Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 549: Rơi vào tay Ngọc Sơn tông
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:22:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Phương Phi khựng một chút, như nhớ điều gì đó, cô bé tiếp: "Tuy nhiên, với phận của lão sư, đừng là tên t.ử ngoại môn , ngay cả t.ử đích truyền, , dù là trưởng lão Ngọc Sơn tông nữa, cũng đối đãi với ngài bằng lễ nghĩa."
phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ hỏi: "Em dự định gì ?"
Đào Phương Phi nắm c.h.ặ.t nắm tay, kiên định đáp: "Cha tuy còn, nhưng nhiệm vụ của em nhất định thành."
vỗ vai cô bé: "Vậy chúc em may mắn."
Chúng trở về phòng, sáng sớm hôm liền tiến núi Côn Luân.
Dãy núi Côn Luân cực kỳ rộng lớn, tổng chiều dài 2500 km, độ cao trung bình từ 5500 - 6000 mét so với mực nước biển, diện tích lên tới hơn 50 vạn km vuông. Ngọc Sơn tông chỉ là một trong các tông môn ở đây. Nghe còn hai tông môn khác cũng từ lâu nhập thế, sớm đời lãng quên.
Lần chúng tiến sâu, chỉ loanh quanh ở khu vực ngoại vi. Ngoại trừ việc tìm thấy ít linh thực thì chẳng phát hiện gì thêm, ký ức trong huyết mạch cũng hề đ.á.n.h thức.
Trời về khuya, lấy chiếc lều chuẩn sẵn trong túi Càn Khôn , hạ trại bên một con suối nhỏ. Thẩm An Nghị vung một chưởng xuống dòng nước, nhanh đó vui vẻ xách một thùng nước trở về, reo lên: "Chị ơi, em bắt mấy con cá ."
trong thùng, tổng cộng ba con, mỗi con dài bằng cánh tay lớn, lưng những đường chỉ vàng lấp lánh ánh lửa trại.
"Đây là... Kim Tuyến ngư?" ngạc nhiên , "Không ngờ bây giờ vẫn còn loại linh ngư , hôm nay chúng lộc ăn ."
Thẩm An Nghị chằm chằm bằng ánh mắt rạng rỡ, vẻ mặt như đang đòi khen thưởng, xoa đầu. mỉm xoa đầu em : "Em cá , chị tìm ít linh thực về nấu canh."
vòng quanh một lượt, tìm khá nhiều linh thực ngon lành, còn một nắm lớn nấm Ngọc Thạch trắng muốt như ngọc. Khi , An Nghị sạch và cắt cá thành từng khúc. sơ chế nấm cho nồi nấu cùng linh thực, chẳng bao lâu , một mùi hương say đắm lòng tỏa khắp gian.
Thẩm An Nghị mắt sáng rực, trêu: "Nhìn em kìa, cứ như con mèo ham ăn , mười tám tuổi mà vẫn chẳng lớn nổi."
Nói đoạn, múc cho em một bát canh cá. Em húp sùm sụp, nóng bốc lên khiến gương mặt em đỏ bừng.
Bất chợt, động tác cầm muỗng của khựng , về phía lùm cây đằng , lên tiếng: "Vị bằng hữu , nếu đến thì hà tất lén lút như ?"
Từ trong bụi rậm bước một thiếu niên mặc đồng phục học viện phong cách Anh quốc, tuổi tác tầm bằng Thẩm An Nghị. Ánh trăng soi xuống, nhuộm lên gương mặt thanh tú của một lớp huỳnh quang nhạt.
"Xin , vốn định quấy rầy hai vị, nhưng món canh cá thơm quá, thực sự nhịn nổi." Thiếu niên gãi gãi đầu đầy vẻ ngại ngùng.
Cậu thiếu niên cư nhiên là một tu đạo giả ngũ phẩm. Tuổi trẻ tài cao như , xem phận hề đơn giản.
"Gặp gỡ là duyên, đây uống một bát canh cá ." chủ động mời. Thêm bạn thêm đường, ác ý, chi bằng cứ kết thiện duyên.
"Vậy khách khí nhé." Cậu hào hứng chạy tới. múc một bát canh cá đưa qua, cầm lấy uống ngay, nóng đến mức xuýt xoa.
Thẩm An Nghị nhích sát cạnh , cảnh giác đối phương. Ánh mắt đó như đang cảnh cáo: Chị là của , mà dám tranh giành thì đừng trách khách khí.
nhịn hỏi: "Không nên xưng hô với thế nào?"
"Liễu Đình." Cậu hề né tránh, trực tiếp báo tên. Thẩm An Nghị lạnh giọng hỏi: "Cậu của Ngọc Sơn tông đúng ?"
Liễu Đình chút ngạc nhiên liếc An Nghị. Trước đó, vẫn luôn tưởng An Nghị chỉ là bình thường.
Thẩm An Nghị : "Tay da dẻ mịn màng, giống thạo việc luyện khí, ngược lòng bàn tay và kẽ ngón cái vết chai, là luyện kiếm ?"
Thẩm An Nghị Ngũ Quan Vương hơn một năm, đến tận bây giờ quan ấn vẫn trong tay em . Suốt thời gian đó, em xử bao nhiêu vụ án, gặp bao nhiêu hồn ma nham hiểm, một Liễu Đình nhỏ bé thể qua mắt .
Liễu Đình gật đầu: "Không ngờ em thông minh như . Thế đoán xem, thuộc tông môn nào?"
" thuộc tông môn nào, nhưng từ Ngọc Sơn tông trở ." Thẩm An Nghị bình tĩnh phân tích, "Bộ đồ đang mặc là phục trang của t.ử nội môn Ngọc Sơn tông, chân dính rêu xanh, loại rêu đó chuyên mọc mái ngói. Điều đó chứng tỏ leo lên mái nhà cách đây lâu, nếu trong núi lâu như rêu sớm cọ sạch . Vùng núi chỉ Ngọc Sơn tông là nhà lợp ngói. Cậu đến đó thì còn ?"
thấp giọng hỏi: "Sao em đó là quần áo t.ử nội môn?"
Em ghé sát tai nhỏ: "Mười mấy năm , một trưởng lão Ngọc Sơn tông khảo sát ở Anh Quốc về, đó đổi bộ phục trang t.ử nội môn và ngoại môn, em từng thẩm vấn một tên t.ử nội môn của họ địa phủ."
Liễu Đình vẫn thản nhiên ăn cá, dường như hề sợ hãi: " thế, quả thật ghé qua Ngọc Sơn tông một chuyến. Hai vị hối hận vì mời ăn cá ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-549-roi-vao-tay-ngoc-son-tong.html.]
"Ăn xong thì thể ." nhàn nhạt .
Liễu Đình húp cạn bát canh cá. Sắc mặt Thẩm An Nghị sa sầm xuống, : "Cậu nổi nữa ."
Ngừng một chút, em thêm: "Chị, lẽ chúng cũng nữa."
Lời dứt, một nhóm xông vây c.h.ặ.t lấy chúng . Mỗi đều cầm đèn pin siêu sáng, trời vang lên tiếng động cơ trực thăng, một luồng ánh sáng trắng khổng lồ rọi thẳng xuống chỗ chúng đang .
Liễu Đình đầy vẻ áy náy: "Xin , liên lụy hai vị ."
và Thẩm An Nghị đều lạnh lùng . Kẻ rõ ràng phát hiện thoát nên mới ghé đây "ăn chực" canh cá để kéo chúng cuộc.
"Liễu Đình!" Từ trong đám bước một thiếu niên ăn mặc y hệt . Gương mặt thiếu niên đó u ám, ánh mắt như d.a.o găm đục mấy cái lỗ Liễu Đình.
Liễu Đình : "Hàn Hiểu Minh, hai vị tình cờ gặp đường thôi, liên quan gì đến cả."
thầm đảo mắt trắng. Cậu cố ý đúng ? Tên rõ ràng hận thấu xương, như chẳng khác nào "lạy ông ở bụi ".
Quả nhiên, Hàn Hiểu Minh lạnh: "Liễu Đình, ngươi gan lớn thật, dám đến Ngọc Sơn tông ăn trộm, còn dắt theo hai tên đồng bọn đây ăn uống linh đình, coi Ngọc Sơn tông gì! Mang tất cả về cho !"
Thẩm An Nghị : "Chị, giờ em thể đưa chị ngay."
đáp: "Thôi, cứ theo họ một chuyến, tưởng rằng Ngọc Sơn tông cũng nơi lý lẽ."
Cả vùng núi rộng lớn đều là địa bàn của Ngọc Sơn tông, nếu đắc tội họ thì hành trình tìm kiếm ký ức của chúng sẽ phiền phức.
Liễu Đình liền giễu cợt: "Cô sẽ thất vọng đấy, Ngọc Sơn tông nổi tiếng là nơi lý lẽ nhất thiên hạ."
Hàn Hiểu Minh càng nổi giận, phất tay quát lớn: "Dẫn !"
Chúng áp giải đến một tòa lầu các. Nhìn từ xa, cả ngọn núi đều là kiến trúc của Ngọc Sơn tông, bộ là những ngôi nhà cổ lịch sử hàng ngàn năm, xây dựng vô cùng khí thế, hệt như tiên cảnh trong tranh.
Nếu là khác chắc chắn sẽ choáng ngợp bởi những kiến trúc , nhưng từng thấy Đông Nhạc Cung, những thứ đối với chẳng khác nào trò xếp hình của trẻ con.
Chúng đưa một đại điện, phía đặt ba chiếc bồ đoàn. Trên mỗi bồ đoàn là một vị tiền bối đang khoanh chân , mặc cổ phục, tóc b.úi cao, vẻ mặt uy nghiêm.
Hàn Hiểu Minh tiến lên chắp tay hành lễ: "Thưa ba vị Chấp pháp trưởng lão, con bắt Liễu Đình - kẻ lẻn Ngọc Sơn tông trộm bảo vật, đồng thời bắt cả hai tên đồng bọn của ."
Vị trưởng lão khuôn mặt "đơ" như quân bài, trông cổ hủ, nhíu mày hỏi: "Lại là ngươi ?"
Liễu Đình mỉm : "Chính là tại hạ."
Vị trưởng lão hừ lạnh: "Liễu Đình, ngươi chẳng qua chỉ thua t.ử Ngọc Sơn tông chúng trong cuộc thi đại tỷ võ thôi mà. Tỉ thí thắng thua, Bạch Vân Kiếm tông các ngươi chẳng lẽ thua phục như thế? Sao ngươi cứ dăm bảy lượt đến đây phá hoại?"
Một vị khác mất kiên nhẫn hỏi: "Lần trộm cái gì?"
Hàn Hiểu Minh thưa: "Bẩm trưởng lão, bọn chúng trộm Kim Tuyến ngư."
Thẩm An Nghị lạnh giọng: "Kim Tuyến ngư là chúng bắt từ suối, liên quan gì đến Ngọc Sơn tông các ?"
Hàn Hiểu Minh liếc em bằng nửa con mắt khinh bỉ: "Tất cả thứ ngọn núi đều thuộc về Ngọc Sơn tông. Lúc núi bộ các ngươi thấy bảng thông báo ? Huống hồ Kim Tuyến ngư là linh ngư dùng để cung phụng cho các vị trưởng lão, hạng như các ngươi cũng xứng ăn ?"
Dứt lời, phất tay: "Mang tang vật lên đây!"