Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 556: Thẩm An Nghị đại sát tứ phương

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:22:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ cần khỏi phạm vi thế lực của Ngọc Sơn tông là sẽ an . Thế nhưng tới một nơi hẻo lánh, một nhóm chặn lối của .

Những đều mặc trang phục của Ngọc Sơn tông, bộ là các trưởng lão cấp bậc Đại tông sư trở lên.

"Gây án mạng ngay trong Ngọc Sơn tông mà còn chạy?" Các trưởng lão âm hiểm : "Biết điều thì ngoan ngoãn theo chúng về quy án, nếu ... hắc hắc."

Thẩm An Nghị bình tĩnh đáp: " khuyên các ông nên về . Tông chủ các ông c.h.ế.t, lão tổ cũng sắp tiêu đời , nếu đến cả đám trưởng lão các ông cũng c.h.ế.t sạch thì Ngọc Sơn tông coi như xong đời."

Các trưởng lão Ngọc Sơn tông , lập tức rộ lên đầy vẻ chế nhạo: "Nhóc con, khẩu khí lớn đấy! Ngươi mới bao nhiêu tuổi đầu mà dám đòi một đối phó với bấy nhiêu chúng , đúng là tìm cái c.h.ế.t!"

Thẩm An Nghị lạnh lùng : "Đã tìm cái c.h.ế.t, sẽ thành cho các ông."

Nói đoạn, nhẹ nhàng đặt xuống đất, đôi mắt bừng lên ánh sáng đỏ rực.

Các trưởng lão Ngọc Sơn tông đều chấn động, kinh hãi thốt lên: "Thiếu niên ... quỷ khí nồng đậm đến thế?"

"Chẳng lẽ là một con quỷ vật? Khí tức ... là quỷ vật cao cấp?"

"Mọi cẩn thận!"

"Cùng xông lên, tuyệt đối để con quỷ vật trốn thoát khỏi Ngọc Sơn tông!"

Các trưởng lão đồng loạt rút pháp khí, lao về phía Thẩm An Nghị.

Bất chợt, từ trong cơ thể Thẩm An Nghị bộc phát một luồng sức mạnh khủng khiếp, trong nháy mắt quét sạch nửa ngọn núi. Đám trưởng lão cảm thấy như nhảy một vũng lầy, nặng tựa ngàn cân, nhấc chân nổi.

Sức mạnh thật đáng sợ!

Đến lúc họ mới hiểu tại thiếu niên dám những lời ngông cuồng như , thực sự thực lực đó!

Đám trưởng lão bắt đầu hối hận. Vốn tưởng bắt giữ hai chị em dễ như trở bàn tay, ngờ đụng một yêu nghiệt như Thẩm An Nghị.

Thẩm An Nghị mặt cảm xúc : "Ngọc Sơn tông hôm nay định sẵn diệt vong."

Dứt lời, giơ tay chỉ về phía vị trưởng lão gần nhất. Vị trưởng lão cấp Đại tông sư đó tức khắc nổ tung, hóa thành một đóa hoa m.á.u yêu dị.

Chiêu khiến những còn kinh hồn bạt vía. Người c.h.ế.t chính là kẻ tu vi cao nhất trong đám, c.h.ế.t dễ dàng như thế!

Yêu nghiệt, đích thị là yêu nghiệt!

"Bộp." Một trưởng lão khác ở gần Thẩm An Nghị sợ đến mức quỳ rạp xuống đất: "Thiếu hiệp tha mạng! Tha mạng!"

So với mạng sống, tôn nghiêm căn bản chẳng là gì.

Thẩm An Nghị chẳng mèm để ý, tay vẫy một cái, vị trưởng lão đang quỳ đất cũng nổ tung thành mảnh vụn.

Hai còn mặt cắt còn giọt m.á.u, đôi chân run rẩy, như một con quái vật.

"Mẹ kiếp!" Một trưởng lão gầm lên: "Lão t.ử hôm nay liều mạng với ngươi!"

Cơ thể lão đột nhiên phồng to, đôi mắt lồi , gò má đỏ bừng. Đây là dấu hiệu của việc tự bạo! Lão gào thét lao về phía Thẩm An Nghị định cùng c.h.ế.t, vị trưởng lão cuối cùng thừa cơ đầu bỏ chạy.

Thẩm An Nghị giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một luồng sương mù đen kịt, bao trùm lấy vị trưởng lão .

Uỳnh!

Một tiếng nổ chấn động vang lên. Một vị Đại tông sư tự bạo đủ sức phá hủy cả một ngọn núi nhỏ, nhưng lúc bộ sức ép luồng hắc vụ khóa c.h.ặ.t bên trong. Sau khi tiếng nổ dứt, Thẩm An Nghị thu hắc vụ, chỉ còn một nắm tro đen rải rác mặt đất.

Cậu ngẩng đầu về hướng vị trưởng lão cuối cùng đang chạy trốn, ánh mắt tràn ngập sát ý hung tàn. Muốn chạy? Nằm mơ!

Kẻ chạy gần ngàn mét, nhưng chỉ một cái lướt nhẹ, Thẩm An Nghị xuất hiện ngay lưng lão. Lão chỉ kịp thấy sống lưng lạnh toát, đó là tiếng "rắc" giòn tan. Đầu lão xoay ngược 180 độ, xương cổ nát vụn, kinh mạch đứt đoạn mà c.h.ế.t.

Diệt gọn quân thù xong, lấy hóa thi thủy, vét sạch đồ giá trị họ hóa giải bộ t.h.i t.h.ể. Bốn vị trưởng lão c.h.ế.t một tiếng động, để bất kỳ dấu vết nào.

Thẩm An Nghị bế lên tiếp tục sâu rừng núi. Đi một đoạn, chợt khựng , lạnh giọng: "Ra đây."

Một cái đầu ló từ tảng đá, hóa là Liễu Đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-556-tham-an-nghi-dai-sat-tu-phuong.html.]

"Hi, gặp ." Liễu Đình hì hì chào hỏi, nhưng Thẩm An Nghị vẫn giữ khuôn mặt lạnh như tiền. May mà Liễu Đình thấy cảnh g.i.ế.c bốn vị trưởng lão, nếu buộc g.i.ế.c diệt khẩu.

lúc , tiếng bước chân dồn dập vang lên, núi truyền xuống tiếng quát khẽ: "Tìm cho kỹ , bọn chúng chắc chắn chạy xa !"

"Họ đến truy sát các bạn ?" Liễu Đình hỏi.

Thẩm An Nghị đáp, Liễu Đình vội : "Đi theo , một mật đạo trong hang núi thể thoát ngoài."

Thẩm An Nghị im lặng một lát theo. Với thực lực hiện tại, căn bản lo Liễu Đình giở trò. Trước sức mạnh tuyệt đối, âm mưu quỷ kế chỉ là trò trẻ con.

Liễu Đình gạt một bụi dây leo rậm rạp ở một khe núi hẻo lánh, để lộ một hang động sâu thẳm. Anh cảnh giác quanh giục: "Mau lên, đây là lối bí mật mới tìm , qua khỏi hang là địa phận của Bạch Vân Kiếm tông chúng ."

Thẩm An Nghị chút do dự, sải bước . Còn Liễu Đình, trong mắt thoáng hiện một tia sáng quỷ dị.

________________________________________

Lúc tại Ngọc Sơn tông, Ngọc Sơn Lão Quái trúng một chưởng của Doãn Thịnh Nghiêu, đang tựa một gốc tùng nghênh khách, nghiến răng , trong mắt đầy vẻ chấn động.

"Ngươi... ngươi rõ ràng chỉ là Thần cấp sơ kỳ, tại ..."

Doãn Thịnh Nghiêu ánh mắt lãnh đạm, cầm lấy thanh hắc kiếm, khẽ b.úng kiếm : "Chiến đấu chỉ dựa tu vi."

Nói giỡn , kế thừa ký ức hàng ngàn vạn năm từ Đông Hoa Đại Đế, trong đó chứa đựng bao nhiêu kinh nghiệm thực chiến? Bao nhiêu pháp thuật lấy yếu thắng mạnh? Đối phó với một kẻ chỉ cao hơn hai tiểu cảnh giới Thần cấp thì thành vấn đề.

"Ông thua ." Doãn Thịnh Nghiêu chỉ kiếm về phía lão: "Ngọc Sơn Lão Quái, g.i.ế.c ông để mang tiếng là kẻ khát m.á.u, nhưng ông thề với tâm ma rằng: Chuyện ngày hôm nay, Ngọc Sơn tông vĩnh viễn truy cứu."

Ngọc Sơn Lão Quái gầm lên: "Không đời nào!"

Mắt Doãn Thịnh Nghiêu thoáng hiện sát cơ: "Đã , đành lấy mạng ông."

Anh ném thanh hắc kiếm , thanh kiếm phân tách thành vô đạo kiếm ảnh trung, lao về phía Ngọc Sơn Lão Quái. Lão tổ kiếm trận phủ đầu thì đại biến sắc mặt, vội vàng triệu hồi một chiếc khiên. Chiếc khiên phình to giữa trung, đón đỡ hàng vạn kiếm khí phát những tiếng kim loại va chạm chát chúa.

Hết đợt kiếm trận đến đợt khác, chiếc khiên dần chống đỡ nổi, phát tiếng "rắc" xuất hiện một vết nứt. Tuy vết nứt nhỏ nhưng Ngọc Sơn Lão Quái vẫn kinh hãi tột độ! Chiếc khiên là một món pháp bảo do tổ tông truyền , kiếm trận của đ.á.n.h nứt! Chẳng lẽ... thanh kiếm cũng là pháp bảo? Hơn nữa còn là pháp bảo cao cấp?

Thấy vết nứt khiên ngày càng lớn, lão xót xa thôi. Ngay cả Ngọc Sơn tông bây giờ cũng chẳng mấy ai luyện chế pháp bảo, mất một cái là coi như mất vĩnh viễn.

Doãn Thịnh Nghiêu quấn tiên khí lên kiếm, một đợt kiếm trận nữa ập tới. Thanh trường kiếm mang theo tiên khí như một đạo lưu quang đ.â.m mạnh chiếc khiên. Chiếc khiên nổ tung, Ngọc Sơn Lão Quái t.h.ả.m thiết kêu lên một tiếng, lộn mấy vòng rơi bịch xuống khối đá đỉnh núi.

Đám đông xem đỉnh núi vội vàng tản để tránh vạ lây. Doãn Thịnh Nghiêu từ từ hạ xuống mặt lão. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Ngọc Sơn Lão Quái, lão nhận trai thật, thực sự định g.i.ế.c lão!

Nếu lão c.h.ế.t, Ngọc Sơn tông sẽ ? Hiện tại lão trọng thương, thực lực giảm sút, nhưng chỉ cần lão còn đó, Bạch Vân Kiếm tông và Côn Sơn tông sẽ dám khinh suất tấn công. Nếu lão còn... lão dám nghĩ tiếp.

Đại trượng phu co giãn ! Lão nghiến răng quát lớn: "Khoan !"

Doãn Thịnh Nghiêu dừng bước: "Sao? Nghĩ kỹ ?"

"Ta..." Ngọc Sơn Lão Quái hít một thật sâu, "Ta nhận thua. Ta nguyện thề với tâm ma."

Doãn Thịnh Nghiêu lùi một bước biểu thị sự chấp nhận. Ngọc Sơn Lão Quái giơ tay hướng lên trời: ", hôm nay bại tay Doãn Thịnh Nghiêu, tự nguyện nhận thua. Chuyện ngày hôm nay, tuyệt truy cứu, nếu vi phạm lời thề , nguyện thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t, c.h.ế.t t.ử tế, vĩnh viễn siêu sinh."

Doãn Thịnh Nghiêu hài lòng thu kiếm: "Rất , hy vọng ông nhớ kỹ lời thề hôm nay."

Dứt lời, bước , đám đông bên khỏi lộ vẻ kính sợ.

"Vị Doãn đại thiếu , chỉ trẻ tuổi đột phá Thần cấp, mà còn thể đ.á.n.h bại cao thủ Thần cấp hậu kỳ, xem lâu nữa sẽ phi thăng thôi nhỉ?"

Trên đỉnh núi cao, Doãn Thịnh Nghiêu khẽ nhíu mày. Anh lấy một mẩu giấy nhỏ mà Thẩm An Nghị lén nhét tay đó, bên chỉ ngắn gọn: Ngọc Sơn tông nguy hiểm, đưa Quân Dao rời .

lúc Thẩm An Nghị bế mất, lặng lẽ lẩn đám đông hướng về phía hậu sơn.

 

 

 

 

Loading...