Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 517: Đường Minh Lê ra tay

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:21:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thuật đơn giản chuyện về Huyết Ma, nhưng tuyệt đối đả động gì đến Dạ Sinh Hoa. Chuyện tầm quan trọng cực lớn, thể rút dây động rừng.

Tiểu Lâm mà há hốc mồm kinh ngạc. Sau khi liên lạc nhiều nơi, xác định rằng Bạch Ninh Thanh kể từ khi về đảo Không Hải thì hề hồ sơ nhập cảnh, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

đưa Doãn Thắng Nghiêu về Lan Viên của , dặn dò: "Anh nghỉ ngơi cho , chuyện gì cứ gọi ."

Anh nắm lấy cổ tay , nghiêm nghị : "Cẩn thận với Đường Minh Lê."

chau mày, im lặng một hồi mới đáp: " tin ."

Doãn Thắng Nghiêu thở dài: "Anh hiểu tâm trạng của em, nhưng ... Haiz, thôi bỏ , tóm em hết sức cẩn thận."

gật đầu về nhà. Thượng Quan Doãn biệt viện riêng ở thành phố Sơn Thành, còn Cao Hàm nơi nương tựa, thế mà đòi dọn thẳng Quế Viên của ở. Đầu đầy vạch đen, để tránh khác hiểu lầm, đành mua thêm một căn biệt thự gần đó cho ở.

Nhìn đồng hồ, mới nhận hơn hai tháng trôi qua. Quá trình đột phá tu vi quả thực tiêu tốn ít thời gian.

gọi điện cho Đường Minh Lê, nhưng máy liên lạc . Phía Đường gia cũng về. Gọi cho Ủy viên trưởng Đàm, ông bảo sự việc chút biến cố nhỏ, lẽ Đường Minh Lê mất một thời gian nữa mới thể về.

Sự nghi hoặc trong lòng ngày càng lớn. Người mà Cao Hàm thấy, liệu thật sự là ?

Không, Nguyên Quân Dao, mày tin tưởng Đường Minh Lê, hạng như .

Sau đó, tự giam trong phòng luyện đan suốt ba ngày ba đêm. Cuối cùng, cũng luyện chế thành công giải d.ư.ợ.c của Dạ Sinh Hoa.

Chuyện liên quan đến đại cục, tự nhiên thể dễ dàng để lộ ngoài. Sau khi bàn bạc với Doãn Thắng Nghiêu, Thượng Quan Doãn và Cao Hàm, lập tức mang theo giải d.ư.ợ.c bay đến thủ đô để diện kiến Tổng chỉ huy – lãnh đạo cao nhất của Bộ phận Đặc biệt.

Doãn Thắng Nghiêu và những khác đương nhiên tháp tùng bên cạnh để bảo vệ và giải d.ư.ợ.c trong tay.

Đây là chuyên cơ do Thượng Quan Doãn sắp xếp. Trước đó, bí mật về Dạ Sinh Hoa chỉ mấy chúng , ngay cả những ở trụ sở Bộ phận Đặc biệt cũng tiết lộ nửa lời.

"Quân Dao." Doãn Thắng Nghiêu mang một chai rượu vang đỏ đến đối diện , rót một ly : "Trông em vẻ mệt mỏi."

nhếch môi nặn một nụ : "Ba ngày ba đêm chợp mắt, đương nhiên là chút mệt ."

Thực tế, với tư cách là tu đạo Thất phẩm, đừng ba ngày, dù là ba tháng ngủ cũng chẳng vấn đề gì. Thứ thật sự khiến mệt mỏi chính là Đường Minh Lê. lo lắng Long Ảnh khống chế.

Doãn Thắng Nghiêu dường như thấu tâm tư của , bảo: "Quân Dao, đừng lo, dù chuyện gì xảy cũng sẽ bảo vệ em."

mỉm đáp: "Đa tạ Đế quân."

Đông Hoa Đại Đế ban Kim Ấn cho , thể thôi động nó, điều đó chứng tỏ kế thừa ngôi vị, trở thành vị Đế quân mới.

Doãn Thắng Nghiêu bật , cụng ly với : "Đừng lấy trò nữa."

Lúc , Thượng Quan Doãn bước tới, giật lấy chai rượu: " bảo chai Lafite nâng niu mấy năm nay thấy , hóa trộm mất."

"Sao gọi là trộm? Nghe khó quá." Doãn Thắng Nghiêu , "Anh để nó trong tủ lạnh, chẳng lẽ để tiếp đãi chúng ?"

Thượng Quan Doãn nheo mắt, với vẻ thiện cảm. Doãn Thắng Nghiêu cũng trừng mắt . hai họ nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, nhất thời cạn lời.

"Thượng Quan, chớ đắc tội với ." đùa, "Sau nếu thành tiên thì sẽ thuộc quyền quản lý của đấy. Cẩn thận ' giày xéo' ."

Thượng Quan Doãn xuống ghế sofa, hừ lạnh một tiếng, mỉa mai : "Tuy Kim Ấn nhưng dù cũng chỉ là một phàm nhân, đám thần tiên trời thể phục ?"

Doãn Thắng Nghiêu nhấp một ngụm rượu, lạnh: "Đợi phi thăng , sẽ khiến họ nể phục ."

Thượng Quan Doãn liếc một cái: "Đợi phi thăng hãy tiếp."

Ngay khoảnh khắc đó, linh tính trong đột nhiên báo hiệu một cuộc khủng hoảng quái dị. lập tức bật dậy, ngoài cửa sổ. Một bóng xuất hiện phía bên ngoài máy bay, chiếc áo choàng đen bay phấp phới trong gió. Tim trong phút chốc như rơi xuống hầm băng vạn năm, lạnh đến buốt xương thấu tủy.

Kẻ đó để lộ một nụ hiểm độc, chậm rãi tháo chiếc mũ trùm , hiện gương mặt tuấn mỹ vô song tựa như thiên thần.

Đường! Minh! Lê!

hình tại chỗ, há miệng hỏi "tại ", nhưng cổ họng như nghẹn , thốt tiếng nào.

Đường Minh Lê ở bên ngoài cửa sổ giơ tay đặt lên máy bay. Doãn Thắng Nghiêu kinh hãi, lao về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-517-duong-minh-le-ra-tay.html.]

"Quân Dao! Cẩn thận!" Anh hét lớn.

Chiếc máy bay trong nháy mắt bùng lên hỏa quang nổ tung giữa trung. Lửa cháy khắp nơi, gió rít gào lùa khiến mái tóc dài buộc đầu của , tung bay hỗn loạn như những sợi rong biển đen kịt đầy bất lực.

Đường Minh Lê, thực sự g.i.ế.c !

hất văng ngoài, rơi thẳng xuống vực thẳm vạn trượng. Giữa ánh lửa bập bùng, ánh mắt Đường Minh Lê lạnh thấu xương, khóe môi luôn giữ nụ như như , trong mắt đầy vẻ chế giễu. Dường như đang nhạo báng sự si tình của .

Trong giây lát đó, dường như đ.á.n.h mất bộ ý chí chiến đấu, giống như những nỗ lực hơn một năm qua đều chỉ là một giấc mộng hão huyền.

Cứ thế mà c.h.ế.t cho xong.

nhắm mắt .

Đột nhiên, một đôi tay ôm c.h.ặ.t lấy , giọng của Doãn Thắng Nghiêu vang lên bên tai, ch.ói tai và khản đặc: "Nguyên Quân Dao, em tỉnh cho !"

, nhắm c.h.ặ.t mắt . Nếu Minh Lê g.i.ế.c , thì cứ để c.h.ế.t .

chuyện gì xảy đó, chỉ thấy những tiếng nổ vang trời. Doãn Thắng Nghiêu từ đầu đến cuối đều bảo hộ , để chịu dù chỉ một vết xước.

Chẳng qua bao lâu, đột ngột ném xuống nước. Dòng nước lạnh buốt khiến rùng tỉnh hẳn. quanh, phát hiện đang ở giữa một vùng núi tuyết. Mặt hồ vốn đóng băng , nay đục một cái lỗ lớn, và ném thẳng đống nước đá đó.

Doãn Thắng Nghiêu bờ, bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Anh cái gì ?" cau mày hỏi.

Doãn Thắng Nghiêu lạnh giọng: "Nếu em thực sự c.h.ế.t, thể thành cho em. Một bộ quan tài mỏng, Doãn Thắng Nghiêu vẫn tặng nổi."

Nghĩ đến nụ lạnh lẽo âm u của Đường Minh Lê, lòng thắt đau đớn.

Keng!

Anh ném một con d.a.o găm xuống mặt , : "Muốn c.h.ế.t thì dùng cái mà tự sát , cứ cắt đứt cuống họng, đảm bảo c.h.ế.t đau đớn."

nhặt con d.a.o lên, lưỡi d.a.o lấp lánh ánh u quang. cầm lấy đặt lên cổ ướm thử, chân mày Doãn Thắng Nghiêu nhíu c.h.ặ.t, trong mắt lóe lên một tia lo lắng.

Cuối cùng, ném con d.a.o trả , nhảy khỏi hố băng, : "Lúc nãy... chỉ nhất thời đả kích quá lớn nên mới vạn niệm câu tro ( ý nghĩ đều biến thành tro lạnh). Giờ thông suốt , vì một đàn ông mà c.h.ế.t thì thật đáng."

nắm c.h.ặ.t t.a.y. Thực , sâu thẳm trong tim , sự tự ti từ "xú nữ" Nguyên Quân Dao đây vẫn luôn âm thầm ảnh hưởng. sợ Đường Minh Lê lừa dối , bỏ rơi , nên mới mất hết hy vọng như . thể c.h.ế.t, Đường Minh Lê chắc chắn Long Ảnh chiếm giữ xác, còn cứu .

"Như mới đúng." Doãn Thắng Nghiêu thở phào, cởi áo khoác khoác lên .

quanh, hỏi: "Đây là ?"

"Đây là núi Quang Minh." Doãn Thắng Nghiêu , "Máy bay Đường Minh Lê b.ắ.n hạ, giao đấu với vài chiêu. Thực lực của cao, thua kém gì . Anh sợ em chuyện nên mới mang em trốn trong núi."

Núi Quang Minh là một ngọn núi cao, vì cao độ quá lớn nên chân núi dù cuối xuân nhưng đỉnh vẫn quanh năm tuyết phủ, đóng băng nghìn dặm.

"Cao Hàm và Thượng Quan Doãn ?" hỏi.

Doãn Thắng Nghiêu đáp: "Yên tâm , bọn họ thuộc loại mạng 'gián', c.h.ế.t ."

lấy điện thoại từ túi Càn Khôn , đỉnh núi sóng, chỉ thể gửi tin nhắn báo bình an cho họ.

"Đường Minh Lê chặn đường cho chúng kinh, xem chuyện Dạ Sinh Hoa liên quan nhỏ tới ." Doãn Thắng Nghiêu tiếp, "Chúng nhanh ch.óng tới thủ đô. Anh dự cảm, chắc chắn còn âm mưu khác."

gật đầu, triệu hồi thanh Điệp Luyến Hoa. Doãn Thắng Nghiêu cũng bước lên, lạ lẫm hỏi: "Anh đường đường là Thần cấp mà cũng ké kiếm của ?"

Anh nghiêm túc đáp: "Anh vẫn phi kiếm."

cũng gì thêm, điều khiển phi kiếm lướt qua bầu trời, lao nhanh về phía thủ đô.

 

 

 

 

Loading...