Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 530: Vị thần của núi Thái Sơn

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:21:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói đoạn, phất tay một cái, những sợi xiềng xích khổng lồ lao , quấn c.h.ặ.t lấy hồn thể của Đồ Thủ. Hắn liều mạng giãy giụa nhưng cách nào thoát khỏi xiềng xích của Địa Phủ.

"C.h.ế.t ." Thẩm An Nghị lạnh lùng thốt hai chữ, trong tay bỗng xuất hiện một thanh đao tỏa hàn quang thấu xương.

Thanh đao màu thanh lôi, từ chất liệu gì nhưng ẩn chứa sức mạnh khiến run rẩy. Vừa xuất hiện, nhiệt độ cả bảo tàng dường như giảm xuống hơn chục độ.

Thẩm An Nghị tay, chỉ khẽ vung đao, linh hồn của Đồ Thủ c.h.é.m đôi, đó hóa thành làn khói đen tản mát giữa trung.

Hồn phi phách tán.

Đồ Thủ – cao thủ xếp hạng 45 Bảng Đen, cứ thế tan thành mây khói, vĩnh viễn siêu sinh.

Phần nhục mất linh hồn nhắm nghiền mắt . Hắn hiện tại c.h.ế.t hẳn, nhưng quá một tuần, cơ thể sẽ thối rữa.

Phạm tướng quân tin nổi mắt . Cậu thiếu niên thực vật mà ông coi là gánh nặng đột nhiên hóa thành Địa Tiên, chỉ trong vài chiêu g.i.ế.c c.h.ế.t gã Đồ Thủ ai bì kịp!

Ông cảm thấy chắc chắn hôm nay bước chân đường xem ngày, nên mới gặp chuyện chấn động tam quan đến thế .

liếc ông , : "Phạm tướng quân, chuyện giải quyết xong. và em trai chút chuyện riêng cần , mong ngài lánh mặt cho."

Phạm tướng quân chút ngượng ngùng, khẽ ho khan hai tiếng dậy, nhanh ch.óng bước khỏi bảo tàng.

"Chị, em lợi hại ?" Thẩm An Nghị , nháy mắt với . lập tức giơ ngón tay cái lên: "Không hổ là em trai của chị, hai chiêu thực sự quá ngầu!"

Cậu dang tay ôm chầm lấy lòng, vùi đầu tóc hít một thật sâu, : "Chị, em ngửi thấy mùi hương chị . Mùi lá liễu mùa xuân, thơm thật đấy."

xoa đầu : "Em bao nhiêu tuổi mà còn nũng nịu với chị thế ."

Thẩm An Nghị ôm c.h.ặ.t hơn: "Chị ơi, vẫn là dương gian nhất. Trời ở đây xanh, cỏ ở đây xanh, và chị thì thơm."

bất lực : "Đừng chuyện trẻ con như thế nữa. Em bảo là nghỉ phép, là ai cho em nghỉ? Được mấy ngày?"

Thẩm An Nghị đáp: "Em nhận thánh chỉ của Đông Nhạc Đại Đế, cho phép em hồi dương trong vòng một giờ."

"Cái gì?" cao giọng, "Chỉ một giờ thôi ?"

Nụ của thoáng chút cam chịu: "Một giờ lắm . Thập Điện Diêm La tùy ý đến phàm gian, cũng may em vẫn còn nhục ở đây, nếu thì một giờ nghỉ phép cũng chẳng . Đế Quân là đặc cách lắm ."

khẽ nhíu mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

"Chị, dạo chị khỏe ?" Thẩm An Nghị quan tâm hỏi. Suốt một giờ đó, hai chị em với nhiều chuyện. Từ nhỏ đến lớn, chúng luôn chẳng giấu điều gì, còn thiết hơn cả chị em ruột.

Thời gian trôi qua nhanh ch.óng, thấy sắp hết một giờ, nắm c.h.ặ.t t.a.y em trai, giọng nghẹn ngào: "An Nghị, bao giờ em mới thể về?"

Thẩm An Nghị : "Hiện tại em đang sư phụ Ngũ Quan Vương. Chờ chuyện của sư phụ giải quyết xong, em thể trở về. Đế Quân còn khen ngợi em trong thánh chỉ, thời gian qua em Diêm Vương , bảo em cố gắng, nếu sư phụ thăng chức, em thể kế nhiệm vị trí của ông ."

bĩu môi: "Ở Địa Phủ , quanh năm suốt tháng âm khí nặng nề."

Thẩm An Nghị mỉm : "Em đang nỗ lực tu luyện. Nếu thể phi thăng thành tiên thì đương nhiên cần Diêm La, nhưng nếu thể phi thăng, đến lúc thọ hết mà c.h.ế.t thì Diêm La cũng là một lối thoát."

Cậu khối Kim Ấn trong tay, : "Thực lực hiện tại của em đều đến từ khối Kim Ấn , đến lúc trả cho sư phụ, em cũng chỉ là lục, thất phẩm thôi. Con đường phía còn dài lắm, chị ơi, em cùng chị tiếp."

trịnh trọng gật đầu: "Được, An Nghị. Em nhất định cố gắng!"

Thẩm An Nghị trao cho nụ cuối cùng. Nụ thật , như ánh mặt trời ngày xuân sưởi ấm trái tim .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-530-vi-than-cua-nui-thai-son.html.]

________________________________________

Vài phút , đẩy giường bệnh . Bạch Ninh Thanh lập tức tiến tới hỏi han: "Quân Dao, cô chứ? vốn đang họp ở thủ đô, tin cô gặp chuyện là lập tức bay về ngay."

Nói , hằn học: "Làm quan ở Hoa Hạ thật rắc rối, dăm ba bữa họp hành, mấy lời sáo rỗng giả tạo, mà chai cả tai."

nhịn bật , vỗ vai : "Yên tâm , thế giống chuyện gì ?"

Bạch Ninh Thanh nhướn mày: " mà, nào kẻ đối đầu với cô thì xui xẻo tuyệt đối bao giờ là cô."

nhếch môi: "Vận may của thế đấy, phục thì cũng nhịn ."

"Phục, tâm phục khẩu phục." Bạch Ninh Thanh đáp.

Lúc , Phạm tướng quân sắc mặt khó coi lên tiếng: "Bạch bộ trưởng, hôm nay cấp của tuân lệnh, còn tay với , tự ý thả Nguyên Quân Dao bảo tàng suýt gây họa lớn. Chuyện cho một lời giải thích."

Bạch Ninh Thanh vốn là đại thiếu gia của tổ chức Không Hải, sóng gió gì mà từng thấy? Một vị thiếu tướng, bao giờ để mắt.

Anh dùng quạt bạch ngọc gõ nhẹ lòng bàn tay, : "Phạm tướng quân, chi nhánh Sơn Thành do phụ trách, vắng thì Tiểu Lâm phụ trách. Từ bao giờ đến lượt ông tới đây quản chuyện và lệnh? Nếu cứ cấp nào đến cũng lệnh bừa bãi thì chẳng loạn hết lên ? trách ông vượt quyền, ông còn định hỏi tội ?"

Phạm tướng quân sầm mặt: "Bạch bộ trưởng, định bao che cho cấp ?"

"Ai bao che?" Bạch Ninh Thanh tiến lên một bước, đối mặt trực diện với ông : "Nếu cấp của sai, đương nhiên sẽ xử phạt. hôm nay họ đúng, những phạt mà còn biểu dương. Phạm tướng quân, nếu ông ý kiến gì, cứ việc lên cấp mà kiện, bất kể hậu quả thế nào cũng nhận hết."

Sắc mặt Phạm tướng quân cực kỳ khó coi. Từ khi trở thành Đại Tông Sư đến nay, ông từng ai chặn họng thẳng thừng như .

Còn Tiểu Lâm và các thành viên chi nhánh Sơn Thành Bạch Ninh Thanh với ánh mắt đầy kính trọng. Chỉ bằng một câu đó, thuận lợi tạo dựng uy tín trong chi nhánh. Bạch đại thiếu gia đúng là Bạch đại thiếu gia.

Lần đưa em trai về bệnh viện nữa mà đưa tới chi nhánh Sơn Thành để tĩnh dưỡng, đặc biệt mời bác sĩ Tần Ngai và các y tá cũ đến chăm sóc.

Sau khi thu xếp xong xuôi, trở về nhà. Mở cửa , Đường Minh Lê từ sofa dậy, mỉm : "Quân Dao, em về , chuyện cả chứ?"

im lặng . Anh khẽ hỏi: "Sao ?"

bước tới mặt , chắp tay hành lễ: "Dân nữ kiến diện Đế Quân."

Đường Minh Lê sững . ngẩng đầu : "Anh đường đường là Đông Nhạc Đại Đế, thần của núi Thái Sơn, chủ nhân của Địa Phủ, đầu t.h.a.i xuống phàm gian, chắc hẳn là đại sự gì cần ?"

dừng , gương mặt càng lúc càng trầm xuống: "Để em đoán xem, nhận lệnh đến để tiêu diệt gã mặc áo choàng đen . Hắn và mối quan hệ mà em . Hắn , chính là , chính là . Phải chăng, từng là một phần cơ thể của ?"

Đường Minh Lê lặng lẽ . tới cạnh sofa, cúi đầu sâu mắt : "Minh Lê, , Đông Nhạc Đại Đế, giờ em chỉ một câu hỏi. Anh thành nhiệm vụ sẽ về Tiên giới ? Anh định bỏ mặc em một , để em cả đời chịu nỗi đau chia ly ?"

"Quân Dao." Anh định nắm lấy tay nhưng gạt . gằn giọng, nhấn mạnh từng chữ: "Minh Lê, hãy cho em bộ sự thật!"

Đường Minh Lê khẽ thở dài: "Phải, chính là Đông Nhạc Đại Đế."

Tim thắt . Anh tiếp tục: "Còn , quả thực là một phần cơ thể của ."

Anh kể: "Kiếp , khi sinh , bà từng ăn một quả trứng đen đỉnh núi Thái Sơn. Sau khi chào đời, trong cơ thể luôn tiềm ẩn một luồng sức mạnh đen tối. Nó tràn ngập đủ loại d.ụ.c vọng: tham lam, dâm d.ụ.c, bạo ngược, sát lục. Anh luôn áp chế nó sâu trong thức hải, nhưng nó như một quả b.o.m hẹn giờ, thể để nó mãi trong cơ thể . Nếu , khi thương suy yếu, nó sẽ thừa cơ chiếm lấy cơ thể và thế ."

 

 

 

 

Loading...