Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 507: Thượng Quan Doãn đại chiến Doãn Thắng Nghiêu
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:21:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nguyên Quân Dao, Đường Minh Lê rốt cuộc điểm nào ?" Anh nghiến răng , " điểm nào thua kém ? Những gì thể cho em, cũng thể cho. Làm đương gia chủ mẫu của nhà họ Thượng Quan thì gì ?"
gằn giọng: "Tình yêu dành cho là thứ thể hiểu . Buông tay !"
"Sao hiểu?" Anh vội vã tiếp lời, "Kể từ sự việc ở núi Bái Nguyệt, chỉ cần nhắm mắt là gương mặt em hiện mắt , dù uống t.h.u.ố.c định thần cũng tác dụng. Em hạ độc xong định phủi tay bỏ mặc ?"
giận dữ: "Anh tưởng chắc? Anh ngày hôm nay đều là do tự chuốc lấy!"
Đôi mắt bừng bừng lửa giận, đôi bàn tay chộp lấy bả vai , lực mạnh đến mức tưởng như bóp nát xương vai . Anh trừng mắt hồi lâu, cứ ngỡ sẽ tay, nào ngờ lộ thần sắc bi thương, vành mắt đỏ hoe.
"Tại ... em hận đến thế?" Giọng mang theo nỗi sầu t.h.ả.m và bi thiết nồng đậm, khiến thoáng chút mủi lòng.
Anh buông , lùi hai bước phịch xuống giường. Trong khoảnh khắc đó, dường như tháo bỏ lớp vỏ bọc bảo vệ, trở nên vô cùng yếu ớt.
"... thực là đại thiếu gia thực sự của nhà Thượng Quan." Anh cúi gầm mặt, ôm lấy đầu , "Trên vẫn còn vài em họ. nhà Thượng Quan chúng luôn lấy thực lực trọng, kẻ nào mạnh nhất kẻ đó sẽ là kế thừa gia tộc, gọi là 'Đại thiếu'."
Anh dường như chìm miền ký ức xa xăm: "Hồi nhỏ, thiên phú của thế hệ chúng đều mạnh. Các trai của đều thiên phú cấp sáu, còn chỉ cấp năm. Thành tựu tương lai định sẵn là bằng họ, nên trong tộc, chỉ là một kẻ mờ nhạt ai ."
Nói đoạn, thở dài một tiếng: "Lúc đó liên tục bắt nạt. Những thứ yêu thích chỉ dám lén lút cất giấu, dám mang ngoài, nếu chắc chắn sẽ các cướp mất."
" từng cướp quá nhiều thứ." Anh ngước , "Năm bảy tuổi, cha lập công cho gia tộc nên giành cho một viên đan d.ư.ợ.c thăng cấp thực lực. vui, đặt lọ ngọc đựng đan d.ư.ợ.c sát , sợ cướp mất. bọn họ sớm tin từ lớn, chặn đường ở một nơi hẻo lánh. Thực lực bọn họ cao hơn , vạm vỡ hơn , còn hợp sức vây đ.á.n.h . Thế nhưng vẫn rạp xuống đất, liều c.h.ế.t bảo vệ lọ t.h.u.ố.c đó, kết quả họ đ.á.n.h gãy năm cái xương sườn."
"Thấy im động đậy, bọn họ mới sợ hãi bỏ chạy, nhờ đó giữ viên t.h.u.ố.c." Ánh mắt thâm trầm, gằn từng chữ, "Từ lúc đó , thứ gì của thì nhất định bảo vệ cho , tuyệt đối cho phép bất kỳ ai cướp đoạt."
cau mày: " là đồ vật của ."
"Từ đó về , nỗ lực gấp bội." Thượng Quan Doãn đáp lời mà tiếp, "Lúc khác chơi, tu luyện; lúc khác ngủ, cũng tu luyện. Năm mười hai tuổi, trong cuộc đại tỷ thí gia tộc, vượt qua đối thủ để trở thành lôi chủ, chính thức trở thành kế thừa của nhà họ Thượng Quan."
Anh dậy, ánh mắt nữa trở nên kiên định vô cùng: " ngày hôm nay đều là do tự tay giành lấy. Kể từ ngày đó, hiểu rằng nếu thứ gì thì nỗ lực tranh đoạt, dù là quyền thế là phụ nữ."
trịnh trọng đáp: " đồ vật, là một con bằng xương bằng thịt. Thượng Quan Doãn, thích , bạn trai . sẽ ở bên , từ bỏ ý định đó ."
Thế nhưng lạnh, đôi mắt vằn vện tơ m.á.u: "Em thích Đường Minh Lê? Nếu , tại em thích cả Doãn Thắng Nghiêu? Nguyên Quân Dao, em thích là nhiều quá ?"
nổi giận: "Anh bậy bạ gì đó? và Doãn Thắng Nghiêu chẳng quan hệ gì hết! căn bản thể nào thích !"
"Vậy ?" Nụ của càng thêm âm hiểm, "Em lừa khác chứ lừa . Ánh mắt em rõ ràng khác hẳn với những khác. Em mỗi em dùng ánh mắt đó , tim như d.a.o đ.â.m ? khao khát bao em cũng thể bằng ánh mắt như thế!"
nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giận dữ quát: "Anh láo! từng thích . đối xử với khác biệt là vì cứu mạng , chúng tình nghĩa sinh t.ử!"
Thượng Quan Doãn nhếch môi mỉa mai: "Xem , ngay cả chính em cũng nhận nhỉ? Tại Doãn Thắng Nghiêu cứ lẽo đẽo theo em, đuổi cũng ? Bởi vì , trong lòng em chỗ cho ."
hít một lạnh, nhất thời thốt nên lời. Hồi lâu mới : " và là thể nào. Một khi chọn Đường Minh Lê thì sẽ một lòng một với , tuyệt đối phản bội."
Thượng Quan Doãn nheo mắt, ánh mắt ngày càng quỷ dị và âm u khiến lạnh toát cả .
"Hê hê," Thượng Quan Doãn lạnh, "Để xem em thực sự điều đó ."
"Anh định gì?" kinh hãi hỏi.
Thượng Quan Doãn nhếch môi lạnh, lùi một bước đầu cửa sổ.
Doãn Thắng Nghiêu đang lơ lửng ngoài cửa sổ, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-507-thuong-quan-doan-dai-chien-doan-thang-nghieu.html.]
Ầm!
Kính cửa sổ đ.á.n.h nát, vỡ tan thành hàng vạn mảnh b.ắ.n về phía Thượng Quan Doãn như những món ám khí. Thượng Quan Doãn hóa thành kim cương, chắn mặt . Những mảnh kính đập lên vỡ vụn rơi xuống đất.
Doãn Thắng Nghiêu hề tấn công , những mảnh kính vỡ căn bản thương , nhưng Thượng Quan Doãn vẫn theo bản năng che chắn cho . cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nhói đau. Thượng Quan Doãn đúng, hạ độc Doãn Thắng Nghiêu, và trúng độc hề nhẹ.
"Lùi góc ." Thượng Quan Doãn đầu dặn một câu bất ngờ nhảy vọt lên, lao thẳng về phía Doãn Thắng Nghiêu.
Hai lao trận chiến, những tiếng va chạm năng lượng kịch liệt vang lên ch.ói tai.
lo lắng tột độ, tỳ lên bậu cửa sổ dõi theo trận đấu. Bạch Ninh Thanh bước tới kéo tay : "Quân Dao, bên ngoài nguy hiểm lắm, mau lùi ."
giơ hai tay lên, vội vã : "Bạch đại thiếu, giúp mở cái ?"
Bạch Ninh Thanh kỹ bảo: "Đây là hắc công nghệ mới nhất của Hoa Hạ, thể phong ấn năng lượng của dị nhân cấp bảy."
"Đừng giới thiệu nữa, mở !" sốt ruột.
Anh hồi lâu lắc đầu: " chìa khóa."
trợn mắt: "Sao sớm! Có cách nào khác ?"
"Không ." Anh lắc đầu, "Về để Tiểu Lâm tìm chìa khóa cho."
càng cuống quýt: "Vậy còn họ thì ?"
Bạch Ninh Thanh xòe quạt thong dong phe phẩy: "Chẳng cả, cứ đây xem thôi. Một Đại tông sư đối đầu với Thất cấp đỉnh phong, trận chiến thế hiếm gặp lắm."
tức đến độ run : "Biết ngay là trông cậy gì mà!"
lấy từ túi Càn Khôn một lọ ngọc, đổ một viên đan d.ư.ợ.c to bằng ngón tay cái. Viên đan d.ư.ợ.c tỏa một mùi hương kỳ quái. Bạch Ninh Thanh nhíu mày: "Em định gì?"
"Dùng Sát đan để ăn mòn nó." Dứt lời, bóp nát viên đan d.ư.ợ.c, bôi lên chiếc còng tay. Chiếc còng lập tức phát tiếng xèo xèo, khói xanh bốc lên nghi ngút.
Rất nhanh đó, chiếc còng ăn mòn đứt , nhưng cổ tay cũng gặp họa, ăn mòn đến mức lộ cả xương trắng. Bạch Ninh Thanh nhíu mày càng c.h.ặ.t, vội vàng lấy t.h.u.ố.c bột rắc lên vết thương băng bó cho : "Quân Dao, lẽ nào trong lòng em, Doãn Thắng Nghiêu quan trọng đến thế ?"
nghiêm nghị đáp: " và Doãn Thắng Nghiêu tình nghĩa sinh t.ử, đương nhiên quan trọng. Thế nhưng, vì , mà là vì chính bản ."
"Vì chính em?"
Ánh mắt trở nên kiên định: " những đàn ông vì mà tranh đấu. Bởi vì dù cuối cùng ai thắng ai thua, thì thua vẫn chỉ . Người sẽ là 'hồng nhan họa thủy', là nguồn cơn của tội !"
Trong lòng dâng lên cơn thịnh nộ mãnh liệt. Lúc , hiểu nỗi đau của những tuyệt thế giai nhân thời cổ đại: họ ngăn đàn ông tranh giành, chỉ còn cách tự sát. Còn những kẻ xem nghĩ rằng chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t cô gái đó, đàn ông sẽ còn đ.á.n.h đến c.h.ế.t sống nữa.
lạnh trong lòng. Lũ đàn ông ích kỷ !
nhún chân một cái, lao v.út ngoài trung, triệu hồi thanh Điệp Luyến Hoa kiếm, hai tay bắt pháp quyết. Thanh phi kiếm tức khắc phân tách từ một thành hai, hai thành bốn, tạo thành một Thập Lục Kiếm Trận, lao thẳng về phía hai đang kịch chiến.