Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 529: Thẩm An Nghị tỉnh lại

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:21:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bật , tiếng chút thê lương xen lẫn phẫn nộ: " vì Hoa Hạ nhiều việc như thế, mà giờ đây các hy sinh em trai ."

Ánh mắt đột ngột trở nên sắc lạnh: "Phạm tướng quân, chuyện ngày hôm nay là ý của ông, là ý của cấp ?"

Phạm tướng quân giữ vẻ mặt cứng nhắc: "Chuyện hôm nay là ý của cá nhân , báo cáo lên cấp . Ta vì nước vì dân, loại chuyện nhỏ nhặt đương nhiên thể tự quyết định."

Ánh mắt băng giá: "Hóa mạng sống của em trai trong mắt ông chỉ là chuyện nhỏ. Nếu , còn gì để nữa."

Phạm tướng quân nheo mắt đe dọa: "Nếu cô cứ khăng khăng theo ý , buộc bắt giữ cô. Tiểu Lâm, còng cô !"

Tiểu Lâm hề nhúc nhích.

Phạm tướng quân giận dữ: "Cậu dám kháng lệnh?"

Tiểu Lâm sầm mặt, một lời cũng . Phạm tướng quân hừ lạnh một tiếng: "Đã , để tự tay!"

Dứt lời, ông vươn tay định chộp lấy .

dây dưa với ông , trực tiếp lấy cây sáo trắng, thổi lên một khúc nhạc cổ xưa.

Phạm tướng quân khựng bước, gương mặt lộ vẻ thống khổ. Ngay lúc đó, Tiểu Lâm bất ngờ xông lên, bập một chiếc khóa linh (còng tay phong ấn linh lực) cổ tay ông .

Phạm tướng quân lộ vẻ dám tin. Chiếc khóa linh tuy giữ chân ông lâu, nhưng vì ông đang tiếng sáo của áp chế nên nhất thời thể gồng gãy .

Tiểu Lâm lớn: "Nguyên nữ sĩ, cô ơn lớn với , bây giờ là lúc báo đáp cô. Ở đây cứ giao cho , cô hãy việc cần !"

gật đầu với : "Cảm ơn ."

Nói xong, nhún chân một cái, cả như một cơn gió, lao thẳng trong bảo tàng với tốc độ cực nhanh.

Phạm tướng quân nổi trận lôi đình: "Tiểu Lâm! Cậu đang ?"

Tiểu Lâm ông , bình tĩnh đáp: " đang việc mà cho là đúng."

Xung quanh, các đặc vụ khác cũng yên ông , tuyệt đối can thiệp.

"Người của chi nhánh Sơn Thành các đều con mụ đó mua chuộc ?" Phạm tướng quân gầm lên.

Mọi vẫn im lặng.

Phạm tướng quân hét lớn một tiếng, gồng gãy khóa linh, trừng mắt Tiểu Lâm đầy hận thù: "Đợi sẽ tính sổ với ."

Dứt lời, ông cũng lao bên trong bảo tàng.

________________________________________

Bảo tàng tư nhân khá nổi tiếng ở Sơn Thành. Không giống những nơi khác treo đầy đồ giả, đồ vật ở đây đều là thật, trong đó thiếu những cổ vật quý giá từ thời Tam Quốc.

Lúc , bảo tàng trống huếch trống hoác, chỉ một ngoại quốc tóc vàng đang một bức cổ họa trường quyển, chăm chú quan sát.

Đây chính là cao thủ cấp Thần lừng lẫy, hạng 45 Bảng Đen – Đồ Thủ.

lạnh lùng gã, tay lăm lăm Điệp Luyến Hoa kiếm: "Ngài Đồ Thủ, danh tiếng lẫy lừng, lâu gặp."

Đồ Thủ chậm rãi . Gã chừng ngoài bốn mươi tuổi, mặc bộ vest vải lanh mỏng màu xám, gương mặt vài phần điển trai, trông giống như một quý ông Anh quốc cổ điển.

"Nguyên nữ sĩ, chào mừng cô đến bảo tàng của ." Đồ Thủ mỉm , "Chỉ tiếc thời điểm thích hợp, nếu nên mời cô một ly."

nhạt: "Ngài Đồ Thủ, chúng đừng khách sáo giả tạo nữa, thẳng vấn đề . Em trai ?"

Đồ Thủ b.úng tay một cái. Rất nhanh, một gã đàn ông đeo khẩu trang đẩy một chiếc giường bệnh .

Em trai đang đó, nhắm nghiền hai mắt, gương mặt bình thản. Thấy em , tảng đá trong lòng mới coi như đặt xuống.

"Thứ ?" Đồ Thủ hỏi.

lấy từ trong áo một tờ giấy. Mắt Đồ Thủ lóe lên tia tinh quang: "Ném qua đây."

định ném thì thấy một tiếng gầm: "Không đưa cho gã!"

Phạm tướng quân xông , bất chấp tất cả lao về phía Đồ Thủ.

Đồ Thủ đeo đôi găng tay đen, liếc ông đầy khinh bỉ, gã tháo chiếc găng tay bên .

"Phạm tướng quân, mau!" hét lên nhưng vô ích. Đồ Thủ nhấc cánh tay, tung một chưởng ép thẳng về phía Phạm tướng quân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-529-tham-an-nghi-tinh-lai.html.]

Đại Tông Sư trung kỳ đối đầu cấp Thần. Chắc chắn thất bại!

Phạm tướng quân lùi liên tiếp mấy bước, miệng hộc một ngụm m.á.u đen, ngã quỵ bên cạnh .

nhíu mày: "Phạm tướng quân, ông hà tất ?"

Ông tức giận trừng mắt : "Nguyên Quân Dao! Tuyệt đối đưa công thức cho gã! Thứ mà rơi tay Dạ Kiêu, cô bao nhiêu Hoa Hạ sẽ gặp họa ?"

Nói đoạn, ông ho dữ dội, da mặt bắt đầu sạm đen . Đó là chất độc của Đồ Thủ đang xâm lấn cơ thể ông .

Đồ Thủ lạnh: "Lo cho bản , ông sống bao lâu nữa ."

Phạm tướng quân bám tủ kính, nghiến răng: "Ta thể c.h.ế.t, nhưng công thức tuyệt đối thể giao cho bọn chúng!"

Ông sâu sắc: "Trước quốc gia, trăm họ Hoa Hạ, sinh t.ử vinh nhục của cá nhân đáng là gì cả! Nguyên Quân Dao, hãy nhớ kỹ lời !"

Nói xong, ông dựa lưng tủ kính, đôi mắt dần đờ đẫn. Trúng độc quá sâu.

Đồ Thủ vỗ tay: "Tốt, lắm, kính trọng sự dũng của ông . ông hiểu cô, Nguyên nữ sĩ , trong lòng cô gì quan trọng hơn em trai cả."

im lặng một lát, đột nhiên bóp cằm Phạm tướng quân, nhét một viên đan d.ư.ợ.c lục phẩm miệng ông . Dược lực lan tỏa, nhanh ch.óng tiêu diệt độc tố, sắc đen mặt ông dần tan biến, nhưng kinh mạch tổn thương, thể hồi phục ngay .

Ông chậm rãi xuống, ngước với ánh mắt phức tạp.

trầm giọng : " kiểm tra em trai , ai ông gài bẫy gì ?"

Đồ Thủ nhún vai vẻ quan tâm: "Đẩy nó qua đó."

sợ mang em trai bỏ trốn. chỉ là một tu đạo thất phẩm, thể thoát khỏi bàn tay của cấp Thần?

nhẹ nhàng chạm mặt em trai. Bác sĩ Tần chăm sóc em , da dẻ em trắng trẻo hồng hào, cơ thể tráng kiện, giống một thực vật hôn mê một năm.

"Xem đủ ?" Đồ Thủ giục, "Đủ thì ném công thức qua đây, nếu , ai trong các rời khỏi bảo tàng ."

hít một thật sâu, ném tờ giấy ghi công thức ngoài.

"Không!" Phạm tướng quân gào lên tuyệt vọng.

lúc đó, một bàn tay bất ngờ vươn , chộp lấy phương t.h.u.ố.c.

sững sờ. Tất cả đều sững sờ.

Cậu em trai vốn bất động như thực vật bỗng nhiên dậy. Cậu cầm phương t.h.u.ố.c trong tay, nở một nụ dịu dàng với : "Chị."

"An... An Nghị?" Phải mất một lúc lâu mới hồn, vui mừng khôn xiết lao đến giữ lấy vai em trai kiểm tra tới tấp: "Em... em tỉnh ?"

"Phải ạ, chị, em nghỉ phép một chuyến để về thăm chị." Cậu hất chăn, nhảy xuống đất : "Tiện thể giải quyết rắc rối."

"Nghỉ phép?" Tim đập mạnh, bỗng chốc nghĩ đến điều gì đó.

Nụ mặt Đồ Thủ trở nên lạnh lẽo xen lẫn giễu cợt: "Chỉ là một tên phàm nhân, dù tỉnh thì ngươi gì?"

Thẩm An Nghị chắn mặt , chậm rãi đối diện với gã. Khóe miệng nhếch lên một nụ tà mị: "Ai chỉ là một phàm nhân bình thường?"

Nói xong, từ cơ thể bộc phát một luồng sức mạnh kinh thiên động địa. Toàn bộ tủ kính xung quanh nổ tung, mảnh kính vỡ bay tứ tung khắp nơi.

Gã đàn ông đeo khẩu trang đẩy giường lúc nãy mảnh kính găm đầy , ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng đổ gục xuống, m.á.u chảy tràn mặt đất.

Đồ Thủ cũng biến sắc: "Ngươi... cũng là cấp Thần?"

"Không." Thẩm An Nghị , "Ta là Địa Tiên."

Dứt lời, Đồ Thủ chỉ cảm thấy hoa mắt, trời đất đảo lộn. Khi gã định thần thì kinh hoàng phát hiện linh hồn của đ.á.n.h bật khỏi thể xác. Nhục của gã nhũn , đổ ập xuống đất, trở thành một thực vật đúng nghĩa.

Gã đại kinh thất sắc, định bay ngược về nhập xác , nhưng Thẩm An Nghị nhanh hơn. Cậu bước tới cái xác của gã, lấy một khối Kim Ấn, ấn mạnh lên trán gã một cái.

Vầng sáng hoàng kim lập tức hiện lên trán cái xác. Đồ Thủ phát hiện thể trở về cơ thể nữa, gã hoảng sợ tột độ, lao về phía Thẩm An Nghị định liều mạng đồng quy vu tận.

Thẩm An Nghị chậm rãi nâng mí mắt, ánh băng lãnh liếc gã một cái, dõng dạc tuyên bố: "Kẻ ngoại bang Đồ Thủ, tên thật là Abigail Abraham, ngươi dám lẻn Hoa Hạ , toan tính mưu hại nhục của Bản Vương, tội đáng trảm!"

 

 

 

 

Loading...