Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 524: Gã cha dượng tồi tệ
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:21:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Doãn phu nhân tức giận quát: "Nó là con trai ruột của , dựa cái gì mà quỳ lạy ?"
Doãn Thắng Nghiêu một cái, thấy đang khó xử vô ngần. thở dài, : "Doãn phu nhân, con trai bà giờ còn là bình thường nữa, bà đừng lấy đạo hiếu để trói buộc bên . , là đại sự. Hãy buông tay , tương lai bà sẽ tự hào về ."
Doãn phu nhân con trai , đ.á.n.h giá từ xuống một lượt hỏi: "Nghiêu nhi, cho , rốt cuộc là chuyện thế nào?"
Doãn Thắng Nghiêu thở dài: "Mẹ, thiên cơ bất khả lộ."
Doãn phu nhân tuy đang giận dữ nhưng kẻ ngốc. Bà con trai, im lặng hồi lâu lên tiếng: "Được, Nghiêu nhi, con đại sự, như cũng ngăn cản. Mẹ cho con mười năm, tông môn của con trở thành tông môn đầu Hoa Hạ, con ? Nếu thì hãy ngoan ngoãn về nhà kế nghiệp Dược Vương Cốc, thấy ?"
nhíu mày, Doãn phu nhân rõ ràng là đang khó khác. Hoa Hạ bao ẩn thế tông môn với truyền thừa hàng ngàn năm, những nơi đó còn chẳng dám tự xưng là nhất, mà bà yêu cầu một tông môn mới lập mười năm đầu Hoa Hạ?
Doãn Thắng Nghiêu im lặng giây lát, ngẩng đầu thẳng , kiên định đáp: "Được."
Doãn phu nhân lên giọng: "Tốt! Đã chí hướng như , sẽ chống mắt lên xem con bản lĩnh đó !"
Dứt lời, bà chẳng thèm liếc lấy một cái, bỏ thẳng. Doãn Thắng Nghiêu tiễn bà tận cửa, chiếc xe rời mới thở hắt một nặng nề.
Anh , trầm giọng với : "Quân Dao, Đường Minh Lê về ."
cảnh giác : "Doãn đại thiếu, lẽ chúng thật sự hiểu lầm . hỏi kỹ, mấy tháng qua Đường Minh Lê đều ở trong một bí cảnh cùng với vài vị Đại tông sư khác, thời gian để gây án . Kẻ mặc áo choàng đen đó chắc chỉ là giống mà thôi."
Doãn Thắng Nghiêu trầm ngâm một lúc: "Cho gặp một lát."
do dự: "Anh thương nặng lắm, đừng động thủ đấy."
Ánh mắt Doãn Thắng Nghiêu thoáng qua một tia bi thương và đau đớn thầm kín. Anh : "Quân Dao, bao giờ em mới thể bảo vệ hết như thế?"
nhất thời cứng họng, lòng trào lên cảm giác khó xử, đành nghiêng bước : "Đi theo ."
dẫn đến phòng ngủ của Đường Minh Lê, khẽ gọi: "Minh Lê, ngủ ?"
Đường Minh Lê đáp: "Anh đến , cho ."
Doãn Thắng Nghiêu sải bước . đỡ Đường Minh Lê dậy, hai bốn mắt , dường như những điều ngầm hiểu mà cách nào thấu .
"Những chuyện xảy mấy ngày qua, Quân Dao kể cho ?" Doãn Thắng Nghiêu hỏi.
Đường Minh Lê sang , cau mày: "Đã xảy chuyện gì?"
Doãn Thắng Nghiêu : "Có kẻ mang diện mạo y hệt giải ấn cho Minh Diệu Ma Hoàng."
Đường Minh Lê giật , trầm tư hồi lâu mới hỏi: "Các nghi ngờ kẻ đó là ?"
vội lắc đầu: "Anh bằng chứng ngoại phạm mà, kẻ đó chỉ là trông giống thôi."
Doãn Thắng Nghiêu , khóe môi nhếch lên một nụ lạnh lẽo. Sắc mặt Đường Minh Lê u ám: "Chuyện sẽ điều tra tới cùng. Nếu tìm kẻ đó, sẽ ngần ngại c.h.é.m c.h.ế.t ngay lập tức!"
Doãn Thắng Nghiêu để một nụ đầy ẩn ý: "Hy vọng ."
Đường Minh Lê đưa tay choàng qua vai , tuyên bố chủ quyền: "Doãn đại thiếu, còn việc gì nữa ? cùng bạn gái vài chuyện yêu đương riêng tư đây."
Đáy mắt Doãn Thắng Nghiêu bùng lên ngọn lửa giận, cố nhẫn nhịn : "Vậy phiền nhã hứng của hai vị nữa, cáo từ."
Hai chữ "cáo từ" đó như nghiến răng nghiến lợi thốt .
định tiễn nhưng Đường Minh Lê kéo : "Quân Dao, vết thương ở n.g.ự.c đau."
lườm một cái: "Biết thương tích mà còn đòi 'chuyện đó'?"
Đường Minh Lê nháy mắt với , hì hì: "Anh chỉ thế để dập tắt hy vọng của thôi, để bớt dòm ngó vợ tương lai của ."
đỏ mặt tía tai: "Ai thèm vợ ? còn cân nhắc xong nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-524-ga-cha-duong-toi-te.html.]
Đường Minh Lê dùng bàn tay lớn bao trọn lấy hai tay , đặt lòng bàn tay . thể cảm nhận nhiệt độ từ cơ thể , dường như cả trái tim cũng ấm áp theo.
"Không , chúng cả đời cơ mà, em cứ thong thả mà cân nhắc." Ánh mắt dịu dàng như nước, giọng ngọt ngào như rót mật tai.
Anh tiếp: "Lần về, tạm thời sẽ nhận nhiệm vụ quốc gia nữa, sẽ dành thời gian bên em. Chúng thể Nam Hải ngắm biển, đến Côn Luân ngắm tuyết, tới Thổ Phạn xem phong tục địa phương, và còn thể... lên Thái Sơn ngắm bình minh."
Giọng vang bên tai như ma lực, gảy nhẹ nhịp tim : "Bình minh đỉnh Thái Sơn lắm, những tầng mây dày đặc ngay chân chúng . Khi vầng thái dương đỏ rực nhô lên từ biển mây, mây trắng sẽ dần nhuộm đỏ, như nước cốt hoa hồng, như lá phong ngày sương giá. Biển mây đỏ rực cuồn cuộn giữa các đỉnh núi, biến ảo khôn lường."
Giọng thoáng chút hoài niệm: "Hồng Mông T.ử Khí đỉnh Thái Sơn là mạnh nhất. Hít một ngụm ở đó còn hơn cả nửa tháng tu luyện trong cánh rừng linh khí đậm đặc nhất."
"Được!" đôi mắt , khẽ đáp: "Đợi lành thương, chúng sẽ Thái Sơn."
"Chỉ Thái Sơn đủ?" Anh kéo , để tựa đầu l.ồ.ng n.g.ự.c , "Thiên hạ bao la, nơi nào chúng thể tới."
ôm lấy eo , ngửi mùi cỏ xanh thanh khiết , cảm thấy bao giờ hạnh phúc như lúc . Thế nhưng, tận sâu trong lòng dấy lên một nỗi hoang mang tột độ, như thể niềm hạnh phúc chỉ là một ảo ảnh, chỉ cần chớp mắt sẽ tan biến.
Sáng sớm hôm , nhận điện thoại từ Tần Ái. Giọng vô cùng lo lắng: "Cô Nguyên, xong , chuyện xảy ."
nhíu mày: "Em trai chuyện gì ?" Thẩm An Nghị vẫn đang viện, do Tần Ái chăm sóc.
"Hôm nay bệnh viện một đàn ông đến, tự xưng là cha của Thẩm, đòi mang ." Tần Ái , "Ông đưa giấy khai sinh của Thẩm, chúng ngăn ."
giật . Cha của An Nghị chẳng là gã chồng khốn kiếp mà tái giá ? Hắn vì g.i.ế.c mà tù, tù cả đời, mới đó ?
"Anh đừng hoảng. Tìm cách kéo dài thời gian ." , " về ngay đây."
Bộ phận Đặc biệt vốn phái bảo vệ cơ thể em trai , chắc chắn dễ dàng mang An Nghị như , nhưng xét về luật pháp, đúng là quyền thế. Gã tra nam đó chắc chắn ý !
báo với Đường Minh Lê một tiếng. Dù vết thương lành nhưng vẫn dậy mặc áo khoác: "Anh cùng em."
nhíu mày: "Không cần , ở nhà dưỡng thương , một gã tra nam thôi, tự giải quyết ."
Đường Minh Lê khẽ vuốt má , dịu dàng bảo: "Đừng quên, còn tra xét chuyện kẻ mặc áo choàng đen nữa. Sẵn tiện cùng em Trạm Thanh Thủy một chuyến, tìm thấy manh mối."
đành đồng ý, dù ở bên cạnh chăm sóc thì cũng đáng ngại. Chúng lập tức đáp máy bay về thành phố Sơn Thành. Đường Minh Lê cho điều tra điện thoại của Thẩm Phong, xuống máy bay gọi ngay cho .
"Alo." Đầu dây bên truyền đến giọng lấc cấc, kèm theo tiếng đùa của phụ nữ. Sắc mặt sa sầm xuống ngay lập tức.
" là Nguyên Quân Dao." lạnh lùng , "Nghe ông định mang Thẩm An Nghị ?"
Đầu dây bên lập tức cao giọng: "Nguyên Quân Dao! Con nhỏ xí mà cũng dám gọi điện cho tao ? Mày hại con trai tao thành thế mà còn dám tìm tao? Tin tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày ?"
thản nhiên đáp: "Tìm chỗ gặp mặt , chúng chuyện."
Hắn lạnh hai tiếng: "Tối nay, gặp ở Hội sở 3."
"Được." cúp máy. Đường Minh Lê ôm lấy eo , hỏi: "Cần cùng ?"
"Không cần, một con gián thôi mà."
...
Đêm về khuya, mặc áo khoác bò và quần dài, bước Hội sở 3. Giữa đại sảnh, sân khấu, mấy cô nàng ăn mặc gợi cảm đang nhảy múa quanh cột, vô nam nữ điên cuồng lắc lư ánh đèn laser.
Trong đầu hiện bốn chữ: Quần ma loạn vũ.
dùng tinh thần lực quét qua một lượt, lập tức tìm thấy vị trí của Thẩm Phong. Xuyên qua đám đông, bàn của , lạnh giọng gọi: "Thẩm Phong."