Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 531: Hãy để tôi yên một lát
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:21:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói đến đây, dường như chút mệt mỏi, tựa đệm sofa, tiếp tục: "Vì , tới Bắc Hải Băng Nguyên ở Tiên giới để bế quan suốt một trăm năm, triệt để trục xuất khỏi cơ thể. Cũng chính vì mà tổn thương nguyên khí nặng nề, thể trảm sát ngay tại chỗ."
"Hắn trốn thoát, ẩn náu trong Tiên giới, thường xuyên lấy danh nghĩa của để gây nhiều tội ác. Những vị tiên nhân hại đến mặt Ngọc Đế kiện ngự trạng, đều là do . Anh và Đông Hoa Đại Đế liên thủ mới bắt giữ . Ngọc Đế đày xuống tầng sâu nhất của địa ngục là địa ngục A Tì, chịu khổ nhục hàng tỷ năm."
"... một trăm năm , Hoa Hạ binh hoang mã loạn, cả thế giới rơi thế chiến, nhân khẩu ở Địa Phủ tăng vọt, những linh hồn đa đều c.h.ế.t oan uổng. Oán niệm của họ lớn mạnh sức mạnh của , cư nhiên mở thông đạo gian, trốn thoát khỏi địa ngục A Tì."
Anh , : "Anh vì trông coi cẩn mật nên phạt xuống phàm gian. Tiên nhân chúng thể lấy tiên thể giáng lâm nhân gian, nếu sẽ phá hoại sự cân bằng gian, cũng sẽ Thiên Đạo tiêu giảm sức mạnh, ăn mòn tiên thể. Cách duy nhất chính là đưa linh hồn lục đạo luân hồi, đầu t.h.a.i thành ."
nở một nụ khổ, : "Cho nên, chỉ là đến đây để nhiệm vụ, xong việc là sẽ ngay. Nếu , tại còn theo đuổi ? Những lời đường mật với , đều là giả dối ?"
"Tất nhiên là !" Anh vội vàng nắm lấy tay , để gạt mà kéo lòng ôm thật c.h.ặ.t, : "Quân Dao, khi đầu t.h.a.i chuyển kiếp, tuy uống canh Mạnh Bà nhưng linh hồn cũng tổn thương, đó hề nhớ chuyện tiền kiếp. Mãi cho đến khi chúng xuống Địa Phủ, con dã thú nuốt chửng mới nhớ tất cả."
"Quân Dao." Anh nghiêm túc , nhấn mạnh từng chữ, "Tình yêu dành cho em, sớm thể dứt ."
khẽ nhíu mày, : "Anh buông ."
Anh nắm lấy buông tay, tiếp: " sẽ cả, hãy để yên một lát để bình tâm ."
Anh im lặng hồi lâu mới buông tay. trở về phòng , thẫn thờ cảnh sắc ngoài cửa sổ.
Hiện tại gần đến tháng Năm, trong ao xuất hiện vài nụ sen tím lú nhú, thẳng tắp như những mỹ nhân e thẹn. trong lòng lúc rối như tơ vò.
từng trong sách cổ một câu chuyện thế : Ngày xưa một vị quan yêu thương con gái nhỏ, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. cô con gái kịp gả chồng lâm bệnh qua đời, ông đau buồn khôn xiết, mãi lâu mới nguôi ngoai. Về , ông điều quan ở nơi khác. Một gặp mưa lớn, ông lánh một ngôi miếu hoang vắng để trú mưa, phát hiện trong miếu thờ một vị tiên nữ. Trên tay bức tượng tiên nữ đó đeo một chiếc vòng vàng, chính là chiếc vòng năm xưa ông thuê thợ cho con gái và chôn theo con khi hạ tạng.
Ông cuối cùng cũng hiểu , hóa con gái là tiên nữ xuống hạ giới lịch kiếp, khi kết thúc kiếp nạn thì về.
Vị quan đó nổi trận lôi đình, phá hủy bức tượng và ngôi miếu, lấy chiếc vòng vàng.
Lúc đó hiểu, theo lẽ thường thì ông nên bỏ tiền tu sửa ngôi miếu mới đúng chứ? Tại phá hủy nó? Tại ông hận con gái đến thế?
Giờ thì hiểu .
Lấy một ví dụ, nếu một phụ nữ chồng là gián điệp, kết hôn với cô chỉ để thành nhiệm vụ. Sau khi nhiệm vụ kết thúc, giả c.h.ế.t rời , trở về đất nước , ở bên vợ và con cái thực sự của , để mặc cô ở đau khổ vì cái c.h.ế.t của chồng.
Nếu phụ nữ đó sự thật, liệu cô hận chồng thấu xương ? Nếu là cô , nhất định sẽ băm vằn !
siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cảm thấy chút khó thở. Đường Minh Lê cũng sẽ bỏ mặc mà ?
lúc , nhận điện thoại của Vân Vĩnh Thanh, rằng gã cha kế tra nam của bắt, đang chờ đến xử lý.
lúc tâm trạng đang , gã tự đ.â.m đầu tay thì đừng trách tâm ngoan thủ lạt.
do dự một chút rời bằng cửa , tạm thời vẫn gặp Đường Minh Lê.
đến căn biệt thự ở ngoại ô của Vân Vĩnh Thanh. Anh hiện tại khác xưa, ngoài việc tu vi ngày càng cao, đại ca lâu ngày, tự nhiên toát khí thế của kẻ bề .
Anh dẫn theo hai tín đón ở cửa, gương mặt rạng rỡ nụ : "Nguyên nữ sĩ."
gật đầu, hỏi: "Người ?"
"Mời theo ." Anh dẫn biệt thự, thấy Thẩm Phong đang bẹp đất, dây thừng trói c.h.ặ.t như bó giò, miệng nhét giẻ lau, mặt mũi bầm tím, xem ăn đòn ít.
Vừa thấy , gã run cầm cập, mặt đầy vẻ kinh hoàng. lạnh lùng bước tới, giật phắt miếng giẻ trong miệng gã .
"Quân Dao, Quân Dao, sai ." Gã quỳ xuống lết về phía hai bước, lóc t.h.ả.m thiết, " cũng chỉ nhất thời hồ đồ thôi, nếu cô và Vân lão đại là bạn bè, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám chuyện như thế."
gì, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
Gã : "Dù cũng là cha ruột của An Nghị, nếu cô g.i.ế.c , nó sẽ đau lòng, sẽ oán hận cô, sẽ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-531-hay-de-toi-yen-mot-lat.html.]
"Câm miệng!" tung một cú đ.ấ.m thật mạnh mặt gã, đ.á.n.h rụng cả hàm răng, m.á.u me be bét khắp mặt.
"Ông cũng xứng cha nó !" giận dữ quát, "Có loại cha nào như ông ? Con trai c.h.ế.t chực chờ bán nội tạng của nó đ.á.n.h bạc!"
Thẩm Phong lắp bắp thành tiếng: "... cũng là ép..."
"Không cần nữa." lạnh lùng cắt ngang, "Vĩnh Thanh, với những kẻ phản bội, bình thường xử lý thế nào?"
Vân Vĩnh Thanh đáp: "Đánh nát đan điền, phế bỏ tu vi."
"Còn đối với bình thường?" trầm giọng hỏi.
Trong mắt Vân Vĩnh Thanh lóe lên một tia sát ý: "Đánh gãy xương sống, để trở thành phế nhân liệt nửa ."
lạnh lùng : "Cứ thế mà , thấy nữa."
Nói xong, lưng định bỏ thì thấy Thẩm Phong kêu gào t.h.ả.m thiết vì sợ hãi: "Không, đừng để thành phế nhân! thể cho cô một bí mật! Một bí mật động trời!"
" hứng thú." ngoảnh đầu .
"Là về An Nghị!" Gã hoảng loạn hét lên, "Trên nó một bí mật cực lớn, chỉ cần cô tha cho , sẽ cho cô ."
dừng bước, giơ tay ngăn cản tên dị nhân đang định dẫm gãy xương sống của gã, : "Nói thử xem, nếu hứng thú, thể tha cho cái mạng ch.ó của ông."
Thẩm Phong nhổ một ngụm m.á.u loãng, : "Thật... thật , An Nghị con trai ."
Vẻ mặt thản nhiên: "Chẳng gì bất ngờ cả, loại như ông thể giáo d.ụ.c một đứa trẻ ngoan như An Nghị."
Thẩm Phong chút bẽ bàng, nhếch môi : "Quân Dao..."
Vân Vĩnh Thanh nổi nữa, tát một phát đầu gã: "Tên mày mà cũng xứng gọi tên của Nguyên nữ sĩ ?"
Thẩm Phong vội vã sửa lời: "Vâng, , Nguyên nữ sĩ. Thật vô sinh, con , An Nghị là ... nhặt về."
Vân Vĩnh Thanh tát thêm phát nữa: "Nói thật!"
Thẩm Phong đành khai: "Thật nó là mua về."
tức nổ đom đóm mắt, tung một cú đá n.g.ự.c gã, khiến gã bay xa, hộc một ngụm m.á.u lớn.
"Cô... nếu cô còn đ.á.n.h , sẽ nữa!" Gã giận sợ, , "Các sẽ vĩnh viễn tìm thấy cha ruột của nó !"
khẽ nheo mắt , : "Xem cảm giác vạn trùng phệ tâm, ông thực sự nếm thử một ."
"Không, , dám." Gã vội vàng lắc đầu, miệng đầy m.á.u: "Chỉ cần cô tha cho , sẽ kể hết."
"Nói mau!" nghiến răng.
Gã kể: "Mười tám năm , dịp Tết Nguyên Đán, phát hiện vô sinh. Bà thím Lý ở làng bên dẫn theo một phụ nữ trẻ đến, cô xinh và khí chất. Thím Lý đó là cháu gái bà , nhưng giống, cả nhà thím Lý như thế, cháu gái . sống hơn bốn mươi năm, hơn cô chỉ thấy đúng một , chính là Nguyên nữ sĩ đây."
Gã nịnh bợ một cách thô thiển, hừ lạnh: "Nói tiếp !"
Thẩm Phong tiếp tục: "Thím Lý , cháu gái bà đàn ông bên ngoài lừa, sinh một đứa con trai, giờ thằng cha chạy mất , cô một nuôi nổi đứa bé, tìm nhận nuôi, hỏi lấy ."