Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 567: Chị ơi, chị quá đa tình

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:23:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" cảm nhận ." Cô kích động reo lên, "Cơ thể đang tràn ngập sức mạnh."

Doãn Nguyệt Nha phát một tiếng gầm lớn, năng lượng trong cơ thể bùng nổ, tăng vọt từ tứ phẩm, ngũ phẩm, lục phẩm... lên đến Thần cấp!

cư nhiên một bước đột phá Thần cấp!

"Ha ha ha!" Cô ngửa mặt điên cuồng. Doãn Thịnh Nghiêu thể thêm nữa, tiến lên vài bước, lo lắng : "Nguyệt Nha, sức mạnh tăng vọt quá nhanh, cơ thể em chịu nổi , áp chế d.ư.ợ.c lực ngay. Nếu em sẽ nổ xác mà c.h.ế.t đấy!"

"Cút !" Doãn Nguyệt Nha gầm lên, đ.á.n.h một chưởng khiến lùi mấy mét mới vững.

Đôi mắt cô đỏ ngầu, giận dữ quát: "Đừng hòng ai ngăn cản !"

sang , ánh mắt tràn đầy oán độc và thù hận.

"Nguyên Quân Dao!" Cô chỉ tay mặt , đanh giọng: "Cô tưởng là cái thá gì? Cô nghĩ cô trở nên xinh , mê hoặc đám đàn ông đến thần hồn điên đảo là thể gì thì ? cho cô , trong mắt , cô mãi mãi là loại đàn bà xí, hạ tiện và hèn mọn!"

dang rộng hai tay, lòng bàn tay ngưng tụ hai khối cầu năng lượng màu đỏ rực, gằn giọng: "Anh trai cũng vì cô mới bỏ mặc gia đình, phản bội Dược Vương Cốc. Hôm nay sẽ g.i.ế.c cô . Cô c.h.ế.t , nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý!"

Nói đoạn, cô ném thẳng hai quả cầu ánh sáng về phía .

"Nguyệt Nha, dừng tay!" Doãn Thịnh Nghiêu lao đến chắn mặt , trực tiếp hứng trọn đòn đ.á.n.h.

Hai quả cầu nổ tung tiếng động, đôi bàn tay nổ đến nát bươm, để lộ cả xương trắng bên trong.

"Anh! Đến giờ vẫn còn bảo vệ nó ?" Doãn Nguyệt Nha đầy vẻ phẫn hận và đố kỵ. "Nó căn bản xứng với ! Huống hồ cuối cùng nó chẳng vẫn chọn Đường Minh Lê đó ? Chân tình của , nó vốn dĩ chẳng thèm đoái hoài! Vì hạng đàn bà như thế mà dám vứt bỏ cả tính mạng, nó rốt cuộc cho uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì?"

Doãn Thịnh Nghiêu nuốt vội mấy viên đan d.ư.ợ.c trị thương, lạnh mặt đáp: "Nguyệt Nha, thích cô là chuyện của riêng . Cho dù cô thích , tình cảm cũng vĩnh viễn đổi."

"Anh điên ." Doãn Nguyệt Nha lắc đầu, "Anh điên ! Chính nó hại , g.i.ế.c nó!"

"Dừng tay!" Doãn Thịnh Nghiêu ngăn cản, hai em lao giao chiến dữ dội.

Nhìn gương mặt đầy đau đớn và trầm mặc của Doãn Thịnh Nghiêu, lòng đau như d.a.o cắt. Doãn Nguyệt Nha sai, chính liên lụy đến .

Thẩm An Nghị bên cạnh lạnh lùng lên tiếng: "Chị ơi, đừng tự trách . Chị bắt thích chị. Hắn tự tự chịu, nhà hạng cực phẩm, kết cục hôm nay cũng là đáng đời."

nhíu mày, nghiêm giọng quát: "An Nghị! Doãn Thịnh Nghiêu đối xử với chị, là ân nhân cứu mạng của chị, chị cho phép em như !"

Thẩm An Nghị lộ vẻ bất mãn: "Chị đúng là quá yếu mềm. Sớm muộn gì chị cũng c.h.ế.t vì cái điểm yếu thôi."

nghiêm túc đáp: "Sống ở đời thể vạn sự như ý, chỉ cầu thẹn với lòng. Nếu vì chuyện mà chị vướng nhân quả, sinh tâm ma thì thật là lợi bất cập hại."

Nói xong, quanh căn phòng, sờ mấy kệ sách bên cạnh thì phát hiện một ngăn kéo bí mật khắc phù chú cổ. giải ấn, lấy một chiếc hộp đen.

Chiếc hộp mở tỏa ánh sáng lóa cả mắt. Cư nhiên là pháp bảo! Có tất cả ba món pháp bảo mà Hòa Ngưng đặc biệt để cho . lấy một cuộn lưới tơ, truyền linh khí tung mạnh . Tấm lưới lập tức bung rộng, chụp xuống đầu Doãn Nguyệt Nha.

Doãn Nguyệt Nha đang đ.á.n.h kịch liệt với trai nên kịp đề phòng, tấm lưới siết c.h.ặ.t lấy . Cô kinh hãi định xé rách tấm lưới, nhưng sợi tơ lóe lên ánh kim quang nhàn nhạt khiến cô hét lên đau đớn, hai bàn tay trắng ngần bỏng rát theo hình mắt lưới.

"Nguyên Quân Dao! Cô dám thương!" Cô trừng mắt căm hận. thèm để ý đến cô , băng bó vết thương cho Doãn Thịnh Nghiêu hỏi: "Anh xử lý cô thế nào?"

Ánh mắt Doãn Thịnh Nghiêu thoáng hiện vẻ khó xử. thở dài: "Cứu cô , nếu sẽ vĩnh viễn tha thứ cho bản ."

Doãn Nguyệt Nha hung hãn quát: "Tao cần chúng mày cứu! Tao đang , đừng hòng cướp sức mạnh của tao!"

Thế nhưng lời còn dứt, bỗng nhiên cánh tay cô nổ tung một tiếng "pạch", m.á.u thịt văng tung tóe khắp nơi.

"A!" Cô hét lên kinh hoàng, "Chúng mày gì tao?"

gắt lên: "Cô cũng là tu đạo giả mà! Chẳng lẽ cảm nhận ? Cô kiểm soát nổi sức mạnh trong , sắp nổ x.á.c c.h.ế.t đến nơi !"

Doãn Nguyệt Nha kích động gào thét: "Tao tin! Một chữ cũng tin! Là chúng mày giở trò với cơ thể tao! Tao hận chúng mày! Tao g.i.ế.c chúng mày!"

Thẩm An Nghị phía lãnh đạm : "Cô căn bản ơn, hai hà tất tự chuốc lấy nhục? Cứ để cô nổ xác mà c.h.ế.t , coi như tự tự chịu."

lườm một cái: "Đủ ! An Nghị, em giúp thì thôi, đừng đó mà lời mỉa mai!"

Thẩm An Nghị mặt , hừ lạnh một tiếng ngạo kiều.

Doãn Thịnh Nghiêu nắm lấy tay em gái, điểm n.g.ự.c cô một cái, truyền một luồng tiên khí kinh mạch.

"A!" Doãn Nguyệt Nha cảm thấy đau đớn dữ dội, ngừng giãy giụa trong lưới: "Anh, cứu em!"

Doãn Thịnh Nghiêu giữ c.h.ặ.t t.a.y cô : "Ráng chịu đựng một chút!" Luồng tiên khí đó nhanh ch.óng ép bộ khí tức cuồng bạo trong đan điền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-567-chi-oi-chi-qua-da-tinh.html.]

nhắc nhở: "Luồng tiên khí truyền sẽ tan biến, nhanh ch.óng hút sức mạnh của Hồng Ngọc Đăng Lồng Quả ngoài lúc đó."

Doãn Thịnh Nghiêu im lặng một lát, đỡ Doãn Nguyệt Nha dậy, hai lòng bàn tay áp . Doãn Nguyệt Nha đỏ mắt, nghẹn ngào: "Anh, cầu xin , đừng hút sức mạnh của em , em trở nên mạnh mẽ!"

Doãn Thịnh Nghiêu trầm giọng: "Nguyệt Nha, đang cứu em."

Sắc mặt Doãn Nguyệt Nha lập tức đổi, cô hét lên: "Tao cần cứu! Anh cút ! Tao thà c.h.ế.t cũng c.h.ế.t với tư cách là một cao thủ Thần cấp!"

Thẩm An Nghị khoanh tay n.g.ự.c, thản nhiên: "Thấy , cô tự tìm cái c.h.ế.t, chúng cản ?"

chịu nổi nữa, quát: "An Nghị! Em ngoài ngay cho chị!"

Thẩm An Nghị nhún vai vẻ bất cần: "Chị ơi, em ngoài cũng thôi, nhưng em nhắc chị một câu: chị cứu mạng cô , cô những cảm kích mà sẽ càng hận chị hơn, chị tự mà suy nghĩ ."

Nói xong, sải bước ngoài. Doãn Thịnh Nghiêu , bảo: "Quân Dao, em cũng ngoài ."

do dự, tiếp lời: "Làm ơn hãy hộ pháp giúp ."

đành gật đầu lui sân. Doãn Thịnh Nghiêu em gái , : "Quyết định hôm nay là của , liên quan đến ai khác. Nguyệt Nha, sẽ ngày em hiểu, là vì cho em."

Doãn Nguyệt Nha vẫn bướng bỉnh gào lên: " cần! Anh để c.h.ế.t !"

Ánh mắt Doãn Thịnh Nghiêu bỗng trở nên lạnh lẽo thấu xương, gằn giọng: "Doãn Nguyệt Nha, cho rõ đây. Anh năm bảy lượt cứu em là kẻ thánh mẫu, cũng chẳng mặc kệ em điều , mà là vì ông nội ơn nặng như núi với , báo đáp ơn đức của ông."

"Đây là cuối cùng, cứu em nốt thôi. Từ nay về , chuyện của em quản nữa, em cũng cần gọi trai." Anh nhấn mạnh từng chữ: "Chúng ... ân đoạn nghĩa tuyệt!"

Doãn Nguyệt Nha run rẩy, lộ vẻ dám tin. Người trai vốn luôn yêu chiều cô từ nhỏ, những lời tuyệt tình đến thế! Câu giáng một đòn chí mạng tâm lý cô , khiến cô còn giãy giụa c.h.ử.i bới nữa, gương mặt trở nên ngây dại.

Doãn Thịnh Nghiêu mười ngón tay đan c.h.ặ.t với em gái, một luồng năng lượng khổng lồ từ cơ thể cô tuôn , rót ngược cơ thể .

________________________________________

Trong khi đó, ở ngoài sân. Thẩm An Nghị thản nhiên , hỏi: "Chị ơi, chị thích Doãn Thịnh Nghiêu ?"

"Không ." khẳng định chắc nịch.

Cậu hì hì lạnh hai tiếng: "Chị ơi, xem chị vẫn hiểu rõ lòng ."

"Đừng bậy." cau mày, thoáng chút khó chịu.

Cậu chậm rãi tiến đến mặt , thẳng mắt : "Chị ơi, hôm nay em mới phát hiện , hóa chị đa tình đến thế. Chị tình với Đường Minh Lê, cũng ý với Doãn Thịnh Nghiêu, chẳng lẽ chị định bắt chước đám đàn ông cổ đại, một vợ một , hưởng phúc tề thiên ?"

nổi giận thực sự: "Thẩm An Nghị! Hôm nay em uống nhầm t.h.u.ố.c hả? Người chị xác định là yêu chỉ Đường Minh Lê. Trừ khi phản bội chị, nếu chuyện vĩnh viễn đổi!"

Đáy mắt Thẩm An Nghị dâng lên một luồng nộ hỏa. Cậu bất ngờ túm lấy hai vai , nghiêm túc : "Chị đa tình như , tại thể chia cho em một chút chứ?"

Tim thắt , mắt . Trong đó tràn ngập nỗi u sầu, đau đớn và cả một chút khẩn cầu. Lòng xót xa, , bảo: "An Nghị, chuyện chị rõ ràng . Chị chỉ coi em là em trai, chúng tuyệt đối thể nào! Em bỏ cuộc !"

Lời của dường như kích động . Đôi mắt Thẩm An Nghị đột ngột lóe lên hồng quang, tỏa một luồng quỷ khí mạnh mẽ. cảm nhận nguy hiểm, lùi vài bước, cảnh giác: "An Nghị, em bình tĩnh ."

"Em bình tĩnh!" Cậu gào lên, "Chị cần em nữa, bảo em bình tĩnh thế nào?"

"Chị là chị của em mà!"

"Em chị chị của em!" Cậu lớn tiếng, "Em chị đàn bà của em!"

đang cuống cuồng đau đầu thì đột nhiên thấy một tiếng lạnh: "Không ngờ trong lãnh địa Thần tộc thể gặp một cấp cao quỷ vật, đúng là thú vị."

Cả hai chúng đều giật . Thẩm An Nghị chậm rãi đầu kẻ tới. Đó là một cao thủ Thần cấp sơ kỳ, mặc thanh bào, tay cầm phất trần, gương mặt mang nụ âm hiểm quái đản.

Thẩm An Nghị khinh bỉ liếc một cái: "Ngươi là hạng nào?"

"Tại hạ là Thái thượng trưởng lão của Côn Sơn tông, đạo hiệu Nguyệt Kiến." Hắn , "Giang hồ nể mặt vẫn gọi một tiếng Nguyệt Kiến chân nhân."

Thẩm An Nghị khẩy: "Một kẻ Thần cấp sơ kỳ nhỏ bé như ngươi mà cũng xứng gọi là 'chân nhân' ?"

 

 

 

 

Loading...