Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 569: Tòng Cực xuất hiện
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:23:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúng khỏi lâu thì đám dị nhân kéo tới.
"Khoan ." Một đàn ông trung niên lên tiếng, "Căn nhà chút quái dị, cẩn thận một chút."
Lần lượt thêm vài chục kéo đến, trong đó ít kẻ là t.ử Côn Sơn tông. Vừa thấy xác Nguyệt Kiến chân nhân, bọn chúng liền nhào tới lóc t.h.ả.m thiết: "Trưởng lão! Thái thượng trưởng lão! Sao c.h.ế.t t.h.ả.m thế !"
Khóc xong, bọn chúng liền hung thần ác sát hướng về phía căn nhà hét lớn: "Thẩm An Nghị! Cút đây! Ngươi g.i.ế.c Thái thượng trưởng lão của Côn Sơn tông chúng , mối thù đội trời chung!"
Yên lặng.
Căn nhà tĩnh lặng đến lạ thường. Đám đông , mặt đầy vẻ cảnh giác. Một t.ử Côn Sơn tông lớn giọng: "Mọi đừng sợ, chỉ là một con quỷ vật thôi! Chúng đông thế , nhất định thể g.i.ế.c c.h.ế.t !"
Mọi trân trân, ai dám là đầu tiên xông lên. Lại là tên t.ử lúc nãy, đột ngột rút trường kiếm, quát lớn: "Các thì di sản của Thái thượng trưởng lão thuộc về !"
Nói xong, tiên phong xông . Đám đông giật , nghĩ thầm: Nhiều trân bảo như , thể để hưởng một . Thế là ai nấy đều lăm lăm v.ũ k.h.í, tranh xông trong.
Ngay lúc đó, một luồng sức mạnh khủng khiếp từ trong nhà bùng nổ, hất văng tất cả những kẻ đầu ngoài. Tên t.ử Côn Sơn tông chạy nhanh nhất ngã rạp xuống đất, giãy giụa hai cái tắt thở ngay tại chỗ.
"Tần sư !" Đám t.ử Côn Sơn tông kinh hoàng kêu lên.
Đám đông càng dám , nhưng cũng nỡ bỏ , tất cả vây kín căn nhà. Đột nhiên, cảm nhận một luồng năng lượng mạnh mẽ đang d.a.o động.
"Có đang tấn cấp?" Có kẻ kinh ngạc.
"Không đúng, khí tức quỷ vật, mà là tu đạo giả!"
"Chẳng lẽ chúng nhầm ?"
"Không , dù con quỷ thì chắc chắn cũng là đồng bọn của !"
Căn nhà tranh bỗng rực lên ánh kim quang, đám đông sợ hãi lùi vài bước, mặt cắt còn giọt m.á.u.
"Đây... đây là Thần cấp!"
"Thần cấp trung kỳ!"
"Đợi , tu vi của vẫn đang tăng vọt! Trời ạ! Đột phá Thần cấp hậu kỳ !"
"Mạnh quá! Dựa chúng , đừng là g.i.ế.c , ngay cả vạt áo cũng chạm tới ."
"Khụ khụ, Thẩm An Nghị, chúng việc gì tự chuốc lấy phiền phức?"
Đám t.ử Côn Sơn tông chịu để yên, hét lớn: "Hắn g.i.ế.c Tần sư của chúng ! Chúng báo thù!"
"! Hắn mới đột phá, tu vi định, chính là lúc nhất để g.i.ế.c !"
Lời còn dứt, cửa nhà bỗng mở toang, Doãn Thịnh Nghiêu sải bước . Trong đám đông mấy kẻ thuộc Ngọc Sơn tông, thấy liền như chuột thấy mèo, hai chân run cầm cập. Lão tổ nhà bọn chúng còn suýt c.h.ế.t tay Doãn Thịnh Nghiêu, bọn chúng thì tính là cái đinh gì.
Doãn Thịnh Nghiêu lạnh lùng : "Các gì?"
Đám đông , một kẻ tiến lên khách sáo : "Tiên sinh, chúng đến để tiêu diệt quỷ vật Thẩm An Nghị, báo thù cho Nguyệt Kiến chân nhân."
"Ở đây quỷ vật nào cả." Doãn Thịnh Nghiêu đáp, "Cút!"
Đệ t.ử Côn Sơn tông hét lên: "Dựa cái gì g.i.ế.c Tần sư của chúng ?"
"Hừ!" Doãn Thịnh Nghiêu hừ lạnh một tiếng, một luồng áp lực nặng nề giáng xuống. Tên "phịch" một cái quỳ rạp xuống đất, mặt trắng bệch, mồ hôi vã như tắm.
"Lúc tấn cấp dám tới phiền, chẳng lẽ đáng c.h.ế.t ?" Doãn Thịnh Nghiêu nghiêm giọng quát. "Không g.i.ế.c sạch các là quá nhân từ ! Tất cả cút hết cho !"
Chữ "Cút" cuối cùng nổ vang trong trí não đám đông ai nấy đều nhức đầu ch.óng mặt. Những kẻ tu vi thấp cảm thấy cổ họng ngọt lịm, suýt thì hộc m.á.u. Lúc , một từ phía Côn Sơn tông kéo tên t.ử đang quỳ dậy, : "Tiên sinh bớt giận, chúng ngay đây."
Doãn Thịnh Nghiêu thèm để ý đến bọn họ nữa, trong nhà. Đám đông dần tản . Anh qua Doãn Nguyệt Nha đang hôn mê, tu vi của cô tăng lên lục phẩm, cũng coi như là một cao thủ. Doãn Thịnh Nghiêu xếp bằng cạnh cô , vận công điều tức để định tu vi.
Chẳng bao lâu trôi qua, chợt thấy lưng đau nhói, giật mở mắt thì thấy Doãn Nguyệt Nha đang cầm một con đoản đao đ.â.m thẳng tim .
Anh dám tin: "Nguyệt Nha, em cư nhiên..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-569-tong-cuc-xuat-hien.html.]
Doãn Nguyệt Nha lạnh mặt : "Doãn Thịnh Nghiêu, hút sạch sức mạnh trong , hại từ Thần cấp rớt xuống lục phẩm, còn bản thăng lên Thần cấp hậu kỳ! Anh căn bản xứng trai ! C.h.ế.t !"
Nói đoạn, cô hung hăng rút d.a.o , nhưng bỗng thấy gì đó đúng. Phải ! Không m.á.u!
Cô kinh hoàng lùi hai bước, phát hiện Doãn Thịnh Nghiêu đang đất bỗng biến thành một hình nhân bằng gỗ!
"Thật ngờ, cứu mạng em, còn chữa khỏi tay cho em, mà em g.i.ế.c ." Giọng của Doãn Thịnh Nghiêu vang lên từ phía . Doãn Nguyệt Nha rùng , ngoắt , ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.
Doãn Thịnh Nghiêu khẽ thở dài: "Anh chỉ xem thử, liệu em thực sự nhẫn tâm xuống tay g.i.ế.c thôi."
Doãn Nguyệt Nha nghiến răng: " hận !"
Doãn Thịnh Nghiêu bất lực lắc đầu: "Ông nội, con cứu nó nhiều , chỉ tiếc nó nhập ma. Con cứu nó nhất thời, cứu nó cả đời."
Anh Doãn Nguyệt Nha: "Từ nay về , cô còn là em gái nữa. Dù cô c.h.ế.t mặt , cũng sẽ tay cứu nữa."
Nói xong, mở cửa bước ngoài. Doãn Nguyệt Nha hét lưng : "Doãn Thịnh Nghiêu, cứ nhớ kỹ lấy, mối thù hôm nay nhất định sẽ báo!"
Lần , Doãn Thịnh Nghiêu hề ngoảnh đầu .
________________________________________
và Thẩm An Nghị bay liên tục về phía bắc. Cậu hỏi: "Chị ơi, rốt cuộc chúng thế?"
"Đừng gấp, sắp đến ." Lời còn dứt, một hồ nước khổng lồ hiện mặt. Hồ nước rộng, làn nước trong vắt. Nhìn từ cao, mặt hồ lấp lánh, tĩnh lặng và xanh thẳm như một mảnh trời rơi xuống.
"Đây là..." Thẩm An Nghị cảnh sắc mắt chấn động. : "Đây là Trường Thọ hồ, truyền thuyết kể rằng chỉ cần uống một ngụm nước hồ , phàm thể sống khỏe mạnh tới trăm tuổi."
dừng một chút, tiếp lời: "Chí bảo truyền thuyết của Thần tộc ở đáy hồ."
Đột nhiên, chính giữa hồ xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ, mực nước giảm xuống với tốc độ thể thấy bằng mắt thường. chợt nhớ tới một lời tiên tri cổ xưa: Khi Trường Thọ hồ cạn nước, cũng chính là lúc chốn Đào Nguyên diệt vong.
"Mau !" vận khởi Ngự Thủy Quyết rẽ nước , nhảy thẳng xuống .
Dưới đáy hồ một đường hầm sâu hun hút, chúng trong thì mặt nước phía lập tức khép . Xuyên qua đường hầm, gian bỗng mở rộng, hiện một cánh cửa đá. Lúc cửa đá mở, cửa dựng ba chiếc cọc đá, mỗi cọc xuyên qua một .
Cư nhiên là nhóm ba Từ Phi theo Mặc Vân. Lúc cả ba c.h.ế.t thể c.h.ế.t thêm nữa, m.á.u trong rút cạn, biểu cảm mặt vặn vẹo cực độ, đôi mắt trợn ngược đầy phẫn nộ, đau đớn và hận thù.
: "Hèn gì Mặc Vân mang theo bọn họ, hóa là dùng m.á.u của ba để lập trận pháp phá giải phong ấn cửa đá."
cứ ngỡ Thẩm An Nghị sẽ mỉa mai vài câu, nhưng đợi mãi thấy phản ứng. đầu thì thấy đôi mắt rực lên hồng quang, đầy âm khí.
rùng kinh hãi, định chạy nhưng muộn. Cậu túm lấy cổ , hung hăng ném trong cửa đá. ngã sầm xuống, va mạnh sàn đá cứng đến mức vụn đá bay tứ tung.
"An Nghị!" hét lớn, "Em tỉnh !"
Thẩm An Nghị bay vọt tới, đáp xuống mặt , vụn đá chân b.ắ.n lên mặt đau rát. Cậu mất trí trí, đ.ấ.m thẳng mặt ngã gục, đó giẫm lên lưng , ép bẹp đất.
lúc , một đôi chân xuất hiện mặt . ngẩng đầu lên, thấy một gương mặt quen thuộc.
Đường Minh Lê? Không đúng, là Tòng Cực!
Tòng Cực đầy hứng thú, bên cạnh là Mặc Vân. Hắn : "Nguyên Quân Dao, chúng gặp ."
phẫn nộ quát: "Ngươi gì em trai ?"
Tòng Cực xòe tay , cư nhiên là viên Huyết Mạch Thạch! Lúc cha ruột của Thẩm An Nghị là Lã Thanh Minh dùng viên đá để thao túng , nhưng khi là do Hoài Vân sinh thì mang viên đá , giờ rơi tay Tòng Cực? Chẳng lẽ Lã Thanh Minh lành ít dữ nhiều ?
trừng mắt : "Ngươi thế nào?"
Hắn nở nụ âm hiểm: "Còn thế nào nữa? Đương nhiên là cần cô giúp lấy thứ đó ."