Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 541: Thẩm An Nghị phục sinh

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:22:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói nửa chừng, ông mới cảm thấy gì đó sai sai, kỹ một cái, tức khắc sợ đến ngây .

Chẳng đây chính là đang giường ?

Gặp quỷ thật ?

Thẩm An Nghị thẳng đến cơ thể , hồn phách hóa thành từng sợi tơ đen kịt, tràn trong nhục .

Tam quan của Tần Ngai sớm chà đạp vô , bây giờ thấy gì chăng nữa ông cũng còn thấy kỳ lạ.

Thấy thiếu niên giường bệnh hồi lâu cử động, ông nhịn mà chậm rãi tiến gần. lúc ông định dùng ống để kiểm tra nhịp tim, Thẩm An Nghị bỗng mở choàng mắt, bật dậy như lò xo.

Tần Ngai giật b.ắ.n , suýt chút nữa ngã ngửa đất.

Thẩm An Nghị bước xuống giường, vận động gân cốt một chút hỏi: "Ông là bác sĩ Tần?"

Tần Ngai chằm chằm , gật đầu. Thẩm An Nghị : "Chị bảo, thời gian hôn mê là do ông chăm sóc?"

Tần Ngai tiếp tục gật đầu.

"Cảm ơn." Thẩm An Nghị vỗ vai ông , " sẽ báo đáp ông."

Nói đoạn, sải bước ngoài. Đột nhiên, một giọng trong trẻo vang lên: "Anh trai."

Bước chân Thẩm An Nghị khựng , nghiêng đầu cô bé gầy gò chỉ còn da bọc xương . Trong lòng cô bé đang ôm một con thỏ bông trắng muốt, đó là món đồ Tần Ngai mua cho cô bé chơi.

"Anh trai em ?" A Giáng hỏi.

Thẩm An Nghị im lặng hồi lâu, đáp: "Không ."

Nói xong, lưng bỏ , hề cho cô bé rằng cô bé còn nữa.

Lúc , của Cục Đặc Nhiệm đến, bao vây lấy . Tiểu Lâm và Diệp Tiên Lạc sải bước tiến , giận dữ quát: "Cậu là ai? Tại dám đột nhập Cục Đặc Nhiệm?"

Diệp Tiên Lạc cảm thấy gì đó đúng, : "Phó bộ trưởng, thấy quen ?"

Tiểu Lâm quan sát kỹ, nhíu mày: " quen thật."

"Không cần nữa." Bạch Ninh Thanh cầm quạt bạch ngọc tới, : "Cậu là Thẩm An Nghị, em trai của Quân Dao."

Tiểu Lâm giật , đ.á.n.h giá một lượt từ xuống : "Cậu tỉnh ?"

Thẩm An Nghị lạnh lùng thốt hai chữ: "Tránh ."

Tiểu Lâm chút cạn lời. Người vốn dĩ chỉ đến đây dưỡng bệnh chứ tội phạm, dường như cũng chẳng lý do gì để cho rời .

"Tránh đường ." Bạch Ninh Thanh lên tiếng, "Để ."

Tuy chỉ mới bộ trưởng vài ngày nhưng vẫn uy tín nhất định. Lời , các đặc vụ của Cục Đặc Nhiệm lượt nhường lối.

Thẩm An Nghị sải bước rời , Tiểu Lâm nhịn : "Bộ trưởng, cứ thế để ? Nếu Quân Dao về mà thấy em trai, chúng giải thích thế nào? Huống hồ, tình trạng của hiện giờ chúng còn nữa."

Bạch Ninh Thanh lắc đầu: "Bất kể đang ở tình trạng nào, chúng cũng chỉ thể để ."

"Tại ?" Tiểu Lâm hỏi.

Bạch Ninh Thanh sắc mặt nghiêm trọng: "Bởi vì chúng cản nổi ."

________________________________________

Thẩm An Nghị mặc bộ đồ bệnh nhân, bước phố, thẫn thờ ngắm thành phố xô bồ náo nhiệt , nhất thời về .

Cứ nghĩ đến An Tiểu Thúy khuất, lòng dâng lên một nỗi xao động khó tả, vô cùng khó chịu. Luồng nộ khí , cần tìm một nơi để phát tiết.

Trong mắt bỗng lóe lên tia sáng đỏ, xoay lao nhanh về phía một khu nhà giàu ở thành phố Sơn Hải.

Lúc , trong một căn biệt thự xa hoa thuộc khu nhà giàu đó. Một gã đàn ông đầu trọc, mặc vest chỉnh tề, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to cỡ ngón tay cái, tay kẹp điếu xì gà, mặt đầy thịt ngang, trông khác gì một đại ca giang hồ chính hiệu.

Cạnh lão là một mỹ nhân dáng nóng bỏng. Cô diện bộ sườn xám trắng ôm sát lấy đường cong cơ thể, cộng thêm khuôn mặt tuyệt mỹ và đôi mắt lả lơi, thể khiến bất kỳ đàn ông nào cũng điên đảo.

Mấy tên đàn em đang báo cáo với lão: "Đại ca Sài, lô hàng từ Xiêm La về chuyển đến tỉnh Tây Xuyên. Chỉ tiếc là chúng sắp mất thị trường lớn như thành phố Sơn Hải ."

Lão Sài rít một xì gà, : "Hết cách , giờ ở Sơn Hải là Vân Vĩnh Thanh nắm quyền, ghét cay ghét đắng ma túy, các tụ điểm lớn nhỏ trong thành phố gần như tuyệt tích cái thứ . Bọn họ đều là dị nhân, thủ đoạn siêu phàm, chúng cần thiết đấu với họ. Đợi một hai năm nữa chúng dọn hẳn sang Tây Xuyên, cũng chút gốc rễ ở bên đó."

Tên đàn em thở dài: "Cũng chỉ đành thôi."

lúc , bên ngoài bỗng vang lên một tiếng rên hừ hừ, canh cửa dường như ai đó hạ đo ván. Lão Sài giật thót , bật dậy như lò xo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-541-tham-an-nghi-phuc-sinh.html.]

Cánh cửa mở , một thiếu niên chậm rãi bước .

Sắc mặt lão Sài sa sầm. Gần như ngay lập tức, từ lầu lầu căn biệt thự xuất hiện nhiều gã đàn ông mặc vest đen, tay cầm s.ú.n.g, họng s.ú.n.g đen ngòm nhắm thẳng thiếu niên.

Thiếu niên sắc mặt lãnh đạm, đến một cái liếc mắt cũng thèm dành cho những đó.

Lão Sài kẹp xì gà, hỏi: "Người trẻ tuổi, là ai?"

"Ngươi là Sài Vinh Quý?" Thiếu niên hỏi ngược .

"Đi đổi tên đổi họ, chính là Sài Vinh Quý." Lão đại , "Ngươi cũng xưng tên ."

"Thẩm An Nghị." Thiếu niên đáp.

Lão Sài lục tìm trong trí nhớ, dường như trong đám kẻ thù của lão ai họ Thẩm.

"Cậu đến tìm rốt cuộc là chuyện gì?" Lão Sài hỏi .

"Ngươi An Tiểu Thúy ?" Thẩm An Nghị trừng trừng lão, gằn từng chữ.

Lão Sài ngẩn , mỹ nhân sườn xám bên cạnh lão cũng sững sờ.

"Cậu là gì của An Tiểu Thúy?" Lão Sài hỏi.

Thẩm An Nghị trả lời mà tiếp tục hỏi: "Năm đó, ngươi ép buộc An Tiểu Thúy phụ nữ của ngươi?"

Lão Sài nhíu mày: "Thằng nhóc, đừng nhăng cuội. An Tiểu Thúy là tự van xin phụ nữ của , nếu thì hạng đàn bà mặt vàng như thế, thèm để mắt tới chắc?"

An Tiểu Thúy năm xưa , dù sinh con nhưng đàn ông theo đuổi bà vẫn đếm xuể. Chỉ điều, phụ nữ dù đến mấy cũng ngày già , lão Sài hết hứng thú thì tự nhiên thấy bà chẳng , coi như thiên tiên, giờ thế nào cũng thấy giống hạng mặt vàng quê mùa.

Thẩm An Nghị sang mỹ nhân sườn xám , hỏi: "Năm đó, là cô xúi giục lão đuổi An Tiểu Thúy ?"

Ánh mắt mỹ nhân né tránh, : "Năm đó là cô lén lút trộm tiền của đại ca Sài, đại ca mới đuổi cô , liên quan đến ."

Thẩm An Nghị : "Các năm đó chỉ đuổi bà , mà còn cướp sạch một khoản tiền tiết kiệm lớn của bà , chuyện ?"

Mỹ nhân sườn xám lập tức gân cổ lên: "Tiền của cô chẳng cũng từ đại ca Sài mà ? Cô trộm tiền của đại ca, đại ca tha cho một con đường sống lắm , bắt cô nộp tiền trộm thì gì sai?"

Lão Sài gật đầu, vỗ vỗ mặt cô : "Nói đúng lắm."

Lão Thẩm An Nghị: "Nếu đến đây để đòi công bằng cho cô thì nhầm to . Cô ngày hôm nay đều là tự tự chịu!"

Thẩm An Nghị lạnh lùng đáp: " hiểu ."

Lão Sài rít một khói, nhả một vòng tròn: "Hiểu là ..."

Lời còn dứt, lão bỗng thấy cơ thể nhẹ bẫng, đất trời cuồng, cái đầu theo đà lăn long lốc khỏi cổ.

Thẩm An Nghị vẫn yên tại chỗ hề nhúc nhích, ai tay từ lúc nào.

"Á!" Mỹ nhân sườn xám sợ hãi hét lên thất thanh, bản năng xoay định chạy, gào lớn: "Bắn! Mau b.ắ.n !"

Tiếng s.ú.n.g nổ vang, trong cơn mưa đạn xối xả nhắm Thẩm An Nghị, vẫn bất động. Đám tay sai thầm nghĩ: Thằng nhóc dọa sợ đến ngu ?

nhanh, bọn chúng hiểu Thẩm An Nghị ngu. Kẻ ngu chính là bọn chúng.

Nếu chọn một nữa, bọn chúng nhất định sẽ nổ s.ú.n.g. Ngay khi lão Sài c.h.ế.t, lẽ bọn chúng nên bỏ chạy ngay lập tức. thế gian t.h.u.ố.c hối hận.

Từ cơ thể Thẩm An Nghị bộc phát một luồng sức mạnh khủng khiếp, phản chấn bộ đám đạn đang bay lơ lửng trở .

"Á!" Những tiếng thét t.h.ả.m khốc vang lên liên tiếp, đám tay sai đổ rạp xuống đất, m.á.u tươi văng tung tóe, khí nặc mùi tanh tưởi buồn nôn.

Mỹ nhân sườn xám sớm hồn siêu phách lạc, đôi chân nhũn chạy nổi, bệt trong vũng m.á.u, run cầm cập.

Thẩm An Nghị từng bước một tiến gần cô . Dưới chân cô rỉ một vũng nước vàng hôi hám.

"Đừng, đừng g.i.ế.c ." Cô run như cầy sấy, nổi một câu chỉnh, "Cầu xin , ... cho tiền, bao nhiêu tiền cũng ."

Thẩm An Nghị ấn tay lên đầu cô , ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o: "Bao nhiêu tiền cũng đổi mạng của cô bức c.h.ế.t."

 

 

 

 

Loading...