Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 534: Người cha bí ẩn của Thẩm An Nghị
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:21:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Tiểu Thúy vành mắt đỏ hoe, nghẹn ngào : " cũng hết cách ! Cha của nó... là ! cách nào nuôi dưỡng nó , ... sợ hãi..."
xuống đối diện bà , trầm giọng hỏi: "Bà thể kể về cha của nó ?"
An Tiểu Thúy chăm chú quan sát , hỏi ngược : "Tại các đến hỏi chuyện về nó? Cô và... con trai quan hệ gì?"
"Cậu là em trai ." , "Cậu gặp tai nạn, hiện đang là thực vật."
"Cái gì?" An Tiểu Thúy giật , trong mắt tràn ngập vẻ quan tâm xen lẫn lo lắng: "Thành thực vật ? Nó... thể nào. Hắn từng đứa con của chúng sinh mang sức mạnh to lớn, chỉ sợ sẽ trở thành một đại họa hại, thể biến thành thực vật ?"
khẽ nheo mắt, : "Cô An, hãy kể ngọn ngành chuyện năm xưa. thể chữa khỏi bệnh cho bà."
Bé gái A Giáng liền vui mừng reo lên: "Chị thể chữa khỏi cho em ?"
" ."
A Giáng lập tức lắc đầu, buồn bã : " em u.n.g t.h.ư phổi, bác sĩ chữa nữa, chị thể nào chữa khỏi ."
lấy một viên đan d.ư.ợ.c, bóp cằm An Tiểu Thúy nhét . A Giáng kinh hoàng lao tới chộp lấy tay : "Chị gì thế? Không hại em!"
nhẹ nhàng đẩy cô bé , hỏi An Tiểu Thúy: "Bà thấy thế nào ?"
An Tiểu Thúy sờ lên n.g.ự.c , kinh ngạc đáp: "... n.g.ự.c còn đau nữa?"
: "Giờ thì bà tin chứ? Nói , rốt cuộc chuyện là thế nào?"
An Tiểu Thúy thở dài một tiếng: "Là ... với đứa trẻ đó. từ lúc sinh nó bình thường, chỉ là một đàn bà yếu đuối..."
An Tiểu Thúy kể rằng, năm xưa bà là con gái xinh nhất vùng, mới mười bảy tuổi mà đến dạm hỏi đạp thủng ngưỡng cửa nhà. Vốn là tâm cao khí ngạo, bà lãng phí thanh xuân ở nông thôn nên nghỉ học thuê.
Bà theo thím đến tỉnh Nam Quảng phục vụ cho một quán ăn Quảng Đông. Vì xinh nên bà thường xuyên khách trêu ghẹo. Có một , một gã đàn ông say rượu định giở trò đồi bại với bà, may một vị khách ở bàn bên cạnh mặt giải vây.
Người đàn ông đó vô cùng tuấn tú, ngay từ cái đầu tiên bà đem lòng yêu . Hắn cũng ý với bà, hai qua sớm trở thành tình nhân. Người đó tự xưng họ Lã, tên là Lã Thu Bạch. Hắn giàu , ngày nào cũng đưa bà đến những nơi cao cấp, tặng đủ loại trang sức, túi xách. Khoảng thời gian đó là những ngày hạnh phúc nhất đời bà.
Thế nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi bà phát hiện m.a.n.g t.h.a.i và hào hứng bảo Lã Thu Bạch kết hôn, chỉ nở một nụ bí ẩn. Ngày hôm , biến mất dấu vết. Căn biệt thự họ đang ở cũng biến thành căn nhà trống trơn chỉ một đêm.
An Tiểu Thúy hoảng hốt hỏi hàng xóm xung quanh, ai nấy đều bảo căn nhà bỏ hoang từ lâu, họ chỉ thấy mỗi bà , từng thấy đàn ông nào cả. Bà kinh sợ tột độ, hỏi những từng thấy Lã Thu Bạch thì họ cũng đều lắc đầu bảo từng gặp.
Đến chính bà cũng nghi ngờ Lã Thu Bạch chỉ là một ảo giác của . đứa trẻ trong bụng từ mà ?
Bà định phá t.h.a.i mấy , nhưng bác sĩ cảnh báo thể trạng bà yếu, nếu phá thì cả đời thể con nữa. Bà đành nghiến răng sinh nó trong một phòng khám nhỏ. Nữ bác sĩ đỡ đẻ bế đứa bé , chỉ mới một cái ngất lịm .
Khi tỉnh , bà bác sĩ kinh hoàng xua đuổi hai con bà ngoài, bảo rằng đứa bé là một quái vật, nhất là nên vứt , nếu sẽ họa hại vô cùng. An Tiểu Thúy ôm con trong tuyệt vọng. Bà nhớ lời Lã Thu Bạch từng : Nếu sinh con trai, đứa trẻ bẩm sinh mạnh mẽ, tương lai tất thành một đời kiêu hùng.
Bà càng thêm sợ hãi. Bà nghi ngờ Lã Thu Bạch là quỷ, còn đứa trẻ là một Quỷ Thai. bà đành lòng g.i.ế.c con, chỉ đành đem cho Thẩm Phong.
Sau đó bà ở Sơn Thành thuê, một gã đại ca để mắt tới. Bà vốn chịu nhưng gã dùng gia đình bà để uy h.i.ế.p, bà đành khuất phục. Bà theo gã nhiều năm, sinh bé A Giáng. Cách đây năm năm, tình mới của gã đại ca ghét bỏ hai con nên bày mưu khiến gã đuổi họ .
Dù chút tiền dành dụm nhưng họa vô đơn chí, bà mắc u.n.g t.h.ư phổi. Tiền bạc đổ hết các ca phẫu thuật, cầm cự hai ba năm thì bác sĩ cũng bó tay.
Nói đến đây, bà gượng dậy khỏi giường: "Đứa bé đó... giờ nó ở ? gặp nó. Mười tám năm , thường xuyên mơ thấy nó, mơ thấy nó oán hận , chất vấn tại bỏ rơi nó..." Nói đoạn, bà kìm mà lệ rơi như mưa.
thở dài: "Cậu tên là Thẩm An Nghị. Mười tám năm qua sống ."
An Tiểu Thúy lộ vẻ an lòng: "Có thể đưa gặp nó ? Chỉ một thôi, một thôi cũng ."
kịp trả lời thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. "Rầm" một tiếng, cửa đạp văng, hai gã lực lưỡng bước hai bên. Sau đó, một đàn ông béo bước , miệng ngậm xì gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-534-nguoi-cha-bi-an-cua-tham-an-nghi.html.]
Sắc mặt trầm xuống, tên béo là một dị năng giả hệ Thổ cấp bốn.
"An Tiểu Thúy, nghĩ kỹ ?" Tên béo rít một xì gà, "Sẵn lòng bán thứ đó cho tao ?" Hắn dứt câu, ánh mắt đảo qua chúng , đột ngột sáng rực lên.
Hắn tiến lên hai bước, hì hì: "Ồ, ở đây mỹ nhân xinh thế . An Tiểu Thúy, đây là của cô ? Đẹp, thật sự là quá . Lâu tao mới thấy mỹ nhân tuyệt sắc thế ."
Hắn nhếch môi : "Mỹ nhân, lát nữa cùng ăn tối nhé?"
lạnh mặt đáp: "Không hứng thú."
Ai ngờ gã béo c.h.ế.t tiệt đó hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, quát: "Tránh !"
ngẩn , mới nhận ánh mắt của vẫn luôn đặt ở phía — chính là Đường Minh Lê.
sững sờ.
Tên béo hếch cằm với Đường Minh Lê, lộ vẻ quyến rũ đê tiện: "Thế nào? Đợi tao xong việc, cùng uống một ly nhé?"
gần như tin nổi tai .
An Tiểu Thúy vội vàng can ngăn: "Đại ca Tiết, họ chỉ đến tìm chút việc, xin ông đừng khó họ."
Lời bà dứt, gã béo tên Tiết đại ca bay ngược ngoài, đ.â.m sầm mấy tên đàn em cửa. Cả đám cùng đập mạnh bức tường đối diện. Cú va chạm mạnh đến mức đ.á.n.h sập cả bức tường.
Đường Minh Lê đang vô cùng giận dữ, tay hề nương tình. Tiết đại ca đ.á.n.h đến mức đan điền vỡ nát, đời coi như tàn phế, thể tự lo liệu nữa.
Trong lòng thầm nghĩ: Dám trêu ghẹo Đông Nhạc Đại Đế, ông cũng là kẻ độc nhất vô nhị từ cổ chí kim , cái giá trả cũng thiệt .
Mẹ con An Tiểu Thúy dìu , mặt đầy vẻ bàng hoàng. nhịn hỏi: "Thứ bọn chúng ép mua rốt cuộc là cái gì?"
An Tiểu Thúy lấy từ cổ một sợi dây chuyền, đầu dây treo một miếng đá đen, mặt đá khắc những phù chú tinh xảo.
Sắc mặt Đường Minh Lê sa sầm xuống.
"Đây là thứ Lã Thu Bạch tặng năm xưa. Hắn đây là món đồ tự tay điêu khắc, bảo luôn mang theo bên , một khắc cũng tháo ." Bà mân mê viên đá đen, gương mặt thoáng hiện vẻ hoài niệm.
"Dù là quỷ, năm đó chắc hẳn cũng vài phần chân tình với ."
An Tiểu Thúy lộ vẻ bùi ngùi, nhưng trong mắt Đường Minh Lê xẹt qua vài phần mỉa mai và u ám.
hỏi: "Bà thật sự gặp Thẩm An Nghị?"
"Thẩm An Nghị? Đó là tên của nó ? Tên lắm, thật sự là tên ." An Tiểu Thúy khi uống đan d.ư.ợ.c của thì tinh thần khá hơn, " gặp nó, xin cô nhất định đưa ."
A Giáng lo lắng: "Mẹ, còn đang bệnh mà."
"Bệnh cũng ngày một ngày hai." An Tiểu Thúy , "Chỉ cần nó một , dù c.h.ế.t cũng mãn nguyện."
A Giáng đỏ hoe mắt, mà lòng cũng thấy xót xa, bèn đưa hai con họ lên xe, về hướng trụ sở của chi nhánh đặc nhiệm.