Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 523: Mẹ của Doãn Thắng Nghiêu

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:21:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy ông im lặng hồi lâu, càng thêm sốt ruột, hỏi dồn: "Tiền bối Hoàng Sơn Quân?"

"Nhóc con , cái ... thể quá chi tiết ." Hoàng Sơn Quân thở dài một tiếng, : "Ta chỉ thể bảo rằng, cái trúng độc , một là Địa Tiên đang che giấu phận và tu vi, hai là..."

"Là gì ạ?" truy vấn.

"Hoặc là, bản chính là một vị thần tiên." Ông đáp.

hít một lạnh, ngoảnh Đường Minh Lê nữa.

Anh là thần tiên? Vậy là vị thần nào? Đông Nhạc Đại Đế ? Thế còn vị Đế quân mà chúng từng gặp Địa phủ là ai?

Loạn . Loạn hết cả . Đầu óc như một mớ bòng bong, căn bản tài nào gỡ rối nổi.

Hoàng Sơn Quân : "Nhóc con, chắc chắn ngươi đang thấy hoang mang, nhưng hoang mang cũng vô ích. Những vị thể hạ phàm đều thần tiên tầm thường, dính líu đến bí mật của Thượng tiên, thể quá nhiều, nếu sẽ thiên luật trừng phạt."

đành chuyển hướng: "Vậy cách nào giải độc Kim Thiềm ạ?"

"Cách thì cũng đơn giản. Ngươi lấy não của con Kim Thiềm đó , dựa theo đơn t.h.u.ố.c luyện một viên Giải Kim Đan cho uống là sẽ khỏi hẳn." Hoàng Sơn Quân tiếp: "Cái khó của phương pháp dùng đúng con phun độc, con khác đều vô dụng. May là ngươi bắt nó, nếu dù là Đại La Kim Tiên cũng chẳng cứu nổi ."

mừng rỡ khôn xiết, vội chắp tay: "Đa tạ tiền bối Hoàng Sơn Quân."

Dứt lời, vội vàng chuẩn d.ư.ợ.c liệu để luyện đan. hề , khi rời , Hoàng Sơn Quân thở dài khe khẽ: "Cái con nhóc , chẳng vận khí từ mà xung quanh là nhân tài kiệt xuất, giờ đến cả Thượng tiên cũng xuất hiện. Nếu do lão bất t.ử Chính Dương Chân Quân giành , thu nó đồ ."

...

mất ròng rã một ngày mới luyện thành Giải Kim Đan. Ngay khi viên đan d.ư.ợ.c vàng óng ánh như vàng ròng đưa miệng, độc tố trong cơ thể đ.á.n.h tan như bùn đất gặp nước.

Đường Minh Lê bừng tỉnh, phun một ngụm m.á.u lớn màu vàng kim. bắt mạch thấy độc tố bài trừ sạch sẽ mới thở phào nhẹ nhõm. Trông vẫn còn yếu, nắm lấy tay , kinh ngạc hỏi: "Quân Dao, mơ đấy chứ?"

khẽ vuốt tóc : "Yên tâm , là thật 100%."

"Tốt quá, cứ ngỡ c.h.ế.t chắc ." Anh thở hắt một : "Dù trúng độc Kim Thiềm thì chẳng ai sống quá ba phút."

" cầm cự một tuần." đầy ẩn ý.

Đường Minh Lê mỉm : "Chắc là do từng dùng m.á.u Thần tộc nên cơ thể biến đổi theo hướng Thần tộc ."

sững . Anh hợp lý, chẳng cãi . định hỏi xem kẻ mặc áo choàng đen , nhưng mở miệng chẳng thể thốt nên lời.

"Quân Dao, em chuyện gì với ?" Anh hỏi.

"Đợi khỏe hẳn ." kéo chăn đắp cho , "Giờ lo dưỡng thương ."

Nói xong, bước ngoài. Nắng chiếu lên mặt nhưng lòng vẫn ngổn ngang trăm mối. kiểm tra kỹ, trong hề ma khí, nên chuyện Ma quân Long Ảnh nhập xác. Vậy thì những chuyện đó rốt cuộc là thế nào?

lúc , hầu tới báo: "Cô Nguyên, bên ngoài một quý bà tự xưng là phu nhân Cốc chủ Dược Vương Cốc gặp cô."

nhướn mày. Mẹ của Doãn Thắng Nghiêu?

và vị phu nhân chỉ mới gặp qua một , giao hảo. Đối với nhà họ Doãn, ngoại trừ Doãn Thắng Nghiêu, đều xem là kẻ thù, hề thiện cảm. tìm đến tận cửa, cũng giữ lễ tiết chu , tránh để kẻ khác đàm tiếu thiếu giáo d.ụ.c.

Vào phòng khách, thấy một phụ nữ mặc váy ngắn hai màu đen trắng đang ghế quan mạo. Bộ trang phục nhã nhặn tôn lên vẻ trí thức và quý phái của bà. Từng cử chỉ nhấp , từng nụ của bà đều sức hút, hổ danh là nữ chủ nhân của Dược Vương Cốc.

bước tới: "Chào Doãn phu nhân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-523-me-cua-doan-thang-nghieu.html.]

Doãn phu nhân dậy, đ.á.n.h giá từ đầu đến chân. nhận thấy tia địch ý trong mắt bà, chỉ thầm lạnh trong lòng.

"Doãn phu nhân, bà đại giá quang lâm việc gì chỉ giáo?" mỉm hỏi.

nghiến răng: "Cô hận chúng đến thế ?"

nhếch môi: "Nếu bà là , chắc bà tay báo thù từ lâu , giờ còn dám đến hỏi hận ?"

Doãn phu nhân lóe lên sự giận dữ: "Cô hận ai thì cứ nhắm đó, tại quyến rũ con trai ? Nó vì cô mà bỏ nhà , chịu kế nghiệp Dược Vương Cốc, khiến nhà họ Doãn chúng lâm cảnh tuyệt tự truyền thừa. Nguyên Quân Dao, cô đúng là thâm độc, đ.á.n.h rắn đ.á.n.h bảy tấc, cô nắm đúng điểm yếu của chúng ."

lạnh lùng đáp: "Phu nhân, bà nhầm . Việc rời khỏi Dược Vương Cốc là ý định của chính , chẳng liên quan gì đến . Xin phu nhân đừng tùy tiện gán tội danh cho , gánh nổi ."

"Cô còn chối?" Doãn phu nhân phẫn nộ: "Cô phụ nữ của Đường gia chủ, cớ còn lôi kéo con trai ? Nó đối với cô tình sâu nghĩa nặng, bao nhiêu vì cứu cô mà suýt mất mạng, lẽ nào cô lấy một chút lòng ơn ?"

lạnh giọng ngắt lời: "Phu nhân, bà nhầm một chuyện nữa . bao giờ lôi kéo con trai bà, chỉ là quan hệ cộng sự, gì hơn. Còn bỏ nhà là vì sự nghiệp riêng, dựa bản lĩnh của để gây dựng một tông môn hùng mạnh hơn, chứ núp cái bóng của các để dẫm lối mòn của tổ tiên."

Doãn phu nhân đập mạnh chén xuống bàn: "Tông môn? Cái loại tông môn gì, cái tiệm An Dân Dược Quán đó ư? Loại tiệm t.h.u.ố.c đó, nếu nó mở, với thực lực của Dược Vương Cốc, mở một trăm cái, một ngàn cái cũng !"

thở dài ngao ngán: "Doãn phu nhân, giờ hiểu vì bỏ nhà . Bà hiểu lý tưởng của , khinh miệt chí hướng, coi thường bản lĩnh và tôn trọng ý của . Bà chỉ theo con đường bà vạch sẵn. Một gia đình như thế, cần cũng chẳng ."

"Cô!" Doãn phu nhân tức đến tái mặt, nhưng vẫn chút nể tình: "Yến tước hiểu chí hồng hộc. Doãn phu nhân, bà chẳng hiểu gì về con trai cả, mời về cho."

Câu từng với Đường lão gia t.ử, hôm nay ngại với bà một . Cha ở Hoa Hạ đều thế ? Không thể chấp nhận việc con cái ngược con đường định sẵn để tìm kiếm bản ngã.

lúc đó, hầu báo: "Cô Nguyên, Doãn đại thiếu đến ."

"Vừa ." , "Mời rước về ."

Doãn Thắng Nghiêu sải bước . Doãn phu nhân tức giận vịn tay ghế, quát: "Nghiêu nhi, đàn bà nh.ụ.c m.ạ con như thế, là phận con, con nên đòi công đạo cho ?"

Doãn Thắng Nghiêu tiến lên đỡ bà: "Mẹ, hôm nay nên đến đây."

Doãn phu nhân đẩy mạnh : "Nghiêu nhi, mang nặng đẻ đau, cực khổ nuôi con khôn lớn, con báo đáp thế ?"

Doãn Thắng Nghiêu thở dài: "Mẹ, công ơn của con luôn khắc cốt ghi tâm, nhưng bảo con sống cả đời theo ý của thì con ."

Doãn phu nhân mặt cắt còn giọt m.á.u, ngã xuống ghế, nước mắt lã chã: "Cái thằng bé , con sinh là để hành hạ mà. Lúc sinh con, con ngang trong bụng nhất định chịu , đau đến c.h.ế.t sống . Nếu cha con quyết đoán mổ cho , chắc cũng chẳng sống đến hôm nay."

Bà đập mạnh lên tay ghế: "Nợ nghiệt mà! Kiếp với , mà đầu t.h.a.i con để hành hạ thế !"

"Mẹ!" Doãn Thắng Nghiêu mà lòng đau như cắt, mắt đỏ hoe, quỳ sụp xuống.

ngay khoảnh khắc đầu gối chạm đất, một tiếng rắc vang lên, chân chiếc ghế quan mạo gãy lìa. Doãn phu nhân đang đau buồn quá độ kịp tránh né, ngã sóng soài xuống đất.

Doãn Thắng Nghiêu lập tức dậy. Doãn phu nhân kinh ngạc: "Cái... cái ghế ?"

thản nhiên : "Thân phận của con trai bà bây giờ khác xưa, bà chịu nổi cái quỳ của nữa ."

 

 

 

 

Loading...