Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 572: Tôi nhất định có thể cứu sống em ấy

Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:23:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc niệm chú ngữ cực kỳ tiêu hao linh khí. Bản vốn mất nhiều m.á.u, dần dần, linh khí trong đan điền vét sạch, ngay cả việc phát âm chú ngữ cũng trở nên gian nan.

bất chợt ho khan dữ dội, nôn một ngụm m.á.u.

lúc , Doãn Thịnh Nghiêu đặt tay lên vai , trầm giọng : "Đừng dừng , tiếp tục niệm chú ."

Ngay lập tức, cảm nhận một luồng sức mạnh cuồn cuộn rót cơ thể. khẽ gật đầu đầy cảm kích. Cơ Phi Tinh nhíu mày, cảnh tượng mắt khiến thấy thoải mái. Anh nóng m.á.u, sải bước tiến gần, đặt tay lên bả vai còn của , cũng bắt đầu truyền linh khí .

Liễu Trạch Uyên thở dài một tiếng: "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Nhóc con, nhớ kỹ lấy, đừng học theo bọn họ, nếu đời của ngươi coi như hỏng bấy."

Liễu Đình khóe miệng giật giật: "Không đến mức đó chứ?"

Liễu Trạch Uyên lắc đầu: "Ta là nên hiểu rõ, phụ nữ quá tuyệt vời, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ lún sâu . Tiếc , 'ôn nhu hương' chính là mồ chôn hùng. Nhìn hai đứa tụi nó xem, đối với khác thì bá khí ngút trời, nhưng mặt Nguyên Quân Dao ngoan ngoãn như cún con ."

Liễu Đình giật khóe miệng thêm hai cái, thầm nghĩ: Lão tổ tông, chẳng ngài kẹt trong lâu đài thây ma suốt ba ngàn năm ? Mấy từ thời thượng như "bá khí ngút trời" ngài học ở thế?

dám miệng, chỉ gật đầu: "Lão tổ tông yên tâm, con hứng thú gì với Nguyên Quân Dao cả. Cô đúng là , nhưng đến mức khiến con phát sợ, con tranh giành phụ nữ với cả đám đàn ông ."

Câu cuối cùng nuốt trong lòng: Dù con cũng tranh thắng nổi .

"Ngươi nghĩ , lấy mừng." Liễu Trạch Uyên mỉm gật đầu, hậu duệ , thể bồi dưỡng .

niệm chú liên tục suốt hơn bốn tiếng đồng hồ. Đến đoạn cuối, giọng khản đặc , chỉ còn dựa ý chí để chống đỡ. cứu em trai, nhất định cứu sống em !

Cuối cùng, câu chú cuối cùng cũng dứt. Cơ thể Thẩm An Nghị đột nhiên bùng lên luồng bạch quang ch.ói lòa, gần như lóa mắt tất cả . Trong luồng sáng , xương thịt và gân cốt của nứt tái tổ hợp, lặp lặp bao nhiêu .

Bất chợt, Thẩm An Nghị hít mạnh một khí lạnh, bừng tỉnh mở mắt.

Cậu ho sặc sụa, phấn khích ôm chầm lấy : "An Nghị, cuối cùng em cũng tỉnh ."

Giọng khàn đến mức gần như phát tiếng, Thẩm An Nghị nắm c.h.ặ.t t.a.y , ngơ ngác quanh: "Em... chẳng em c.h.ế.t ? Lẽ nào... đây là ảo giác khi c.h.ế.t?"

giải thích cho nhưng chỉ thể mấp máy môi, thốt chữ nào.

Doãn Thịnh Nghiêu lạnh lùng lên tiếng: "Chị gái đổi huyết mạch, để trở tự tay g.i.ế.c , đó dùng bí pháp cứu sống nữa. Vì việc mà cô suýt chút nữa là mất mạng đấy."

Thẩm An Nghị giật , thấy sắc mặt trắng bệch, thể phát thanh, nhớ đến cảnh Huyết Mạch Thạch khống chế lúc . Cậu hổ hổ thẹn, mắt đỏ hoe : "Chị ơi, em xin , đều tại em , em..."

lắc đầu, dấu bảo : Chỉ cần sống , chị mãn nguyện lắm .

Thẩm An Nghị càng thêm hổ thẹn và cảm động, nhất thời cư nhiên rơi nước mắt: "Chị đối xử với em như , em... em báo đáp chị thế nào."

Doãn Thịnh Nghiêu tiếp lời: "Chị căn bản cần báo đáp, chỉ cần đừng bám lấy cô nữa là đủ ."

Thẩm An Nghị nổi giận, trừng mắt : "Chị từ chối bao nhiêu , vẫn còn mặt dày bám đuôi thế?"

Doãn Thịnh Nghiêu nghẹn lời, đó nghiêm túc đáp: " bám đuôi Quân Dao, chỉ là hợp tác đôi bên cùng lợi thôi, đừng hiểu lầm."

Thẩm An Nghị lạnh: "Anh nghĩ gì ? Đừng ngụy biện."

Sắc mặt sa sầm hẳn xuống. Doãn Thịnh Nghiêu liếc bảo: "Chị mệt thế , còn chọc cô tức giận ?"

Thẩm An Nghị giật , vội vàng : "Chị ơi, em xin , đều là của em. Em hứa từ nay về cãi với Doãn Thịnh Nghiêu nữa."

hừ một tiếng, thèm chuyện. Thẩm An Nghị đành sức dỗ dành, vẫn giữ bộ mặt lạnh. Tuy mắng , nhưng thái độ càng khiến khó chịu hơn. Cậu nghiến răng : "Chị ơi, em thề, em tuyệt đối đấu khẩu với Doãn Thịnh Nghiêu nữa!"

Lúc mới thở phào, để lộ nụ . Phía bên , Liễu Trạch Uyên thở dài, với Liễu Đình: "Suy nghĩ của ngươi là đúng đấy. Tên Doãn Thịnh Nghiêu hạng đơn giản, lão mưu thâm toán. Thằng nhóc Thẩm An Nghị còn quá non, căn bản đấu ."

Liễu Đình đầy đầu vạch đen: "Thiên hạ phụ nữ nhiều như , hà tất treo cổ một cái cây? Thật chẳng hiểu họ nghĩ gì."

Liễu Trạch Uyên vỗ vai : "Tốt lắm, hổ là con cháu của ."

nên chỉ thể dùng khẩu hình hỏi cảm thấy thế nào. Cậu vận hành linh lực trong , sắc mặt bỗng trở nên khó coi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-572-toi-nhat-dinh-co-the-cuu-song-em-ay.html.]

"Chị ơi, thực lực của em... chỉ còn Thất phẩm trung cấp thôi?" Ánh mắt thoáng qua vẻ kinh hoàng.

dùng môi : "Em còn là Quỷ t.h.a.i tai tinh nữa, huyết mạch đổi, tự nhiên cũng còn sức mạnh nghịch thiên ."

Trong mắt Thẩm An Nghị tràn ngập vẻ rối bời. Cậu im lặng lâu hỏi: "Chị ơi, bây giờ viên Huyết Mạch Thạch còn thao túng em nữa đúng ?"

gật đầu: "Huyết mạch đổi, theo một nghĩa nào đó, Lã Nhược Minh và An Thúy Nhi còn là cha của em nữa ."

Cậu hít sâu một : "Làm một Địa Tiên con rối, chẳng thà một tu đạo giả bình thường." Cậu siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ánh mắt kiên định: "Sẽ ngày em sẽ tìm sức mạnh vô địch thiên hạ."

gật đầu, vỗ vai : "Cố lên."

Cậu lảng sang chuyện khác: "Chị ơi, việc xong xuôi, chúng nên về thôi chứ?"

"Khoan ." Liễu Trạch Uyên tiến lên, "Nguyên tiểu thư, cô hứa với sẽ giúp giải khai d.ư.ợ.c tính của Trường Sinh Quả, trợ phi thăng thành tiên."

ngập ngừng một chút, : "Xin , hiện giờ vẫn ."

Sắc mặt Liễu Trạch Uyên sa sầm: "Ý cô là ?"

" nhớ một đơn t.h.u.ố.c, tên là T.ử Ngọc Nguyệt Hoa Đan. Đây là cửu phẩm đan d.ư.ợ.c, thể giải trừ d.ư.ợ.c tính của Trường Sinh Quả. nguyên liệu cực kỳ khó tìm, hơn nữa hiện tại tối đa chỉ luyện đan d.ư.ợ.c bát phẩm đơn giản, cửu phẩm thì lực bất tòng tâm."

"Chuyện đó đơn giản thôi." Liễu Trạch Uyên , "Cô cứ đưa đơn t.h.u.ố.c cho , sẽ tìm luyện chế."

"Cũng ." giấu nghề, lấy giấy b.út đơn t.h.u.ố.c và cách luyện chế cho ông . Ông xem kỹ, lông mày tự chủ mà nhíu .

lo lắng : "Trong đó mấy vị nguyên liệu quan trọng tuyệt chủng từ lâu , bây giờ còn tìm thấy ."

"Ta nhất định sẽ tìm ." Ông lạnh lùng ngắt lời, ánh mắt quét qua mặt đầy âm hiểm: "Nguyên Quân Dao, cái T.ử Ngọc Nguyệt Hoa Đan là do cô bịa đại để lừa đấy chứ?"

nghiêm túc dấu: " dùng huyết mạch Thần tộc của chính thề, nếu nửa lời gian dối, nguyện cho thể phi thăng thành tiên!"

Đối với tu đạo giả, đây là lời độc thệ nặng. Liễu Trạch Uyên lúc mới yên tâm: "Được, tin cô. Nếu thuận lợi phi thăng, nhiều năm khi cô bay lên, sẽ che chở cho cô."

thầm nghĩ trong lòng: Bạn trai là Đế quân Tiên giới đấy, cần gì ông che chở.

, chỉ cảm ơn ý của ông . Ông sang bảo Liễu Đình: "Nhóc con, theo ?"

Liễu Đình sững sờ, kích động: "Con... con thể ?"

"Ngươi vốn là hậu duệ của , thể?" Liễu Trạch Uyên , "Đi thôi."

Dứt lời, ông vọt lên, vẽ một đường cong tuyệt mỹ giữa trung biến mất rừng sâu. Liễu Đình gật đầu chào Cơ Phi Tinh hét lớn: "Lão tổ tông, đợi con với!" Rồi cũng chạy biến rừng.

sang hỏi Cơ Phi Tinh: "Còn ? Sau dự định gì?"

Ánh mắt lóe lên tia hàn mang: " sẽ về Bạch Vân Kiếm Tông để đòi công đạo."

gật đầu: "Được, khí phách. với tư cách là bạn bè, nhắc , hiện tại vẫn lúc."

Anh ngẩn , chút phấn khích: "Cái đó... Nguyên tiểu thư, cô thực sự coi là bạn ?"

"Đương nhiên." dùng môi . Anh cũng từng uống m.á.u của , lúc gặp nạn, thể bỏ mặc .

Cơ Phi Tinh càng vui mừng hơn, mặt lộ vài phần ý . nhanh cảm nhận một ánh cảnh giác, đầu thấy Thẩm An Nghị đang chằm chằm đầy âm khí.

 

 

 

 

Loading...