm đến con hẻm khác, khiến ch.óng cả mặt. Cuối cùng, chúng đến sâu trong một con ngõ nhỏ, một cánh cửa gỗ đen bong tróc. Bà tiến lên gõ cửa: "Ông nó ơi, về đây."

Một tiếng "két" vang lên, cánh cửa mở , một gương mặt già nua ló ngoài. Ông lão đó cũng là bình thường, nhưng ánh mắt cứ âm u lạnh lẽo khiến thoải mái.

"Ông nó ơi, bệnh của con trai ?" Bà lão hỏi.

Ông lão thở dài: "Haiz, vẫn thôi."

Bà lão với chúng : "Hai già chỉ mỗn mụn con trai, nó vốn chí hướng, nhưng một năm phát hiện suy thận, mỗi tuần chạy thận hai . Bác sĩ bảo tình hình nguy kịch, nếu chữa trị thì sống quá một tháng nữa. Nếu vì chuyện , cũng chẳng đời nào mang chiếc trâm tổ truyền bán ."

Nói đoạn, bà dùng ống tay áo lau nước mắt.

 

 

 

 

Loading...