Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 545: Tâm cơ của Đường Minh Lê
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:22:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Em... em... em gì phòng ." căng thẳng đến mức năng lắp bắp. Đường Minh Lê từng bước tiến tới, dồn góc tường, một tay chống lên vách ngay sát bên cạnh, thực hiện một màn "bích đông" đầy áp lực.
"Anh... ... đừng mà loạn nha." suýt chút nữa thì c.ắ.n lưỡi .
Đường Minh Lê càng rạng rỡ hơn, : "Quân Dao, em thật là đáng yêu."
Khi chuyện, thở nóng hổi phả mặt khiến cảm thấy ngứa ngáy, cả như đang phát sốt.
"Nửa đêm nửa hôm... chỉ... chỉ để với em chuyện ?" cúi đầu, dám mắt .
Anh ghé sát tai , thấp giọng : "Tuy em chịu cùng ân ái, nhưng thu một chút phúc lợi nho nhỏ, chắc vẫn chứ?"
"Phúc lợi gì?"
Anh tựa càng gần hơn, cúi đầu hôn lấy môi .
lúc , cửa phòng bỗng mở toang, lộ nửa khuôn mặt âm u của Thẩm An Nghị.
"Buông chị ." Thẩm An Nghị , giọng điệu còn trầm mặc hơn cả sắc mặt.
Mặt đỏ lựng như một quả cà chua chín mọng, vội đẩy Đường Minh Lê . Ai ngờ Đường Minh Lê thản nhiên : " là bạn trai của chị . Chúng chuyện là hết sức bình thường, cũng hề cưỡng ép chị ."
Trong mắt Thẩm An Nghị bùng lên một tia nộ hỏa: "Anh chỉ là bạn trai, chứ rể . Chuyện chỉ vợ chồng mới !"
Đường Minh Lê ha hả: "Thẩm em trai, còn sống ở thời phong kiến ? Bây giờ tình nhân chuyện chẳng là lẽ đương nhiên ?"
Lửa giận trong mắt Thẩm An Nghị càng cháy mạnh hơn. thấy tình hình sắp nổ ẩu đả, vội vàng lên tiếng: "Minh Lê, về phòng ."
Đường Minh Lê phản đối, mật véo nhẹ cái má của : "Quân Dao bảo gì, sẽ cái đó."
Anh lướt qua Thẩm An Nghị, trở về phòng , để một Thẩm An Nghị với sắc mặt đen kịt đang dùng ánh mắt quái dị .
đến mức chột , ấp úng: "An Nghị, em... em phản đối chị và ở bên ?"
Thẩm An Nghị trầm giọng: "Chị, g.i.ế.c em."
vội vàng trấn an: "Anh nhất định sẽ g.i.ế.c em ."
"Hắn nhất định sẽ g.i.ế.c em. Đừng quên, tiên nhân dự ngôn rằng sẽ c.h.ế.t trong tay em." Thẩm An Nghị , "Chị, nếu đặt bản vị trí đó, chị để mặc cho kẻ như sống ?"
"Dự ngôn chắc chính xác." siết c.h.ặ.t nắm tay, vội vã : "Huống hồ Độc Cô lão nhân chỉ c.h.ế.t trong tay Quỷ t.h.a.i tai tinh, chứ là khi nào. Biết là chuyện của mấy ngàn năm, thậm chí mấy vạn năm thì ?"
"Chị, chị đừng tự lừa dối nữa." Thẩm An Nghị bất ngờ chộp lấy vai , lực tay của lớn, suýt chút nữa xương vỡ vụn: "Hắn là Đông Nhạc Đại Đế, phàm. Với tư cách là chủ nhân của Âm Tào Địa Phủ, thiếu nhất chính là sự tâm cơ và lòng tàn độc!"
cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như một tảng núi lớn đè nặng, ngột ngạt, đau đớn.
"Chị, rời xa ?" Giọng điệu của Thẩm An Nghị tràn đầy vẻ khẩn cầu. "Chúng hãy sống như đây, chỉ hai chúng thôi..."
"An Nghị, chúng dù cũng là chị em mà." Mắt đỏ hoe, nắm lấy tay áo : "Chúng thể sống cùng cả đời . Sẽ một ngày chị yêu một và cùng họ, còn em cũng sẽ gia đình và hạnh phúc riêng. Chúng sẽ ngày chia xa."
Ngay cả đây, khi còn là một con "quái vật" xí, cũng từng nghĩ sẽ sống cùng cả đời. thể gả , nhưng kết hôn chứ, vợ của chắc chắn sẽ cho phép một ngoài như sống chung với họ.
Vì , luôn nghĩ rằng sẽ nuôi ăn học, đợi khi tiền đồ, thể độc lập gánh vác chuyện thì sẽ mua một căn nhà nhỏ cho riêng , dành dụm tiền dưỡng già, cứ thế qua hết một đời.
Thế nhưng Thẩm An Nghị dường như chịu một cú sốc lớn, với ánh mắt thể tin nổi: "Chị, hóa từ đến giờ chị luôn vứt bỏ em ?"
cuống quýt: "Sao thể gọi là vứt bỏ chứ? Ngay cả khi chúng đều gia đình riêng, vẫn thể thường xuyên gặp mặt mà, còn thể cùng du sơn ngoạn thủy, cùng khám phá mật cảnh, truy cầu đại đạo..."
"Đó là những thứ em ." Cậu siết c.h.ặ.t lấy , gằn giọng: "Em tu luyện vì đại đạo gì cả, em chỉ bảo vệ chị. Chị , giống như cách chị bảo vệ em đây ."
"..." khựng , tiếp: "Vợ tương lai của em sẽ vui ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-545-tam-co-cua-duong-minh-le.html.]
"Chẳng lẽ... em thì ?"
ngẩn , trân trối : "Em gì cơ?"
"Chị, chúng thể ở bên với tư cách là đạo lữ ?" Cậu hét lớn, giống như trút bỏ hết những lời giấu kín trong lòng suốt bao năm qua mà dám . Cậu thở phào một dài: "Em em trai của chị nữa, em chị đạo lữ của em!"
"Chuyện đó là thể nào!" chút do dự cắt ngang lời : "Em là em trai của chị, là em trai ruột thịt của chị! Chúng vĩnh viễn bao giờ thể!"
" em trai của cô!" Cậu gầm lên, cả căn nhà như rung chuyển trong tiếng thét, bụi từ trần nhà rơi xuống lả tả. "Chúng một chút huyết thống nào cả! Cô họ Nguyên, họ Thẩm, chúng căn bản chị em!"
Tâm trí lúc sụp đổ.
Người mà yêu thương như em trai ruột thịt bao nhiêu năm qua, cư nhiên cưới ! Chuyện quái quỷ gì đang diễn thế !
Thẩm An Nghị hít một sâu, : "Chị, thực , em thích chị từ lâu lắm ."
"Không thể nào, đây chị là một con xí, ai mà thèm thích chứ?" Khi những lời , tim nhói lên từng cơn đau âm ỉ.
Thẩm An Nghị nở một nụ khổ: "Trên mặt chị mọc Oan Nghiệt Sang, lẽ vì em là Quỷ t.h.a.i tai tinh nên em thể thấy dung mạo thật sự của chị."
sững sờ: "Em ... cái gì?"
"Lần đầu tiên gặp chị, mà em thấy là phụ nữ xí đầy bướu thịt, mà là một thiếu nữ với khuôn mặt làn sương đen bao phủ. Tuy sương mù quá dày rõ lắm, nhưng thấp thoáng em vẫn thấy chị xinh ."
Cậu nhấn mạnh từng chữ, đầy hồi ức: "Đó là cô bé nhất mà em từng thấy."
nhất thời kịp phản ứng, hồi lâu mới mở lời: "Nói cách khác, hồi nhỏ em đối với chị vì em thích con chị, mà vì em thấy chị ?"
Thẩm An Nghị khựng , lập tức nhận sai.
thở dài một tiếng, bất lực : "Phải , lẽ chị nên nghĩ đến từ lâu. Ngoại trừ ngoại , nào thật lòng yêu thương một kẻ ngoại hình kinh tởm như chị lúc đó chứ."
"Không, như thế, chị em giải thích..." Thẩm An Nghị vụng về giải thích, nhưng lạnh lùng đẩy ngoài, : "Em về phòng nghỉ ngơi , chị yên tĩnh một ."
đóng c.h.ặ.t cửa phòng, tựa lưng đó, lòng đau như cắt. Thực , sự thật cũng giận, đổi là , cũng thể thật lòng thích một vẻ ngoài xí, chính còn thì thể khắt khe với khác?
đuổi Thẩm An Nghị ngoài là vì thể chấp nhận lời tỏ tình của . luôn coi là em trai, ngờ tâm tư đó với . Tâm trí rối như tơ vò, vò đầu bứt tai, đây tuyệt đối vận đào hoa, đây nó chính là "đào hoa kiếp"!
Lúc , Thẩm An Nghị ngoài cửa, sắc mặt u ám, ánh mắt âm trầm.
Hồi lâu , mới xoay trở về phòng , nhưng phát hiện Đường Minh Lê đang khoanh tay n.g.ự.c, tựa tường, khóe môi nở một nụ đầy ẩn ý.
Thẩm An Nghị phẫn nộ lườm : "Đường Minh Lê, rõ ràng ở ngoài cửa, còn cố ý những chuyện đó với chị , là kích động ?"
Đường Minh Lê lạnh: " chỉ là giúp lời trong lòng sớm hơn một chút thôi."
Thẩm An Nghị đại nộ, hùng hổ tiến lên một bước, hận thể băm vằm thành muôn mảnh.
"Đừng ảo tưởng nữa." Đường Minh Lê những lùi mà còn tiến tới, vỗ vỗ vai , : "Thẩm An Nghị, thể thấy Quân Dao thực lòng coi là em trai. Đã như , cứ yên phận một em . Nếu còn tâm tư khác với cô , vì cô , thể g.i.ế.c ."
Thẩm An Nghị nghiến răng: "Anh g.i.ế.c nổi ?"
Đường Minh Lê khẩy một tiếng: " là Đông Nhạc Đại Đế, sống thế gian hàng triệu năm . Nếu g.i.ế.c một , bất kể tu vi kẻ đó cao đến , hàng tá cách."
Nói đoạn, sải bước phòng , mạnh bạo đóng cửa .