Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 565: Thần tộc thuần huyết

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:23:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

từng bước tiến lên, đối diện với : "Ai lệnh cho ông chờ ở đây?"

"Tộc trưởng của Thần tộc." Hắn đáp.

Một cái tên xẹt qua trí não, thốt : "Hòa Ngưng?"

Hắn giật , đôi nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, cơ bắp căng cứng: "Sao ngươi cái tên ?"

"Quả nhiên, Hòa Ngưng chính là tộc trưởng Thần tộc." dùng móng tay rạch một đường cổ tay, m.á.u tươi tức thì tuôn , khí thoảng qua một mùi m.á.u thơm kỳ quái.

Hơi thở của Doãn Thịnh Nghiêu và Cơ Phi Tinh đều trở nên dồn dập, kìm lòng mà lộ vẻ say mê.

Liễu Trạch Uyên đầy vẻ thể tin nổi, nhưng lập tức chuyển thành cuồng hỉ. Hắn tiến gần, nắm lấy tay , hít sâu một mùi m.á.u thơm : "Ba ngàn năm , cuối cùng cũng đợi ."

: "Liễu Trạch Uyên, ba ngàn năm nay, vất vả cho ông ."

Hắn siết c.h.ặ.t lấy cánh tay : "Nếu đến, xin hãy thực hiện lời hứa của tộc trưởng Hòa Ngưng năm đó."

ngẩn : "Lời hứa gì?"

Liễu Trạch Uyên nghiêm túc : "Giúp phi thăng thành tiên."

đầy đầu m.ô.n.g lung: "Bản mới chỉ là một tu đạo giả thất phẩm, giúp ông thành tiên ?"

Lúc , Doãn Thịnh Nghiêu bước tới, Liễu Trạch Uyên hỏi: "Có ông từng ăn thứ gì đó ?"

Liễu Trạch Uyên gật đầu: "Phải, năm đó lỡ ăn một quả Trường Sinh Quả. Nó cải tạo cơ thể , khiến bất t.ử bất diệt, nhưng tu vi của vĩnh viễn dừng ở Thần cấp đỉnh phong, lôi kiếp sẽ bao giờ tới, vĩnh viễn thể phi thăng thành tiên."

Khóe môi Doãn Thịnh Nghiêu nhếch lên: "Trường Sinh Quả ông ăn chắc hẳn đến từ Minh giới, sinh trưởng nơi vực thẳm địa ngục. Ăn nó thể trường sinh bất lão, thường ăn thì , nhưng tu đạo giả chí tại đại đạo, phi thăng thành tiên mà ăn thì chỉ thể đời đời kiếp kiếp kẹt phàm trần, thể thăng tiên, thể c.h.ế.t ."

Thứ quả , xét theo góc độ nào đó, cũng chính là một loại độc d.ư.ợ.c.

Liễu Trạch Uyên trầm giọng: "Nếu về Trường Sinh Quả, chắc chắn cách cơ thể hồi phục."

Doãn Thịnh Nghiêu đáp: "Linh tuyền của Tiên giới thể giải d.ư.ợ.c tính của Trường Sinh Quả, nhưng ai thể mang nó rời khỏi Tiên giới cả."

Liễu Trạch Uyên lộ vẻ khinh bỉ: "Đó là do cô lậu quả văn thôi, Thần tộc thuần huyết bản lĩnh đó." Hắn sâu : "Cô nương, xin nhất định giúp ."

ngơ ngác hồi lâu, nghĩ mãi : "Liễu , thực hiện lời hứa, mà thực sự là cách."

Liễu Trạch Uyên đại nộ: "Ngươi là Thần tộc thuần huyết, thể ? Có ngươi bội ước?"

vội vàng trấn an: "Cái ông trách lầm . Nói thật nhé, tuy thuần huyết nhưng là do hiện tượng 'phản tổ'. Thần tộc thực sự rời khỏi thế giới từ lâu, đến vũ trụ cấp cao hơn ."

Không ngờ Liễu Trạch Uyên đại hỷ, nắm c.h.ặ.t lấy hai vai : "Là , thực sự là ! Hòa Ngưng đại nhân năm đó từng , ngàn vạn năm , một hậu duệ của ngài sẽ xuất hiện hiện tượng phản tổ, lấy dòng m.á.u Thần tộc thuần khiết. Chỉ mới giúp !"

đầy đầu vạch đen, lão tổ tông Hòa Ngưng ơi, ngài đúng là khổ con cháu .

bất lực : " thật sự chẳng hiểu gì cả."

"Không , ký ức Thần tộc mà kế thừa đều trong huyết mạch." Hắn , "Khi thấy nơi Thần tộc từng sinh sống, chắc chắn sẽ nhớ ." Hắn khẩn khoản: "Cô nương, sẽ ở đây đợi , đợi từ lãnh địa Thần tộc trở về cứu một mạng."

Hắn im lặng một lát hỏi: "Người sẽ , đúng ?"

Nghĩ đến việc tận tụy canh giữ ở đây suốt mấy ngàn năm, khẽ gật đầu: "Nếu tìm cách, nhất định sẽ ."

"Tốt!" Hắn lớn tiếng: "Ta tin ! Cô nương, đưa gặp Thần thụ ngay đây."

Hắn dẫn chúng xuyên qua lâu đài. Khi bước khỏi cửa lớn, cảnh vật mắt đổi, còn là sa mạc khô cằn mà trở khu rừng nguyên sinh . Một cây cổ thụ chọc trời sừng sững, cây to đến mười ôm xuể, tán lá xum xuê che lấp cả bầu trời.

Chính là nó! Lối lãnh địa Thần tộc!

Liễu Trạch Uyên : "Cô nương, chỉ mới mở lối ."

gật đầu, tới đại thụ. Trong đầu bỗng hiện lên một đạo phù chú cổ xưa thần kỳ, đưa hai tay vẽ lên cây. Những nơi đầu ngón tay qua, những đường chỉ vàng lan tỏa, cuối cùng hội tụ thành một đồ án.

Trong nháy mắt, cây tỏa ánh sáng ch.ói lòa, một cánh cửa gỗ hiện mặt .

đang mừng rỡ định mở cửa thì đột nhiên thấy một tiếng quát lanh lảnh: "Tất cả dừng tay cho !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-565-than-toc-thuan-huyet.html.]

Sắc mặt Doãn Thịnh Nghiêu sa sầm, ánh mắt tối tăm về phía tới.

Kẻ đến là nhóm Mặc Vân. Mặc Vân đang khống chế Doãn Nguyệt Nha, gác kiếm lên cổ cô nàng, ánh mắt lạnh lẽo quét qua chúng : "Các vị, cảm ơn dẫn đường. Đã giúp thì giúp cho trót, cô nương thuần huyết đằng , phiền cô mở cửa cho chúng cùng ."

"Đồ đàn bà ngu xuẩn." Liễu Trạch Uyên định bước tới kết liễu bọn họ, nhưng Mặc Vân lùi một bước, lưỡi kiếm cứa rách cổ Doãn Nguyệt Nha, m.á.u bắt đầu rỉ .

"Anh trai, cứu em!" Doãn Nguyệt Nha kinh hoàng hét lên.

Doãn Thịnh Nghiêu chắn mặt Liễu Trạch Uyên: "Người bắt cóc là em gái , xin ông nương tay."

Liễu Trạch Uyên hừ lạnh: "Em gái liên quan gì đến ? Cút!" Dứt lời, phẩy tay định quét , nhưng phát hiện Doãn Thịnh Nghiêu như một tảng đá bàn thạch, im bất động.

Liễu Trạch Uyên nheo mắt: "Tiểu t.ử, ngươi là hạng nào mà trong một luồng tiên khí?"

Doãn Thịnh Nghiêu nghiêm túc: "Liễu tiền bối, chuyện sẽ xử lý thỏa, xin hãy để giải quyết."

Liễu Trạch Uyên đáp: "Ta thể để xử lý, nhưng nếu xong thì đừng trách ."

Doãn Thịnh Nghiêu gật đầu, Mặc Vân. Anh kịp lên tiếng thì cắt ngang: "Làm các xuyên qua Mê Hoằng Sâm Lâm và Phi Thạch Lưu Sa?"

Mặc Vân đầy quái dị: "Chuyện các còn nhiều lắm." Cô đanh giọng: "Mở cửa ngay, nếu ..."

"Cô cũng là hậu duệ Thần tộc?" đột nhiên hỏi.

Giọng Mặc Vân im bặt, cô đầy âm u.

: "Huyết mạch của cô chắc hẳn loãng, loãng hơn cả Liễu Đình nhiều nên lúc đầu phát hiện . khi cô kích động, huyết khí dâng cao, sẽ phát một luồng thở nhàn nhạt."

Liễu Trạch Uyên dường như nghĩ điều gì đó: "Ta cũng ngửi thấy , ngươi... cư nhiên cũng là hậu duệ của ."

Liễu Đình kinh hãi: "Cái gì? Chẳng lẽ và cô là họ hàng ?"

Liễu Trạch Uyên : "Năm đó ba trăm hai mươi sáu vợ, trong năm trăm năm sinh hạ tổng cộng hơn một ngàn con. Đứa lớn nhất hơn đứa nhỏ nhất tận năm trăm tuổi. Đám t.ử kết hợp với nhân loại sinh con đẻ cái, truyền đời càng nhiều thì huyết thống càng loãng. Cô chắc hẳn là hậu duệ của một con trai lớn nào đó của ."

Hơn một ngàn con!! thầm dán nhãn "Máy đẻ" lên ông . Thông thường tu vi càng cao thì càng khó con, ông mạnh như mà còn sinh nhiều thế, đúng là thiên phú dị bẩm!

"Phải , lão tổ tông, tổ tiên nhà tên là Lăng Thần." Mặc Vân .

"Lăng Thần?" Liễu Trạch Uyên hồi tưởng: "Ta nhớ , nó là công chúa của một tiểu quốc nhân loại, dung mạo ngọt ngào. Lúc đó mới chỉ là tu đạo giả ngũ phẩm, bà phục kích đường xuất giá, suýt c.h.ế.t loạn tiễn, tình cờ ngang qua cứu mạng. Bà hòa nên theo , sinh cho một đứa con trai, là con trai thứ chín của . Vì nó sinh lúc tảng sáng nên lấy đó đặt tên luôn."

tiếp tục thầm dán nhãn: Tra nam! Có vì con đông quá nên đặt tên tùy tiện thế ?

Mặc Vân nhếch môi: "Lão tổ tông, cũng coi như là hậu duệ Thần tộc. Liễu Đình thì cũng , ông thể nhất bên trọng nhất bên khinh như thế."

Liễu Trạch Uyên hừ lạnh: "Đến còn tư cách lãnh địa Thần tộc, huống hồ là ngươi!"

Mặc Vân nghiến răng: "Lão tổ tông, ông việc gì khổ thế? Ông cũng là hậu duệ Thần tộc, nhốt như tù trong cổ lâu bao lâu nay, giờ ngay cả tư cách cũng , ông thấy cam tâm ?"

suýt nữa thì vỗ tay cho Mặc Vân. Người đàn bà tâm kế thật sâu, đ.á.n.h trúng ngay chỗ hiểm của Liễu Trạch Uyên.

Quả nhiên Liễu Trạch Uyên nổi trận lôi đình, gầm lên: "Câm miệng!"

Mặc Vân : "Lão tổ tông, ông cam tâm. Đám Thần tộc phủi m.ô.n.g bỏ đến vũ trụ cao cấp hưởng phúc, ông là con cháu, là em của họ mà bỏ rơi ở đây, còn đợi cái gì mà thuần huyết trở về. Nếu là , sẽ xông thẳng , lấy hết bảo vật Thần tộc, cho đám Thần tộc đó tức c.h.ế.t thì thôi, xem họ !"

Liễu Trạch Uyên lạnh: "Đừng uổng phí tâm cơ, mắc mưu của ngươi ."

mỉm , Mặc Vân dù cũng còn quá trẻ. Không nghĩ xem, Liễu Trạch Uyên chịu khổ ở đây ba ngàn năm, niềm tin chắc chắn cực kỳ kiên định, thể vài câu khích bác mà lung lay.

Mặc Vân nghiến răng, lưỡi kiếm lún sâu thêm một chút cổ Doãn Nguyệt Nha, Doãn Thịnh Nghiêu quát: "Bảo đàn bà của mở cửa ngay, nếu nó mất mạng đấy!"

Khóe môi Doãn Thịnh Nghiêu cong lên: "Cô nương, cô đang đe dọa ai ?"

Dứt lời, Mặc Vân chỉ cảm thấy hoa mắt một cái, Doãn Nguyệt Nha Doãn Thịnh Nghiêu kéo sang một bên. Liễu Trạch Uyên bám sát ngay , tung một chưởng n.g.ự.c cô . Mặc Vân lập tức bay ngược ngoài, rơi ngay xuống chân .

 

 

 

 

Loading...